CẢM TÁC QUA TRANH ẢNH - KỲ 59

Điều hành viên: honglinh64

Kính thưa quý thi hữu!

Kính thưa các bạn! tháng Mười Một lại về trong tiết trời thanh thanh của cuối Thu những chiếc lá vàng cuộn theo cơn gió nhẹ bay lơ lững, lòng ta lại bồi hồi xao xuyến nhớ về những ngày cắp sách đến trường được Thầy Cô truyền đạt kiến thức và dạy dỗ chúng ta nên người . Trong mỗi cuộc đời có lẽ không có ai lại không có một người Thầy bởi “Nhất Tự vi Sư- Bán Tự vi Sư” vì vậy trong lòng ta đặc biệt là Người Việt Nam ai cũng tôn kính, quý trọng Người Thầy. Nhưng cũng do hoàn cảnh mưu sinh nên có thể ngày Lễ trọng đại này Ngày Nhà Giáo Việt Nam chúng ta không gặp mặt được hết để chúc mừng Thầy Cô đáng yêu, đáng kính của chúng ta.
Thay mặt Trang cảm tác qua tranh ảnh Thi Đàn Việt Nam. Eazy xin gữi đến Quý Thầy Cô giáo là Thành viên Thi đàn nói riêng và Quý Thầy Cô giáo nói chung lời chúc mừng nồng nhiệt nhất chúc Quý Thầy Cô giáo sức khỏe hạnh phúc và tiếp tục cống hiến sức lực, trí tuệ, kinh nghiệm của mình cho sự nghiệp Giáo dục của nước nhà.
Và xin mời quý Thi hữu cùng các bạn hãy giành tình cảm trân trọng, tôn vinh, ca ngợi Thầy Cô giáo nhân ngày Lễ 20/11 qua bức ảnh và bài thơ Cảm tác khởi xướng dưới đây:


MÃI MÃI ƠN THẦY CÔ
(Cảm tác Khởi xướng Kỳ 59)

Hình ảnh
Hình ảnh

TUỔI học trò thầy cô dạy dỗ
THƠ kiến thức hay dở tình đời
CON xin tạc dạ ơn Người
GỌI Thầy Cô với những lời kính thương!


THẦY vất vả hai sương một nắng
dịu dàng chẳng quản sớm trưa
BẠC tiền không thể làm dơ
ĐẦU hay cuối vẫn chẳng mờ nhân tâm !


CON mãi mãi một lòng kính trọng
VẪN giữ mình dấu sóng đời xao
THƯA cùng nhật nguyệt trời cao
Thầy là những ánh sao tuyệt vời


LẠY nhân thế vì đời tươi sáng
THẦY tấm gương trong trắng không mờ
TUỔI THƠ CON GỌI THẦY CÔ
BẠC ĐẦU CON VẪN THƯA CÔ LẠY THẦY

Hồng Lĩnh 24/10/2016

R-PNV


Hình ảnh
TÌNH THẦY
(Cảm tác về thầy kỳ 59)
Hiến chương Nhà Giáo năm nay,
Con về thăm lại người thầy năm xưa.
Bóng thầy thấp thoáng song thưa,

Thân hình thầy vẫn dáng xưa, cao gầy.
***
Cuộc đời dù lắm đổi thay,
Tình thương thầy vẫn như ngày xưa xa.
Giọng thầy đầm ấm thiết tha,
Hỏi thăm con bước đường qua thế nào?
***
Rưng rưng, con thấy nghẹn ngào,
Lời thầy răn dạy năm nào còn vang.
Phận người chớ kể hèn, sang,
Sống đời nhân nghĩa không màng lợi danh...
***
Dạy con “ăn ở hiền lành”,
Chữ “TÂM” giữ lấy khắc thành lương tri.
Lẽ đời, còn, mất, đến, đi,
Đôi chân nghìn dặm, hàn vi đã từng.
***
Ơn người chèo lái sang sông,
Bến bờ nhân ái muôn trùng yêu thương.
Hẹn ngày về với quê hương,
Thăm người thầy cũ tóc sương đã thừa.
***
Tay chèo cần mẫn sớm trưa,
Con đò trí thức đón đưa cho đời.
Thành công sự nghiệp“trồng người”
Lòng thầy như ánh sao trời mùa thu.
Nguyễn Tiến Dũng

R-PNV

CÔ LÀ CHIM MẸ

Mỗi năm một lần mở hội
Điểm mười như cánh hoa bay !

Sân trường một vườn hoa nở
Rập rình theo nhịp chân tay !

Tưng bừng vang lừng tiếng hát
Phập phồng ngực nhỏ mê say !

Nơi nơi sạch làu,thoáng mát
Tha hồ vui múa những ngày...!

Đội hình tinh thần người lính
Khăn quàng thêm lứa hôm nay !

Lớp em-một bầy chim nhỏ
Mừng cô-chim mẹ mới hay !

TB

R-PNV

NHỚ MÃI VỀ CÔ.
.
Cô là Cô Giáo miền xuôi,
Ra trường dạy học, giữa nơi thị thành.
Cái thời con gái, tơ mành,
Hồn nhiên, xuân trẻ như nhành lan tơ.
Tràn đầy ý tưởng mộng mơ,
Ngời lên cuộc sống, vô bờ tương lai.
Đôi khi cũng nghĩ ngày mai,
Lấy chồng đô thị, sinh vài đứa con.
Lại khi đất nước đang còn,
Chữ chưa đến được, lối mòn chưa qua.
Những nơi, vùng sâu vùng xa,
Vẫn còn nghèo khó, tiêu pha dặt dè.
Chiến dịch tình nguyện mùa hè,
Đã đưa Cô đến, suối khe bản này.
Qua bao nhiêu tháng, vơi đầy,
Cô cùng dân bản đắm say, tưng bừng.
Cô, trò ríu rít, vui mừng,
Cô thêm yêu mến nơi từng bước chân.
Nặng lòng Cô chẳng phân vân,
Nguyện đem chữ đến, bản dân nơi này.
Đường xa, mưa lũ nối ngày,
Áo mưa lội suối, đến ngay từng nhà.
Thăm các em, bản gần, xa,
Vận động đi học, đường qua nhọc nhằn.
Chẳng màng đến chuyện khó khăn,
Tưới xanh nương sắn, nơi cằn đá khô.
Cảm lòng tiếng trẻ gọi Cô,
Giữa nơi rừng núi, vọng vô mà mừng.
Tiếng chim, tiếng trẻ tưng bừng,
Vẫn luôn hòa nhịp, nhạc rừng bay xa.
Chữ về gieo khắp bản ta,
Ươm mầm chí tuệ, trẻ già mở mang.
Qua từng con suối đi sang,
Mái trường lợp lá, giăng hàng núi bao.
Cô là Cô giáo vùng cao,
Trọn đời gieo hạt ươm vào tương lai.
Cô là vầng dương ban mai,
Ơn sâu nghĩa nặng, theo dài đời con.!
DuyHiển

ĐI HỌC
Hình ảnh
Thuở bé thơ được đến trường làng
Ngôi nhà tranh nhỏ chẳng cao sang ,
Tấm lòng Cô giáo luôn rộng mở
Tình thương khiến con hết ngỡ ngàng .

Nét chữ nết người Cô kèm cặp
Nghĩa cử bạn hữu Cô bảo ban ,
Cô trò vui học cùng cuộc sống
Tiếng cười , lời hát cứ ngập tràn .

Lớn lên bay nhảy khắp muôn nơi
Ngày đầu đi học nhớ suốt đời ,
Ở xa chưa về thăm Cô được
Tâm tư trĩu nặng nhớ …Cô ơi !

R-PNV

LỚP CHÚNG TÔI *(1991)

Lớp chúng tôi mỗi người một vẻ
Vẻ đẹp nào in dấu thầy xưa
Lòng tự hào và niềm tin trong mắt trẻ
Nâng bước gần,vẫy gọi bước đi xa !

Huỳnh Thị Kim Nhung thầy còn nhớ
Áo bà ba đen với đức khiêm nhường
Ngày ra trường ngày tiền tuyến gọi
Trong ba lô có một mái trường !

Và anh Điềm,anh Duật yêu người *
Tốt nghiệp rồi...các anh thành thi sĩ
Vang trong thơ ầm ầm bom Mỹ
"Bom giật bom rung"lẫn tiếng ru hời !

Tiếp bước thầy,chúng con đi khắp ngả
Dép lốp vui rồi,áo quần còn mụn vá
Bữa cơm thường : rau muống,tương cà,độn sắn thêm khoai
Phòng nhỏ ngọn đèn thức với sao mai !

Lớp chúng tôi đâu còn đủ cả
Ngày hội này ai đó có hoa tươi ?!
Chuyện đời thường buồn vui nhiều quá
E thầy thêm tóc bạc thương đời !

Cuộc sống hôm nay lắm nắng,nhiều mưa
Xin gửi về trái tim nguyên sắc đỏ
Lớp chúng tôi-Lớp ngũ tuần thế đó
Khát vọng bảo tồn những giá trị ngàn xưa !

*Lớp văn 2a,2b,2c,2d ĐHSP-Hà Nội khóa1961-1963
* Nguyễn Khoa Điềm,Phạm Tiến Duật ,
bạn cùng lớp cùng khóa 1961-1963

TB

R-PNV


NHỚ MÁI TRƯỜNG XƯA
Tuổi già, nhớ mái trường xưa,
Tranh tre nứa lá gió lùa bốn bên.
Thầy tôi ngày ấy rất hiền,
Long lanh mắt kính ánh lên nét cười.
Nhớ sao những buổi ra chơi,
Học trò các lớp đứng ngồi vòng quanh.
Bốn bên xây lũy đắp thành,
Nắng mưa bờ cỏ lên xanh mượt mà.
Lạ lùng đất cũng đầy hoa,
Bờ tre lộng gió vỡ òa tiếng chim.
Trường xưa lớp cũ khó tìm,
Khác chi tăm cá bóng chim giữa đời.
Thầy cô, bè bạn của tôi,
Cứ như còn đó của thời ngày xưa.
./.
Lê Hải Châu

R-P
NV


THƯƠNG VỢ - CÔ GIÁO LÀNG

Cô giáo làng xưa cũng một thời
Da ngà thon thả mắt đen cười !
Yêu nghề,bục giảng ươm chồi biếc
Quý nghiệp vườn trồng nảy búp tươi !
Cơm áo sao đùa mà giữ sức
Sách đèn nào rỡn để dành hơi !
Đành rằng chống Mỹ cùng "chia lửa"
Vẫn xót thân cò"quãng vắng" bơi !

TB

.
CÂY ĐỜI ƠN MÃI THẦY- CÔ

Trường là vườn ươm đời,
Là nơi con được học.
Nơi Thầy, Cô mài ngọc,
Sáng trong góc đời trò.

Lớp là nơi hẹn hò,
Cũng là lò luyện trí.
Kết sợi tình bền bỉ,
Giữa Trò với Thầy, Cô.

Khi cây đang cằn khô,
Thầy, Cô là nguồn nước.
Đường đời leo từng bước,
Có Thầy, Cô theo cùng.

Vượt núi cao điệp trùng,
Vẫy vùng ra biển cả.
Cây đời không nghiêng ngả,
Tự vươn cành đơm hoa.

Khi cả lớp đồng ca,
Thầy,Cô là nhạc trưởng.
Trường là nơi tận hưởng,
Đôi cánh để bay xa.

Cô, Thầy là Mẹ, Cha,
Xây đời ta lẽ sống.
Ân tình sâu, nghĩa rộng,
Ghi Nhớ suôt đời người....
Duy Hiển.

R-PNV

NHỚ THẦY
Tan trường bữa ấy trời mưa,
Áo thầy lại mỏng, gió lùa tái tê.
Thầy khuyên đừng vội ra về,
Tránh cơn sấm sét đường quê bùn lầy.
Chúng tôi ngồi sát bên thầy,
Ngoài kia lá tả tơi bay xuống đường.
Cuối chiều hửng chút tà dương,
Cơn mưa dần tạnh, nẻo đường dần quang.
Chúng tôi có chút vội vàng,
Cùng thầy lội bộ tạt ngang cánh đồng.
Nước dồn đầy ứ dòng sông,
Thầy khuyên tránh lũ phải vòng nẻo xa.
Thương thầy sức yếu tuổi già,
Chúng tôi chỉ biết xuýt xoa cạnh thầy.
Đời như nước chảy mây bay,
Mấy ai còn nhớ cái ngày xa xưa.
Thương thầy-nhớ bữa trời mưa,
Thầy tôi áo mỏng gió lùa tái tê.
./.
Lê Hải Châu
R-PNV
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách