Phạm Thị Thúy Kiều - Văn xuôi tuyển chọn

Điều hành viên: Biên tập viên

...

> Nguồn

TRĂNG KHUYA


Hình ảnh
Tôi là một người hạnh phúc! Tôi rất tự hào mà khẳng định như vậy. Và những người xung quanh tôi cũng công nhận điều ấy.
Tôi hạnh phúc bởi vì cho dù cha tôi đã mất khi tôi chưa lọt lòng mẹ. Nhưng tôi lại có cuộc sống ấm no, đầy đủ và được chìu chuộng của anh Hai, đặc biệt là tình thương vô bờ bến của mẹ. Mẹ vừa làm mẹ vừa đảm nhiệm vai trò của người cha. Tôi cứ thế sống trong hạnh phúc. Và tôi cũng biết khai thác những lợi thế của mình đối với mẹ. Điều gì tôi muốn mẹ đều đáp ứng cho tôi. Bởi vì mẹ nghĩ rằng mẹ có lỗi trong vấn đề thể trạng và sức khỏe của tôi: nhỏ con, yếu ớt và luôn hay đau yếu.
Cha tôi qua đời đột ngột khi mẹ đang mang thai tôi. Mẹ hoàn toàn suy sụp tinh thần. Mọi người hết sức khuyên lơn mẹ, lâu lắm mẹ mới lấy lại trạng thái cũ. Một động lực lớn giúp mẹ gượng dậy đó chính là vì tôi, một sinh linh nhỏ bé sắp chào đời. Cha ra đi là một mất mát quá lớn. Từ nào tới giờ cha là chỗ dựa tinh thần đối với mẹ. Cha quyết định mọi việc, kể cả gia đình bên vợ. Tại vì ông bà ngoại chỉ có một mình mẹ. Mẹ vốn là một phụ nữ khép kín. Mẹ khép kín nội tâm, khép kín nỗi lòng. Chỉ có một việc mẹ trải rộng lòng mình, đó là tình thương con mà ai cũng thấy.
Ai cũng cho rằng thời gian là liều thuôc tinh thần xoa dịu đi mọi vết đau. Nhưng riêng mẹ, mẹ vẫn khóc thầm mỗi khi thắp nhang cho cha. Mối tình thơ mộng của cha mẹ ngày xưa được nhiều người ngưỡng mộ. Tôi cũng ngưỡng mộ và cầu mong cho mình cũng có một mối tình như thế!
Tôi là người hạnh phúc! Bởi vì tình yêu đến với tôi thật là ngọt ngào và êm ái. Hùng là bác sỹ vừa nới ra trường. Ba má anh đã chuẩn bị sẵn cho anh một phòng mạch riêng. Hùng là con trai một. Ba má anh cũng rất thương yêu tôi. Ông bà xem tôi như là con gái. Hơn nữa mẹ tôi và má Hùng là bạn học ngày xưa nên cuộc tình của hai chúng tôi càng có cơ sở thêm bền chặt. Tôi cứ thế sống trong mộng đẹp.
Anh Hai tôi cũng có người yêu. Chuyện tình anh cũng tốt đẹp nhưng rất im lìm chứ không sôi nổi như tôi. Anh có tính ít nói. Thương ai, ghét ai chỉ để bụng. Chính vì thế mà không ai ngờ là anh lại thầm thương trộm nhớ cô bạn ở cùng xóm. Nhưng đó là sự thật và tháng sau là đám cưới của anh rồi! Mẹ tôi tất bật, suốt ngày cứ bận bịu trong ngoài. Gặp người lớn tuổi nào mẹ cũng hỏi thăm về cách thức trong việc cưới xin...Lần đầu tiên mẹ được làm sui mà. Hơn nữa từ trước tới giờ mẹ chưa từng đương đầu với những việc như thế này. Có khi mẹ buộc miệng: “Giá như cha các con còn sống!” làm cho không khí gia đình trầm hẳn xuống.
Thế rồi mọi việc đâu cũng vào đấy. Hôn lễ đã được diễn ra tương đối tốt đẹp. Anh tôi say sưa trong hạnh phúc. Gần như anh tôi không chú ý đến tôi. Không phải anh trai tôi mà ngay cả mẹ cũng hình như không để ý đến sự hiện diện của tôi trong nhà. Một chút hờn tủi trong lòng tôi. Tôi muốn làm một cái gì đó để gây sự chú ý cho mọi người. Bỏ nhà đi chẳng hạn! Hay uống rượu thật say? Có lẽ hữu hiệu nhất là khóc lóc với mẹ như những lần vòi vỉnh trước kia. Nhưng rồi tất cả mọi suy tính của tôi đều chưa có cơ hội thực hiện thì có việc xảy ra: Mẹ ngã bệnh do lo lắng quá độ. Ngồi bên giường mẹ, tôi mới có dịp quan sát kỹ: sự tiều tụy, vàng vọt trên gương mặt hốc hác và đuôi mắt các nếp nhăn đã hằn sâu hơn. Vậy mà mấy ngày nay, tôi chỉ lo hờn giận mà không để ý tới mẹ. Mẹ vẫn còn đẹp và cũng nhờ trang điểm để che bớt đi những nếp nhăn đó. Bây giờ trong đầu tôi chỉ muốn tâm sự với mẹ như trước đây. Muốn mẹ mau chóng lành bệnh. Cũng may chị dâu là người cùng xóm nên không mấy bỡ ngỡ khi vào làm dâu nhà tôi. Chị kính trọng và chăm sóc mẹ rất chu đáo. Có thể vì thế mà bệnh tình của mẹ mau thuyên giảm và nhanh chóng lấy lại sức. Chị quan tâm với tôi: nửa như em gái, nửa như bạn thân khiến chúng tôi cảm thấy rất tự nhiên và không hề có một khoảng cách nào về chị dâu em chồng cả. Thế mà người ta vẫn thường nói: “Giặc Ngô không bằng bà cô bên chồng”.
Mẹ tôi thì rất vui vì đã có người tâm sự, suốt ngày cứ quấn quýt bên cô con dâu để dạy dỗ, hướng dẫn từng ly, từng tý về cách thức nấu nướng, cách bảo quản thức ăn, cách sắp xếp công việc trong nhà cửa. Nhìn cảnh thân mật như thế, dễ làm cho người ta ngộ nhận là mẹ con ruột với nhau. Tôi không ganh với chị dâu nhưng chỉ hơi buồn vì mẹ đã san sẻ đi tình thương của tôi. Tôi cũng phải nhìn lại bản thân mình. Trước đây mẹ vẫn thường nói nhẹ nhàng để dạy tôi công việc nội trợ nhưng tôi lại mãi mê với những cuộc rong chơi với bạn bè nên không mấy chú ý đến. Thời gian sau này, cả tôi và anh trai đều lo yêu đương, miễn có dịp là đi cùng với người yêu, để mẹ vò võ một mình. Chả trách bây giờ chị dâu ở nhà hủ hỉ với mẹ, mẹ không vui sao được!
Anh tôi lúc này cũng khác trước, ở nhà thường hơn, nói nhiều hơn và đặc biệt là yêu đời hơn. Và có đôi khi hỏi tôi những câu vô bổ: “Em gái ăn cơm chưa?”; “Bữa nay không đi đâu sao?”...Rồi không đợi tôi trả lời mà vội vàng đi tìm vợ.
Thời gian này tôi đến nhà Hùng nhiều hơn. Trước tiên là để tạo mối quan hệ thân mật. Đồng thời tôi có dịp học cách nấu nướng cho phù hợp với khẩu vị của ba má chồng tương lai. Quả là một sự bù trừ để giải thích cho câu: “Con gái ăn cơm nguội ở nhà ngoài” và tôi phải tìm cách giải khuây cho những phút giây mà tôi cảm thấy thừa thải khi ở nhà. Còn một năm nữa tôi mới ra trường nên trước mắt, tôi phải sử dụng tiền của mẹ. Hình như mẹ biết được nhu cầu của tôi nên cho tôi tiền nhiều hơn trước. Thật vậy, từ khi mở phòng mạch riêng, Hùng tiếp rất nhiều bạn. Có khi chúng tôi phải tiếp bạn tại nhà, có khi đến các quán bar, có khi nhà hàng... Tôi cần có những bộ quần áo, đầm, váy cho phù hợp với địa vị, với vị trí của một vợ bác sỹ tương lai.
Nhanh thật, mới đó mà tôi đã lên chức cô. Mẹ tôi đã trở thành bà nội. Chỉ có một điều không ai ngờ tới, cứ y như là số trời đã định vậy. Một sinh mạng ra đời đã đổi lấy sự ra đi của một mạng người khác. Chị dâu sinh cho gia đình một đứa cháu đích tôn rồi không kịp nhìn thấy mặt con. Chị sinh khó. Mẹ tôi đau khổ. Anh tôi gần như điên loạn. Mọi người đều thương tiếc một người phụ nữ nết na, hiền thục không hề để lối xóm phải phiền hà điều gì. Tôi không ngờ đời người lại ngắn ngủi như thế. Anh tôi gần như suy sụp tinh thần. Anh không còn tâm trí để chăm sóc đến con trai. Công việc ở cơ quan anh cũng không màng đến. Tôi tìm đủ mọi cách để giúp anh khuây khỏa nhưng không có tác dụng gì cả. Anh bỏ việc. Suốt ngày chìm đắm trong men bia, men rượu.
Mẹ cũng buồn nhưng mẹ còn có bổn phận của một người bà. Những ngày đầu, đứa trẻ hầu như khóc suốt. Mẹ phải thức thâu đêm để chăm sóc đứa cháu tội nghiệp. Tôi cũng thức với mẹ nhưng chỉ được vài đêm đầu. Còn sau đó thì tôi không còn sức lực đâu mà chịu nổi. Hơn nữa tôi không có một chút kinh nghiệm nào về việc chăm sóc trẻ con. Tôi chưa làm mẹ, chưa từng giữ trẻ em, tôi không có em nên công việc giữ cháu không dễ dàng chút nào. Những lúc ấy tôi chỉ biết khóc theo cháu. Chỉ có mẹ là biết cách chịu đựng. Mẹ luôn giữ cho cháu nín. Hình như mẹ luôn cố kềm lại tiếng khóc của cháu như: Kịp thời thay tã lót không để cháu bị ướt; cho cháu uống sữa trước khi cháu đói; dỗ cháu ngủ trước khi cháu quấy... Mẹ sợ tiếng khóc trẻ con làm anh Hai đau lòng. Tuy nhiên, mỗi khi tiếng trẻ nín, không khí yên lặng bao trùm. Một sự im lặng nặng nề, ngột ngạt đến khó thở.
Anh tôi không có cách nào vực dậy được. Tiếng con khóc làm anh nhớ đến chị dâu và anh lại dắt xe ra khỏi nhà , anh đi tìm quên trong men rượu. Mẹ và tôi đều lo lắng nhìn theo. Nhưng chúng tôi biết không có cách nào ngăn được bước chân anh. Mất mát đối với anh quá lớn. Chị dâu là người con gái đầu tiên anh yêu!
Anh tôi bị đuổi việc. Cùng lúc tôi ra trường đi dạy. Ở đời, “được cái này thì mất cái kia”, tôi được dạy gần nhà nhưng được phân công dạy môn Giáo dục công dân chứ không phải môn Văn mà tôi yêu thích. Nhưng dù sao có việc làm là quý rồi. Tôi sẽ có thể phụ mẹ để giữ cháu và chăm nom nhà cửa.
Kinh tế nhà tôi trở nên eo hẹp. Nhất là từ khi anh Hai không đi làm nữa. Trước đây mẹ tôi nuôi gà, nuôi heo dành dụm để chơi hụi. Giờ thì mẹ bù đầu, bù cổ vơi đứa cháu nên không có nguồn thu nhập nào nữa. Anh tôi không còn sáng say, chiều xỉn nhưng đã trở nên nghiện mất rồi. Mỗi tối anh phải làm một vài xị rượu rồi mới đi ngủ. Mẹ sợ rượu bên ngoài nồng độ cồn cao nên ngâm hẳn cho anh một keo rượu thuốc, đồng thời trong nhà luôn có sẵn thức ăn khô để anh có mồi nhắm mà khỏi đi ra đường. Biết anh chưa quên được hình bóng vợ nên mẹ ít ẳm cháu lại gần anh. Tại vì đứa bé rất giống chị dâu: từ nước da bánh mật đến đôi mắt nai to ngơ ngác...Mỗi lúc đứa bé vui đùa, tôi bế đứa bé đến cho anh. Anh nhận con, rồi không được bao lâu lại giao cho tôi và lặng lẽ đi vào phòng. Thật là một người đàn ông chung tình. Phải chi ngày trước anh là một người bay bướm, có lẽ anh sẽ không đau khổ như bây giờ.
Tôi không làm sao tả được nỗi vui mừng khi nhận tháng lương đầu tiên. Tôi đưa về ngay cho mẹ. Mẹ cũng rất vui mừng nhưng không nhận đồng nào hết. Mẹ kêu tôi giữ lấy mua sữa cho cháu, còn lại cứ giữ mà dùng cho việc riêng. Tôi cũng đưa cho anh chút ít uống cà phê. Anh miễn cưỡng nhận lấy mà không nói lời nào. Tôi ngạc nhiên không hiểu vì sao anh lại có thái độ như thế. Trước đây tôi vẫn xin tiền của anh mà.
Một buổi sáng, tôi thức giấc bởi tiếng đập cửa bên phòng anh Hai. Suốt đêm qua anh không về nhà nên mẹ lo lắng. Sáng sớm mẹ gõ cửa vẫn không nghe động tĩnh, nên xô cửa bước vào trong. Tôi theo mẹ bước vào phòng. Trong phòng thật bừa bãi! Tủ quần áo bị bới tung lên. Hình cưới của anh chị bị sổ tung ra từ cuốn album. Trên bàn có tờ giấy viết dòng chữ rất to: “Con đi lao động ở nước ngoài. Mẹ và em hãy nuôi cháu giúp con!”. Tôi bần thân. Mẹ thì bình thản như đã đoán trước điều này sẽ xảy ra. Anh không thể ở lại căn phòng chứa đầy kỷ niệm. Tôi bật khóc. Mẹ lẳng lặng ra thắp nén hương trên bàn thờ cha. Anh Hai đúng là một người đàn ông chung tình. Và cũng bởi vì anh là con của mẹ!
Nếu như anh Hai nhìn con nhớ vợ thì ngược lại, mẹ nhìn cháu nhớ đến con. Tuy không nói ra nhưng mẹ luôn ngóng chờ rồi thất vọng khi người đưa thư đi ngang mà không ghé nhà. Mỗi lần mẹ bồng cháu đi chợ, có người chép miệng: “Tội nghiệp bà ấy! Chồng chết sớm, tưởng có dâu sẽ được an hưởng tuổi già. Ai ngờ... Khổ vì con, bây giờ lại khổ vì cháu. Từng tuổi này mà phải nuôi con mọn”. Mẹ tôi không phản ứng gì hết, chỉ cười buồn. Bởi vì mẹ là người phụ nữ khép kín nội tâm... khép kín nỗi lòng... Chỉ có một việc trải rộng lòng mình, đó là tình thương con, thương cháu...

***

Gia đình Hùng đã chính thức sang nhà cầu hôn tôi. Dĩ nhiên là mẹ vui vẻ chấp thuận. Trải qua bao biến cố của gia đình, Hùng đã tỏ ra rất quan tâm đến gia đình tôi. Tình cảm của chúng tôi càng thêm khắng khít. Cả Hùng và gia đinh Hùng đều muốn chúng tôi nhanh chóng thành hôn để mọi người có điều kiện quan tâm với nhau hơn. Gia đình Hùng còn đề nghị cho Hùng ở rễ để tôi có thể đỡ đần mẹ cho đến khi cháu tôi khôn lớn.
Lâu lắm rôi,tôi mới thấy mẹ vui như hôm nay. Mẹ lại lẳng lặng thắp hương trên bàn thờ cho cha. Chắc mẹ muốn báo với cha là mẹ đã lo cho các con “thành gia lập thất”? Thì ra không phải là vậy. Mẹ vừa nhận được thư của anh Hai, cho hay rằng anh đã đi làm, đã có lương và anh gửi chút đỉnh tiền về để tiếp mẹ lo cho cháu. Mẹ giục tôi nhanh chóng viết thư hồi âm cho anh Hai, nhân tiện báo tin vui của tôi xem anh có về được không.
Sự chờ đợi lúc nào cũng khiến người ta cảm thấy thời gian như chậm lại. Mẹ muốn trong ngày vui của tôi phải có mặt anh Hai. Thế nhưng anh không dễ dàng quay về khi đã bỏ ra một số tiền khá lớn cho việc lo thủ tục hợp tác lao động nước ngoài. Đám cưới tôi phải hoãn lại để anh Hai làm việc cho đúng với thời gian đã hợp đồng. Tôi không biết phải nói gì. Gia đình Hùng không có ý kiến. Tôi không thể vì tình riêng mà làm khó anh Hai. Cũng không thể nào làm mẹ buồn lòng. Tôi đã thử dò ý mẹ. Nhưng có lẽ hôn lễ sẽ không cử hành được nếu ngày nào anh Hai còn chưa về.
Tôi bây giờ đâm ra lây căn bệnh của mẹ: đã bắt đầu ngóng trông người đưa thư. Tuy nhiên, thời gian không cho phép tôi suốt ngày chờ đợi. Tôi còn công việc của tôi, còn phải đến trường, đến lớp... Tôi đành phải chờ đợi... và chờ đợi...
Tôi bắt đầu sốt ruột khi càng ngày càng vắng tin tức của anh Hai. Rất nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu: liệu anh có về được không? Hùng và gia đình Hùng có chờ tôi được không? Không biết mẹ có thay đổi ý định cho chúng tôi tổ chức đám cưới mà vắng mặt anh Hai không? Tôi càng thêm rối rắm khi lối xóm nhỏ to sau lưng: “Bà Hai lúc này lên đời rồi! Con trai gởi tiền về hoài”. Tôi nghi ngờ hỏi mẹ, mẹ buồn bã lắc đầu. Nhưng tôi không tin lời mẹ vì có một vài lần khi đi dạy về, tôi đã bắt gặp người đưa thư từ trong nhà đi ra. Thế thì tại sao mẹ lại nói là không có? Sự nghi ngờ càng tăng khi tôi thấy mẹ nhanh chóng giấu một lá thư khi tôi đi dạy về đến. Như vậy rõ ràng là mẹ có chuyện giấu tôi. Trừ anh Hai ra, từ nào tới giờ mẹ có liên lạc bằng thư với ai đâu.
Nỗi buồn từ đâu ập tới. Nước mắt ấm ức lâu nay bị đè nén, bây giờ có dịp trào ra. Mẹ hình như đã hết thương tôi rồi. Mẹ không còn là mẹ ngày xưa của tôi. Trước đây cái gì mẹ cũng thương tôi, cũng chia sẻ với tôi. Tôi muốn gì mẹ cũng chìu tôi. Có những thứ tôi chưa ngỏ lời, mẹ đã hiểu ý và thực hiện cho tôi. Còn bây giờ mẹ ít tâm sự với tôi, ít quan tâm tới tôi. Trong khi bản thân tôi đã làm gì nên tội. Từ khi chị dâu mất, tôi phải phụ mẹ giữ cháu. Những cuộc vui của tôi đã rất hạn chế. Ngoài ra, tôi đã thưa đến gia đình Hùng. Những cuộc đi chơi với Hùng đổi thành những cuộc đưa cháu đi công viên. Có khi phải đưa cả cháu đi dạy. Thậm chí đám cưới cũng đã vì anh, vì mẹ mà hoãn lại. Tại sao mẹ lại không nghĩ cho những điều thiệt thòi của tôi. Tôi quyết định phải tìm ra sự thật. Tôi phải bắt đầu từ những lá thư mà mẹ đã giấu tôi lâu nay! Tôi phải lén vào phòng riêng của mẹ!
Tôi không tin vào những điều mà tôi đã khám phá! Thật ra thì anh tôi chỉ gửi về nhà một lá thư đầu tiên, những lá thư còn lại là của một người bạn làm chung với anh, thay anh gửi về cho mẹ. Nội dung của tất cả các lá thư kể lại quá trình anh Hai mới qua làm việc. Thời gian đầu anh rất nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ em và đặc biệt là rất nhớ con. Anh tìm quên trong men rượu. Sau đó anh quen với một cô gái bán hoa, sống chung với cô ta như vợ chồng. Tiền anh làm ra chỉ đủ để trang trải cho cuộc sống của hai người. Không bao lâu cô gái ấy chết vì nhiễm HIV. Tất nhiên là anh Hai không thoát khỏi số phận. Lá thư sau cùng là bạn anh báo tin là anh Hai đã chết. Do điều kiện đi lại và kinh phí nên bạn anh đã đứng ra quyên góp với những người đồng hương và hỏa táng anh tại xứ người.
Thì ra là thế! Hèn gì mẹ thường hay ra bưu điện, không phải để lãnh tiền của anh Hai gửi về như mọi người thường nghĩ mà ngược lại. Mẹ đã gửi tiền cho anh bằng chính đồng tiền do mẹ tạo ra: Tiền mẹ bán máu. Trời ơi! Tôi không ngờ những chuyện trái ngang cứ xảy đến cho tôi... À, mà không, xảy đến cho mẹ. Tôi khóc nức nở như chưa bao giờ được khóc... Tôi khóc cho tôi... Tôi khóc cho cuộc đời của mẹ.
Mẹ không buồn giận khi biết tôi lục lọi thư từ riêng của mẹ. Mẹ chỉ phân bua việc tạm hoãn đám cưới là vì mẹ đang dành dụm của hồi môn cho tôi, và vì mẹ không muốn xa tôi... Mẹ cố gắng vui cười. Nhưng từ khi anh Hai mất, mẹ sa sút thấy rõ. Trước đây là vì tôi, mẹ đã cố tình giấu nhẹm mọi chuyện để tôi yên tâm với công việc. Mẹ sợ tôi buồn. Còn giờ thì mẹ không gượng được nữa. Mẹ thường bị ngất mỗi khi thắp hương cho cha. Mẹ già đi trông thấy. Tuy nhiên mẹ không khóc. Chỉ có tôi là hay khóc. Khóc vì hối hận. Khóc vì thương mẹ. Khóc vì số phận sao bất công với mẹ...
Tôi tự hứa với lòng sẽ luôn yêu thương và kính trọng mẹ. Tôi nói với Hùng hãy đợi chờ tôi một thời gian để tôi toàn tâm toàn ý chăm sóc mẹ, quan tâm cháu và nhân tiện để có thể kiểm nghiệm thêm tình yêu của tôi với Hùng. Anh do dự nhưng cũng tôn trọng quyết định của tôi.
Tôi làm bổn phận của người con không được bao lâu. Một ngày kia, sau khi thắp hương trên bàn thờ cha xong, mẹ ngã xuống. Nhưng mẹ còn kịp thều thào bên tai tôi: anh Hai là con của một người bạn chiến đấu của cha. Mẹ nhờ tôi giúp mẹ nuôi dưỡng cho cháu nên người... Thế là mẹ tôi - người mẹ khép kín nội tâm... khép kín nỗi lòng... giờ đã khép kín cuộc đời!
Chỉ có một việc mẹ trải rộng lòng mình, đó là tình thương con, thương cháu... thương cả con không phải của mình...

***

Bây giờ, mỗi khi nhìn lên bàn thờ mẹ, tôi hay đọc cho con tôi - cháu ngoại của mẹ và cả đứa cháu côi cút của tôi nghe những câu thơ:

...Đi khắp thế gian
Không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời
Không ai khổ bằng mẹ...

...Ai còn mẹ
Xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn
Lên mắt mẹ nghe không?

Tôi đã hiểu vì sao mẹ hay thắp hương mỗi khi anh Hai có chuyện. Chắc mẹ hy vọng rằng ở cõi hư không nào đó, cha sẽ nghe lời mẹ nói, sẽ hiểu được nỗi lòng của mẹ, sẽ thấy được tất cả những việc mẹ đã làm...
Trăng tròn rồi trăng khuyết.
Trăng khi tỏ khi mờ.
Nhưng cái thứ ánh sáng phát ra từ trăng lúc nào cũng dịu dàng và thuần khiết. Càng về khuya ánh sáng của trăng càng thêm vằng vặc. Trong đêm tối, ánh sáng ấy tỏa ra nhẹ nhàng và âm thầm lặng lẽ.
Cũng như mẹ tôi: cuộc sống khép kín... khép kín nội tâm... khép kín nỗi lòng, chỉ có một việc mẹ trải rộng lòng mình, đó là tình thương với con, với cháu... và với cả người đời...

Phạm Thị Thúy Kiều


Hình ảnh
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách