MUÔN VÀN… ĐỚN ĐAU…
 
                             Lời chia buồn sâu sắc
                    đến các gia đình có thân nhân đã mất
                          và bà con thôn Lương Điền
 
          Ở đâu trên thế gian này
          Tóc tang đau đớn như đây Lương Điền.
          Ngày vui chưa trọn lời nguyền
          Đã tìm xuống chốn Cửu tuyền… Hỡi ôi!
         
          Bàng hoàng sét đánh bên tai
          Ngất đi tỉnh lại rụng rời chân tay!
          Không! Không! Không thể thế này
          Hay nghe nhầm bởi gió mây vọng vào!
 
          Nhà nhà cay đắng nghẹn ngào
          Khi xe cấp cứu rẽ vào đường thôn!
          Tái tê… bạt vía, kinh hồn
          Ngã nhào, lăn lóc… mặt còn sắc đâu!
 
          Hỷ hoan phút chốc đổi màu
          Không gian u ám, ôm nhau lệ tràn!
          Kêu trời, vạch đất khóc than
          Còn em vật vã bên quan hỏi hoài!
 
          Hai ngày đưa tiễn chẳng ngơi
          Cớ sao Lão Nguyệt cợt người hồng nhan!
          Miếng tràu đổ giọt máu loang
          Anh em dòng tộc vội vàng xa khơi…
 
          Chưa nên dâu của nhà người
          Bao tang trĩu nặng đầu rồi, thảm thương!
          Gối đôi quần quại trên giường
          Cùng chàng xin hẹn chung đường cho xong !
 
                                      *
          Nát gan, tim quặn đáy lòng
          Lương Điền ơi nỗi đau chung muôn nhà
          Chia buồn đến xóm làng ta
          Những lời thăm hỏi thiết tha ân tình.
 
          Thôi thì mệnh số cam đành
          Người đi đã vẹn… Còn mình, cháu, con…
          Gắng công lo liệu cho tròn
          Để vong ở dưới suối vàng được yên…