Về một bài thơ làm ngay trước buổi truy điệu
Trước giờ truy điệu ông Nguyễn Bá Thanh sáng 16/2/2015 (hôm qua), chị Nguyễn Thị Hoài An, con gái út ông Thanh (hiện chị công tác tại Trung tâm xúc tiến Du lịch thuộc Sở Văn hóa Thể thao và Du lịch TP Đà Nẵng) đã đưa lên Facebook cá nhân bài thơ đầy tâm tư, cảm xúc mà chị viết vội vào rạng sáng ngày 16/2, tức chỉ mấy giờ trước lễ truy điệu. Đọc tới những câu từ giữa bài (trích ra dưới đây), tôi không cầm được nước mắt và gửi các thi hữu VNTĐ cùng đọc:
.
“…Chuyện áp lực là con ba, từ lớp một con ý thức được rồi.
.
Con xin lỗi ba, lúc nhỏ có nhiều khi suy nghĩ tồi
Con đã ước giá ba bình thường như người khác
Nhưng giờ đây con biết rằng đó là phước
Làm con gái ba là phúc đức đời con”.
.
(…) “Ba hãy ra đi thanh thản nhé ba
Như lời ba nói với con vài tháng trước
Ba nói rằng ba cũng không nuối tiếc
Đà Nẵng chừ đẹp, hai con cũng trưởng thành.
.
Lúc con khóc vì hy vọng mong manh
Ba cười nhẹ nhàng, xoa đầu động viên khẽ
“Mạnh mẽ lên”, chỉ ba chữ ngắn gọn
Nhưng con nguyện mang theo trọn cuộc đời”
./.

.