"Tình yêu chính là giai điệu đẹp nhất của cuộc sống, là một tình cảm sâu sắc nhất, lãng mạn nhất và cũng chính là nguồn động viên tinh thần mạnh mẽ nhất đối với bất kỳ ai."
Tình yêu trong “CHỜ CHỰC” của thi sĩ Chu Tuấn Kiệt là một minh chứng cụ thể và sắc nét nhất của điều kỳ diệu ấy, một sự sống mãnh liệt được nảy mầm từ tình yêu trong thơ của tác giả
CHỜ CHỰC …
Chữ ĐỢI em gieo nẩy lộc thơ
Soi gương, nhuộm tóc, hát vu vơ…
Hồ Gươm ghế đá tìm thuê trước
Đã đặt đèn trăng, quạt gió…chờ
Nhuộm lá vàng thu, thành xanh biếc
Mua hương hoa sữa chọn bông to
Vũ công là sóng, kèn, đàn... dế
Giờ, đếm lùi ngày... chờ chực …Mơ.
-------------
14/10/2010
ChuTuấnKiệt-thơtôi
“CHỜ CHỰC”… thoáng nghe thôi ta sẽ thấy rất dân dã, mộc mạc và đậm chất chân quê…tác giả dùng cụm từ dân dã “CHỜ CHỰC” đặt tựa đề cho bài thơ của mình để thể hiện sự chờ đợi trong một trạng thái nôn nao, cồn cào, thấp thỏm…
Mở đầu bài thơ là hình ảnh một người con gái... có thể là một nàng thơ...có thể là người yêu của chàng thi sĩ ở một nơi xa xôi nào đó đang ngày đêm chờ đợi…“Chữ ĐỢI em gieo nẩy lộc thơ”
Chữ “ĐỢI” được tác giả in hoa như ngầm tôn vinh nét đẹp và giá trị của sự chờ đợi trong tình yêu, sự chờ đợi được bắt nguồn từ một tình yêu thủy chung son sắt của người con gái… chờ đợi trong niềm tin yêu và hy vọng, chờ đợi để tình yêu ngày một lớn lên và theo năm tháng sẽ đơm hoa kết trái
Tình yêu và sự chờ đợi của cô gái đã mang lại cho chàng thi sĩ một cảm xúc dâng tràn, một nguồn cảm hứng thơ đầy sắc xuân. Hình ảnh nẩy lộc trong thơ gợi lên một sức sống mới mẻ... vẻ đẹp tinh khiết của thiên nhiên được khơi lên và chảy đằm thắm trong lòng chàng một tình yêu vừa dịu dàng, vừa rạo rực và cũng rất mãnh liệt.
Tình yêu thật lạ...thật diệu kỳ ở chỗ đã khiến cho chàng hồi xuân trở lại... hình ảnh “Soi gương, nhuộm tóc, hát vu vơ…”, như phác họa hình ảnh của chàng thi sĩ tóc đã điểm sương, nhưng có tình yêu của của nàng mà chàng đã háo hức tự làm mình trẻ lại bằng hành động nhuộm tóc, làm mình trẻ lại bằng tinh thần thư thái, vui vẻ và rất yêu đời. Chuỗi hình ảnh“soi gương”, “nhuộm tóc”, “hát vu vơ” là những cử chỉ, hành động rất thực, rất đời và gần gũi.
Ai cũng mong muốn mình luôn được trẻ trung, nhưng quy luật của tạo hóa không cho phép điều đó tồn tại... chỉ có tình yêu, chỉ có tâm hồn thi sĩ mới có sức mạnh làm nên điều đó...
Đọc xuyên xuyết bài thơ, ta bắt gặp rất nhiều những hình ảnh ngộ nghĩnh"đèn trăng", "quạt gió", "Vũ công sóng, kèn, đàn... dế", "nhuộm lá thu vàng...thành xanh biếc" ...đây là cách sử dụng hình ảnh rất độc đáo, phi thường…nhưng phi thường hơn nữa vẫn là một ý tưởng rất ngông mà tác giả đã dùng nó để kết thúc bài thơ, một câu kết mơ hồ, hàm xúc và thâm hậu …
“Giờ, đếm lùi ngày chờ chực…Mơ”.
Tình yêu đem lại cho chàng nhiều niềm vui và hạnh phúc, nhưng cũng khiến chàng phải thao thức và nhớ thương… Và theo thời gian, chàng nhận ra rằng cuộc sống của mình không thể thiếu vắng tình yêu...vì vậy mà dù thời gian cứ vô tình lặng lẽ trôi qua, nhưng chàng thi sĩ không khuất phục..chàng không những muốn làm cho trái đất ngừng quay, mà tham lam hơn, mạnh mẽ hơn, và ngông cuồng hơn ...chàng bắt trái đất quay ngược lại...đếm ngược thời gian để được chờ...được đợi …có lẽ bởi cuộc hẹn ngày xưa vẫn còn chút gì đó dở dang, luyến tiếc...
Bài thơ khép lại với nỗi khát khao chờ đợi…chờ đợi một ngày tình yêu của chàng sẽ đến…chờ đợi trong quá khứ…chờ đợi trong tương lai…chờ cả trong mơ và trong thơ…
Thế đó, "tình yêu thật kỳ diệu…khơi dậy những cảm xúc mãnh liệt nhất và cho ta sức mạnh tinh thần tuyệt vời để khám phá và cảm nhận cuộc sống, cảm nhận vạn vật với những vẻ đẹp, mới mẻ và tinh tế hơn…"
Phạm Hải Yến