Vài lời :
Hôm rồi ngồi rỗi đọc ở một cuốn sách không còn bìa và đã cũ, nhưng thấy có bài thơ , vì nó gợi lại thời đã lâu của tôi nên tôi chép ngay , đó là bài thơ Chùa Hương Tích của Chúa Trịnh Sâm , có phần dịch cũng hay nên ghi ra đây , dù sao cũng làm mình thấy nhớ lại kỷ niệm thời quân ngũ rất đẹp khi được ở gần khu vực Chùa Hương Tích , huyện Mỹ Đức - Hà Tây , nay là Hà nội . ( C2-D25- CB QK III , nay là Lữ 513 - QK III ) ...Nếu chưa được chính xác cũng mong chỉnh sửa của các bạn yêu thích thơ Nôm .
#
Bài thơ là : Chùa Hương Tích
Thuý bình điệp điệp trĩ Nam duy
Động tạc sơn yêu thiết tạo kỳ
Triện xuất thần tung kim trảo giáp
Ngưng thành tuyết thụ ngọc chi chi
Phong trần linh lại phân trùng hưởng
Tuyết hộ tình song điểm nguyệt khuy
Nhất lạp khả năng tàng thế giới
Đăng lâm liêu ngụ hoạ trung thi .
#
Phần dịch : Chùa Hương Tích
Trời Nam trùng điệp biếc bình phong
Núi non kỳ vĩ thật lạ lùng
Hiện dấu móng vàng xuất thần tỏ
Cổ thụ ánh ngọc dáng cánh cung
Gió lay thông chuyển âm vang động
Song cửa tuyết phủ ánh trăng cùng
Một điểm ẩn tàng cõi nhân thế
Bậc đá lên cao giữ thơ chung .