ĐÀM LUẬN THƠ ĐƯỜNG LUẬT

Điều hành viên: Bằng Lăng

.


Cùng Bảo Minh Trang

Anh Phiêu Vân hồi đáp BMT thế này nhé. Do kèm theo phần trích nguyên văn nên bài hồi đáp có bị dài. BMT chịu khó đọc nhé.

* Những chữ do PV thêm vào dòng thơ chỉ nhằm minh chứng cho lời đàm luận chứ không nhằm mục đích sửa lời của bài thơ đang đàm luận.
****

“Anh Phiêu Vân khen làm MT nở mũi luôn rồi nè! Thực chất bài thơ của anh Thế Nam, MT đọc thấy rất hay! (MT đã lỡ vào đây thì góp ý luôn).”

”Hai câu đầu anh Thế Nam có lẽ đang tả về một cảnh sắc hoàng hôn sắp đi dần vào trong bóng tối, tác giả đang cảm thấy lòng vương mang niềm khắc khoải trước cảnh vật, và có lẽ nhìn cảnh thì cảm thấy nhớ về những kỷ niệm, nên tự hỏi lòng có còn nuối tiếc hay ko? “
(BMT)

Cái này thì có hiểu là cố hiểu cho tác giả chứ thơ không thể vừa có hoàng hôn lại vừa có đêm trường trong cùng lúc như 2 câu sau đây.
1. Hoàng hôn sắc tím nhuộm thư phòng
2. Khắc khoải đêm trường nuối tiếc không?”

Cần phải phân biệt rõ. Ví dụ:
”Hoàng hôn sắc tím nhuộm thư phòng”
Đã bấy đêm trường nỗi nhớ mong”.
Hoặc: Hỏi/hỡi những đêm trường nuối tiếc không! (dấu than (!)
(chỉ làm ví dụ chứ ý tứ cũng bết bát lắm!)

- Những đêm trường – Bấy đêm trường” là chỉ dấu xác định sự ôn lại => tự hỏi đã biết bao đêm lòng mình khắc khoải để dẫn đến “nuối tiếc không!” trong câu 2 là một mệnh đề nghi vấn khẳng định, do đó nó nên được chấm dấu than (!) chứ không phải dấu hỏi (?). Khi chấm dấu hỏi tất nhiên đó là một câu hỏi đơn thuần hoặc câu nghi vấn đơn thuần.
Ý nghĩa của
“nuối tiếc không!” ví như ta nói: "Hôm qua câu được con cá to nhưng nó sảy mất. “Coi có tiếc không!”. Điều này hoàn toàn khác với: “Mày hụt chuyến đi Úc có tiếc không? (dấu hỏi)

*
“có tiếc không?” “nuối tiếc không?” với dấu hỏi thì tự nhiên trở thành câu hỏi đơn thuần chứ không thể là câu hỏi mang tính khẳng định (nghi vấn khẳng định).

Khi câu 2: “Khắc khoải đêm trường nuối tiếc không?” thì không thể biểu đạt ý nghĩa việc từng thao thức nhiều đêm. Nó chỉ biểu đạt ý nghĩa của hiện tại. Có nghĩa là của thời điểm “vừa hoàng hôn mà lại vừa đêm trường” là điều hoàn toàn không thể có.
****

”Đây là tâm trạng có thể gọi là chung của mọi người, MT cũng từng có tâm trạng như thế. Câu 3-4, MT chưa nhìn hoa Phượng nở về đêm, nhưng nhà MT có giàn hoa giấy dưới bóng trăng và dưới ánh đèn hoa Giấy vẫn lung linh sáng chớ ko hẳn chìm vào màn đêm, có lẽ là hàng Phượng mà anh Thế Nam thấy cũng đang nằm dưới ánh đèn đường quyện vào ánh trăng tạo nên vẻ huyền ảo, tiếng ve ngân về đêm, ở đây MT thấy ve ngân bất kể vào lúc nào, nhiều khi tối nghe tiếng ve ngân mà lòng dậy lên những niềm tâm sự đó chứ!” (BMT)

Nếu quả như vậy thì cần Ghi chú “có ánh điện hắt vào” mới hiểu được BMT ạ.
Giữa hàng hoa giấy thấp và một cây phượng cao rợp hoa hoàn toàn khác nhau xa về độ bắt ánh sáng từ những ngọn đèn đường (đèn nhà thấp lắm, không tỏa tới nơi và tỏa sáng hết một khóm phượng nhỏ chứ nói chi đến tỏa sáng phượng đầy trời trong đêm).
Lấy hàng hoa giấy trồng trong khuôn viên nhà hoặc ngoài hàng rào, cộng với ánh điện nhà/đường để so với cây hoa phượng hoa nở đầy trời (hẳn nhiên cây lớn) dưới ánh trăng và cho là hợp lý thì phải phục BMT có một tư tưởng về tính logic sự việc và thơ rất “khoáng đạt”. Anh Phiêu Vân đành chịu nhận cái nhìn của mình về thơ văn còn “cực nhiều hạn chế” thôi chứ biết nói gì?!

Ve cũng là sinh vật như mọi sinh khác vậy, đã thức kêu suốt ngày thì phải nghỉ đêm. Ve không có lệ kêu ban đêm. Trừ trường hợp đơn lẻ vào đầu đêm còn sót một vài tiếng ve đơn lẻ do bị đánh thức vì lý do gì đó. Điều này dễ kiểm chứng bởi chúng ta đang mùa phượng mà.

Trong thơ, khi muốn nói đến điều khác biệt với bình thường, sự việc đơn lẻ hay cá biệt, người ta phải có điều gì để chỉ dấu sự bất thường đó. Ví như một bài thơ nói về Tóc Dài, trong thơ tả nhiều về nỗi nhớ thương một Tóc Dài nào đó một cách bình thường chứ không có chỉ dấu riêng biệt thì hẳn nhiên người đọc phải hiểu
Tóc Dài là nói về người con gái. Dù rằng ngày nay cũng có nhiều cô gái tóc chẳng dài, có khi còn ngắn hơn con trai đấy chứ!

Tác giả nếu không có chỉ dấu nào giới thiệu đó là người người nam có mái tóc dài thì tác giả không thể lý giải rằng: Thơ tôi nói về người Nam chứ không phải Nữ. Các ông cụ, các thanh niên ngày nay cũng có nhiều người để tóc dài đến quá vai đó ư?
Cũng vậy, chẳng ai lại tả một người đàn ông “mặt hoa da phấn” cho dù khuôn mặt và da anh ta đẹp hơn cả một thiếu nữ. Dĩ nhiên trừ khi có chỉ dấu giới thiệu về việc này. Hoặc anh ta là một nhân vật nổi tiếng với đặc trưng “mặt hoa da phấn” này.
Điều này trong thơ người ta gọi là “tính biểu trưng”.
****


”Tiếp đến câu 5- 6 bất cứ một người học sinh nào cũng có cảm xúc về thời áo trắng, nhìn hoa Phượng chắc anh Thế Nam nhớ về thuở học trò, cái thuở say nhìn các cô nữ sinh mang tà áo trắng thước tha yểu điệu đến trường, và cũng nhớ đến giấc mơ học trò của thời niên thiếu. Câu 7-8 MT thấy cũng gắn liền liên kết với câu 5-6 tác giả đang hồi tưởng đến những lần hẹn hò trong thởi sinh viên, mang màu sắc nên thơ đó chứ. Những dư âm và kỷ niệm đẹp trong thời học sinh có lẽ ai cũng có một thời yêu và từng yêu... Năm tháng trôi qua mỗi người đi một ngã anh Thế Nam đã đúc kết bằng một câu rất hay:
"Tháng rộng ai đi dài nỗi nhớ
Đêm dài trống gõ dậy niềm mong".”

(BMT)

Những câu trên anh Phiêu Vân chẳng bình luận gì bởi nó liền mạch với chuỗi ôn lại.
****

”Tình cảm học sinh là một thời đẹp nhất, khi lớn rồi mỗi kẻ mỗi phương trời, chắc rằng ai cũng có hoài niệm như thế. Câu 11-12 anh Thế Nam có thể nói là dùng từ bóng để nói về mối tình ko trọn vẹn của mình:
"Cầu duyên nhịp gãy vì mưa phủ
Bến mộng thanh rơi bởi gió lồng"

(BMT)


Từ bóng trong thơ là việc cần phải có. Nhưng như đoạn bình anh Phiêu Vân nói (đọc thêm về “Cầu duyên nhịp gãy” ở phần bình đầu tiên):
Thế nhưng:
”Bến mộng thanh rơi chẳng mang một chút chất thơ nào, chỉ là nhằm đối với “nhịp gãy” ở câu 13. Bến mộng có thể là mượn hình ảnh bến đò hoặc hình ảnh nào đó khác, và tất nhiên cái dụ ý là ước mơ sum họp, nên vợ nên chồng của đôi nhân tình. Thế mà “thanh rơi” chỉ vì gió thì chẳng biết nói sao cho phải?! Họa may bão thì thanh lót sàn, thanh vịn tay cầu đò mới rơi được. Mà cũng chẳng rơi, có chăng sập cầu đò luôn chứ thanh nào mà rơi như vậy được.” (trích PV)

”Thanh rơi” ai cũng biết dùng nghĩa bóng, chỉ tiếc là hình ảnh và con chữ không bóng bẩy!
“Nhịp cầu gãy => Thanh cầu rơi” nó mang tính thực tả cảnh hơn là phép ẩn dụ, dù rằng đang dùng ở ý ẩn dụ. Chính vì thế mà “thanh rơi” không tạo nên một nét ẩn dụ trong hình tượng thi ca tương xứng với “Cầu duyên nhịp gãy”, một hình ảnh rất thơ.

Ví dụ:
”Cầu duyên nhịp gãy vì mưa phủ
Bến mộng thuyền trôi bởi gió lồng”
”Thuyền trôi” dụ ý người chờ đợi ở bến mộng không sao cưỡng lại được gió mưa bão tố cuộc đời. Như vậy nghe chắc cũng có phần tương xứng và ý bóng đấy chứ?! Mượn hình ảnh khúc sông với hình ảnh “cầu duyên & bến mộng” rất hay, rất nên thơ. Nhưng bến (đò) mộng thì có thuyền, có người… chứ bến mộng có thanh gì để rơi nhỉ? Hay muốn ám chỉ thanh gỗ của cái cầu đò? Thanh của cái cầu đò hay của cái nhịp cầu bị gãy cũng đều thiếu tính thơ và cả trong tính ẩn dụ với một mối tình, với một nhân vật và với cả hình ảnh Bến Mộng.
****

”Tuy dùng từ bóng ko rõ nghĩa một chút, nhưng những người làm thơ Đường Luật thì chắc sẽ ko cảm thấy xa lạ với những từ như thế. Hai câu cuối tác giả đã thể hiện đến những tình cảm của mình giành cho cái tuổi học trò, những kỷ niệm những dòng chữ thân thương giờ đây cũng chỉ là dĩ vãng, và:
Tập vở lưu đầy trang nhật kí"Đâu ngờ bão tố cuốn sang sông"
Đây có lẽ là anh Thế Nam muốn ám chỉ dòng đời nghiệt ngã, niềm mơ ước duyên tình đổ vỡ, để cho lòng tác giả một niềm đau, khi nhìn cảnh vật thì kỷ niệm năm xưa lại ùa về.” (BMT)

Trong lời bình luận đầu tiên và cho đến bây giờ anh Phiêu Vân không hề bình đến 2 câu kết bởi cặp kết hoàn toàn hợp lý. Nhưng anh Phiêu Vân có đề cập đến 2 câu 9-10:
Tôi nghĩ rằng đến 2 câu sau đây bài thơ nên vào ngay 2 câu kết lại cho câu chuyện là đủ:
”Dư âm lắng đọng vòng tay ấm (câu 9)
Kỉ niệm trào dâng ánh mắt nồng” (câu 10)


Hoặc nên dời 2 câu 9-10 này đến đoạn chuyển kết mới hợp lẽ.
Lý do:
Bài thơ đang kể về những chuyện ký ức, chuyện kể này đều là kỷ niệm (hồi ức). Thế thì khi bài thơ đã tóm lại: Đó là kỷ niệm thì chẳng lý do gì lại phải kể thêm những mẩu chuyện không đầu không đuôi tiếp nữa.
(PV)

Một bài thơ có thể trực khởi giới thiệu rằng đây là sự hồi tưởng bằng 2 chữ “kỷ niệm” rồi theo dòng hoài niệm kể ra những chuyện xưa. Thế nhưng khi bài thơ đó đã (lung khởi) kể về kỷ niệm thì khi đã được Đúc Kết rằng “đó là kỷ niệm” thì tất nhiên nên vào phần kết bài lại bởi đã hoàn tất phần ôn lại, nếu còn kể thêm về kỷ niện nữa nó giống như khi người ta kết thúc lá thư và ký tên xong lại còn thêm dòng Tái Bút bên dưới. Mà Thơ với Thư là hai lĩnh vực hoàn toàn khác nhau.
****

”Với nhận xét đơn thuần của MT về bài thơ là như thế, bài thơ của anh Thế Nam nói lên một cảm xúc về kỷ niệm miên man, một ước vọng ko thành để rồi nhìn những cảnh vật gợi lên cảnh sắc mùa hè, thì tác giả lại nghe lòng nuối tiếc bâng khuâng.

PS: MT ko bao giờ bình luận thơ ai, tự vì anh Phiêu Vân khen thơ MT, nên MT ngại quá phải viết vài dòng về bài thơ của anh Thế Nam, xin hai anh đừng bắt lỗi.” (BMT)
****

Nhận xét của Bảo Minh Trang đúng là đơn thuần bởi chỉ ghi lại cảm nghĩ về bài thơ nên không đưa ra chứng luận học thuật.
Đây chỉ là bài Cảm Nhận chứ không phải là bài Phân Tích, Bình Luận nên ta không thể khẳng định nó Đúng_Sai. Cảm nhận là sự thụ động chứ không biện minh qua phân tích học thuật.

Còn việc tham gia thì có gì để bắt lỗi BMT kia chứ? Trong giới văn chương người ta còn không cần lời mời, thấy bài thơ nào hay mà muốn viết khen cứ mang về viết. Thấy bài thơ nào vô lý thì cứ lấy về mổ xẻ và phải chứng minh được cái không hợp lý của nó (nếu không chứng minh hợp lý thì đúng là chẳng những không Khiêm Tốn mà còn hoang tưởng đấy!).

Một điều hết sức quan trọng là: Khen thì có thể theo cảm tính mà không cần học thuật hay chứng luận (trên mạng ngày nay hà rầm chuyện khen bốc này khiến không ít người mang bệnh ảo giác).
Nhưng, nếu khen hay chê đúng mực cũng cần chứng minh.
- Cái gì hay, tại sao hay.
- Cái gì dở, tại sao dở.
Phản biện cũng vậy, cần phải phân tích lập luận của người phê bình:
- Cái gì sai, tại sao sai.


Yên tâm đi BMT, chẳng ai bắt lỗi BMT được. Đây là mục “Nhâm nhi ĐL” thì ta cứ nhâm nhi. Hơn nữa bạn Trần Thế Nam đưa thơ vào mời Bình Luận thì sao bạn ấy trách BMT cơ chứ!

Như anh Phiêu Vân bình luận chắc có cũng người bảo rằng “Phiêu Vân không khiêm tốn”. Nhưng họ nói thế thì đã sao? Khiêm tốn đâu có nghĩa phải thiển cận! Khiêm tốn đâu có nghĩa phải nói hùa theo tình cảm, hoặc
hùa theo số đông mà bất cần lý lẽ rõ ràng phải không BMT? Nếu khiêm tốn chỉ cần là lời khen suông cho cùng vui vẻ với nhau, hoặc thậm chí là "mặc áo thụng vái nhau" thì thế giới này toàn dối trá mất! Và chắc chắn cần khai tử mấy chữ “thẳng thắn – trung thực” mất!

Và điều nay mới thiết thân: "Nhâm nhi Đường Luật là một trang mục của Vnthidan.eazy, một trang mục mang tính nâng cao thông qua đàm luận nên việc bình luận Đúng-Sai cần thiết phải được minh chứng. Tuyệt đối không thể xê xoa, cảm tình để Sai mà khen Đúng khen Hay hầu lấy cảm tình nhau. Nếu làm vậy người đọc rộng rãi có hiểu biết đọc được sẽ đánh giá không tốt sẽ làm ảnh hưởng đến uy tín trang web Vnthidan.eazy của chúng ta. Thà rằng hủy trang mục còn hơn là lập trang mục để gà nhà "hợp xướng bàì đồng ca". Đó là vài suy nghĩ anh Phiêu Vân tâm tư để BMT cứ mạnh dạn phản biện mà không ngại chuyện bắt lỗi bắt phải.

Chúc Minh Trang nhiều niềm vui cùng thi thư nhé!
Thân mến
Phieuvan_Thlangdu
Bảo Minh Trang đã viết:

Mến chào bạn Bảo Minh Trang!

Thế Nam trân trọng cám ơn lời cảm nhận sâu sắc của bạn . Ta chưa từng giao lưu thơ vậy mà bạn đã thẫm thấu từng lời thơ , từng ý tưởng ...của tác giả quả là bậc thầy trong thi ca.
Rất mong được sự chỉ giáo nhiều hơn nữa của bạn cùng thi hữu khác.
Kính chúc thi dan quy tụ nhiều nhân tài bình thơ để khách thơ cùng học hỏi, cùng mở rộng trên con đường nghệ thuật.
Trân trọng
TTN
.
Phi Lộ
Nhân đọc được một bài thơ có thể gọi là hay, nhưng tiếc nỗi cấu tứ toàn bài lại bị gãy, thế nhưng lại được người phụ trách trang mục thơ Đường Luật khen đúng ngay câu phá vỡ bài thơ hay mới là điều đáng lo ngại.

E rằng ngày nay nhiều người đang tập viết và trao dồi thơ Đường Luật thường tin tưởng vào tài thơ của những người phụ trách hay BTV trang mục một cách thụ động, Phiêu Vân tôi đành lạm bàn đôi lời.

Trích lời khen tặng và kêu gọi của người phụ trách trang mục thơ ĐL, nhà thơ Kha Tiệm Ly:
1 - khatiemly | khatiemly@gmail.com | 7.7.2013

Bài thơ đầy hùng khí phải không qúy bạn?

"Kiếm quét Ung Châu bừng huyêt sử,
Thân treo Gò Đống lụy sa trường"


Hết "xẩy"! Đối rất hay!
Mình "họa" hay"Cảm đề" để đồng cảm với háo khí của tác giả đi quý bạn CTV kính mến

Mến
KTL

*****************

CHIM LẠC GỌI ĐÀN
Hùng khí trời nam dựng đế vương,

Rồng Tiên khai phóng mãi soi đường.

Ngàn năm miếu cổ rền chiêng trống

Vạn thuở đền xưa quyện khói hương

Kiếm quét Ung Châu bừng huyết sử,

Thân treo Gò Đống lụy sa trường.

Bao phen ngựa đá kinh hồn giặc,

Chim Lạc gọi đàn dậy bốn phương

Du Phong

Đôi lời lạm bàn


Bài thơ CHIM LẠC GỌI ĐÀN cuồn cuộn hào khí LẠC HỒNG gắn liền với lịch sử của dân tộc ta bao đời chống bọn xâm lược phương bắc!!! Tuy vậy tôi vẫn còn lấn cấn một chút ở câu 6 trong cặp luận đối:
"Kiếm quét Ung Châu bừng huyêt sử,
Thân treo Gò Đống lụy sa trường."



Toàn bộ bài thơ từ khai đề đến kết đề đều ngất ngất tỏa khí thế mở nước và dựng nước của tiền nhân Việt: "Rồng tiên khai phóng..."; về uy linh của tiền nhân Việt mãi còn vang vọng:
"Ngàn năm miếu cổ rền chiêng trống
Vạn thuở đền xưa quyện khói hương". (thực đối)

Thế nhưng cặp LUẬN đối khi nói về cái khí thế, những chiến công trong trang sử hào hùng chống xâm lược của tiền nhân Việt: "Kiếm quét Ung Châu bừng huyêt sử" thì câu 6 bài thơ lại buông: "Thân treo Gò Đống lụy sa trường." khiến tôi thấy mình có chút lấn cấn về ý tứ cặp đối này như sau:

Chủ thế (hiện) trong bài thơ rõ là tiền nhân của chúng ta, giòng giống Lạc Hồng. Chủ thể ẩn của cặp luận cũng vậy. Thế nên câu 5 nói về Ung Châu "Kiếm quét Ung Châu bừng huyêt sử," là nói về trận quân ta do tướng quân Lý Thường Kiệt thống lãnh đánh chiếm Ung Châu của Tàu. Còn câu 6 lại là một việc cần bàn.

Xem xét.
"Kiếm quét Ung Châu bừng huyết sử,"
Như vậy "KIẾM" này là của ai? Đại diện cho ai? Câu trả lời hẳn nhiên là KIẾM của quân ta.

Thế còn:

"Thân treo Gò Đống lụy sa trường."
THÂN này là thân của ai?

Từ phần khai đề đến thực đối chủ thể ẩn lẫn hiện trong bài thơ và trong các câu thơ chỉ nói về quân ta và giòng giống Lạc Hồng nên câu 6 "Thân treo Gò Đống lụy sa trường." chiếu theo phép cấu trúc song song với câu 5 thì phải được hiểu ""KIẾM quét Ung Châu - "THÂN treo Gò Đống" đều là KIẾM và THÂN của quân ta.
Nên nhớ rằng: Điểm đặc trưng của Gò Đống là nơi có những gò đất cao do Tây sơn Nguyễn Huệ cho chất thây quân Thanh chết trận thành đống rồi lấp đất để vùi thây (do quân Thanh chết nhiều quá chôn không xuể).


Như vậy chẳng hóa ra vô tình câu 6 LUẬN rằng quân ta chết nhiều quá, bị vùi thây ở Gò Đống (Đa) đấy ru?

Cho rằng trong chiến trận quân ta cũng không sao khỏi bị tử vong nên "Thân treo Gò Đống lụy sa trường" cũng là một cách thương tiếc quân ta thì xem ra cũng quá nhiều bất ổn bởi lẽ sau:

Như chúng ta đều biết: Có các trận chiến Khương Thượng, Ngọc Hồi, Hà Hồi, Đống Đa nhưng tuyệt nhiên không có trận chiến nào là trận GÒ ĐỐNG. Giản đơn rằng GÒ ĐỐNG là tên gọi được sản sinh do các gò đống chôn thây quân Thanh sau khi chiến trận kết thúc.

Tôi cũng đồng tình với người chăm sóc vườn Kha Tiệm Ly rằng bài thơ đầy hùng khí, nhưng tôi cũng nghĩ rằng có lẽ Kha tiên sinh sơ xuất để mạch thơ dẫn đi mà bỏ qua sự bất cân, lạc ý của câu 6 đấy thôi!

Biết làm sao được khi thơ Đường Luật là thể thơ hết sức nghiêm ngặt nên dù đối có hay đến thế nào đi nữa cũng không thể sơ sài về ý tứ toàn bài, về quy phạm của nó được. Chỉ cần sai một chữ thì bài thơ đã có khả năng hỏng toàn bài chứ nói chi đến một câu! Chính vì thế mà thơ Đường Luật được tôn vinh là thể thơ Hàn lâm ngẫm cũng không phải là quá đáng!


Tóm lại: Tôi cho rằng Chim Lạc Gọi Đàn là bài thơ hay, nếu như nó không có vấn đề ở câu 6 như tôi phân tích.

Ngày nay tìm được bài thơ hào khí như thế này cũng ít! Tôi nghĩ nếu câu 6 được vẹn vẻ hơn thì bài thơ thực sự có giá trị!

08. 07. 2013

Phieuvan_Thlangdu
.

Trân trọng cám ơn hai thi sĩ tài ba lỗi lạc đầy khí phách văn chương của VNthidan. Nhân đây xin mời nhị vị cùng thi hữu gần xa cho lời " đàm luận" để hậu sinh được tiếp thu học hỏi nhiều điều bổ ích.
kính mời



Bạn và thơ
(ĐLTrường thiên- trốn vận- tập danh- độc vận)

Trăng vàng rực rỡ khoe màu lụa
Mực tím nồng nàn tỏa sắc thơ
Khắc mảnh tình xanh lưu luyến mộng
Hòa dòng máu đỏ xuyến xao thơ
Môi hồng điểm nụ trên vần nét
Biển bạc neo thuyền giữa ý thơ.
Trước cảnh trời lam nung nấu dạ
Bên đường tuyết trắng dạt dào thơ...
Bâng khuâng nghĩ phận chàm duyên số
Khắc khoải xoay mình tía mạch thơ!
Những lúc màn đen buông mắc võng
Bao lần mắt biếc đọng vương thơ
Lòng son vẹn giữ chiều đông buốt
Lục cõi tâm hồn chất ngất thơ!!!
28/07/2013
tn
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách