Tác giả Hoài Thương

Các điều hành viên: Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên

Số bài tham gia: 10
Số trang tham gia: 12
Chi phí in sách: 1.560.000 đồng

Trang đầu trong loạt tác phẩm của tác giả đã được ấn định.
(Ảnh)

Tác giả: HOÀI THƯƠNG
Tên thật: Đinh Thị Hoài
Các bút danh khác: Hoa mắc Cỡ
Sinh Năm: 28/05/1980
Nghề Nghiệp: Kế toán.
Địa Chỉ: 30 - Phạm Ngũ Lão - P. An Hoài - Q. Ninh Kiều - Tp. Cần Thơ.
Điện Thoại: 0917 899 599



HỒN SEN

Mặn mà khiết bạch lắm người khen
Rạng rỡ thanh tân chẳng lụy hèn
Giữ mãi tâm thuần ngan ngát lạ
Ôm hoài tánh thiện dịu dàng quen
Nồng nàn diễm lệ dầu sương muối
Bất khuất kiên trinh dẫu nước phèn
Xinh xắn muôn đời rèn đức hạnh
Yêu kiều đẹp nhứt chỉ loài sen

29/12/2013
Hoài Thương


VUI THƠ

Vần gieo chữ ướm rạng chân tình
Tạp niệm trong lòng hết trổ sinh
Phá cội u minh vào ý tỉnh
Khai hoa trí tuệ đến tâm bình.
Chơn ngôn ám tản tươi cành thiện
Diệu lý mê rời đẹp gốc trinh
Góp nhặt cùng nhau hòa hợp nghĩa
Người vui bạn thích ấm thân mình.
Hoài Thương. 01/05/2014

Hoài Thương






GIỮ TÂM!
(Bát láy, nhất vận)
Thả nhánh bi từ rạng rỡ mây
Niềm vui náo nức chợt dâng đầy
Mưa đời lặng lẽ không còn vẫy
Gió nghiệp âm thầm cũng hết vây
Trí tỉnh chờ đò thư thái ấy
Tâm khôn bỏ tánh ủ ê này
Chơn truyền vững bước ung dung dậy
Lạc cảnh êm đềm viếng chốn đây.

23/05/2014
Hoài Thương


BÀI THƠ CHO MẸ

Con tặng mẹ bài thơ tình thứ nhất
Mà bao lần con viết chẳng nên câu
Mẹ biết không như thi sĩ lần đầu
Tay bối rối con ghi lời vụn dại.

Con tặng mẹ một tình yêu mãi mãi
Mà không bằng đức Mẹ trải bao la
Nghĩa thâm sâu ân rộng lớn hải hà
Không phai úa dù con đà tóc bạc.

Con tặng mẹ tình yêu thương dào dạt
Dẫu chưa hề báo đáp được thâm ân
Vì chúng con Mẹ vất vả muôn phần
Từ lúc trẻ lọt lòng cho đến lớn.

Con tặng Mẹ một tình yêu chẳng bợn
Nhưng không bằng tình Mẹ đã cho con
Dẫu thời gian năm tháng có mỏi mòn
Không ai nhớ trông con về như Mẹ.



















Con tặng mẹ một tình yêu non trẻ
Chẳng đáp bằng đức Mẹ đã chăm nom
Gánh gian truân oằn nặng tấm lưng còm
Cho con mãi tự tin vào cuộc sống.

Con tặng mẹ một tình yêu lồng lộng
Cũng không bằng nghĩa cả đậm tình thương
Dầu bôn ba trên vạn nẻo nghìn đường
Cũng không thể đong đầy tình mẫu tử.

Mưa tháng bảy bâng khuâng lòng lữ thứ
Chợt nhận ra con đã thiếu một điều
Chưa bao giờ con nhìn thẳng mẹ yêu
Mà tận mặt nói rằng “Con yêu mẹ.”

Con vẫn biết ngôn từ tuy rất nhẹ
Mà con chưa mở miệng nói một lần
Giữa đô thành nghe trĩu nặng thâm ân
Lòng khao khát vòng tay đầy ấm áp.

Hoa hồng đỏ nở hoa lòng con đáp
Mà từ lâu chưa để héo bao giờ
Phút giây này ôi cũng giống như mơ
Con nguyện để mẹ cười trong hạnh phúc.

31/07/2014
Hoa Mắc Cỡ













CẦN THƠ QUÊ EM

Có bao giờ anh về lại chốn xưa
Nơi bến cũ Hàng Dương chờ đợi ấy
Để thưởng thức bài ca mà nhớ mãi
Giọng ngọt ngào cô gái của Cần Thơ.

Dòng Hậu Giang vẫn chung thủy đợi chờ
Người viễn xứ bao giờ quay gót lại
Sẽ cùng ngắm những ngọn đèn rực cháy
Bến Ninh Kiều tha thiết đấy người ơi.

Chiều Du Thuyền chở ngập tiếng hò lơi
Câu vọng cổ ấm lời lòng lữ thứ
Dẫu có phải dặm ngàn hoài thương nhớ
Đất Tây Đô năm tháng quá dạt dào
























Với con người duyên dáng đẹp làm sao
Đầu nón lá áo bà ba giữa phố
Tâm chất phác nụ cười duyên mấy độ
Để ai về nỗi nhớ cứ mang theo

Nước trong xanh in bóng dáng ghe chèo
Trên Chợ Nổi những bạn hàng vui nhộn
Ôi cây trái chẳng bao giờ thiếu thốn
Rất ngọt lành tươi tốt đón mời ai.

Đại Lộ Hòa Bình du khách sẽ đắm say
Những Di Tích những Bảo Tàng thời ấy
Được chứng kiến Tây Đô càng lớn dậy
Đã trưởng thành qua nhịp thở thời gian.

Đất Miền Tây bao chiến tích vẻ vang
Cùng với nét dịu dàng và đôn hậu
Xin hãy đến Cần Thơ miền yêu dấu
Để trải lòng cùng “gạo trắng nước trong”...

01/09/2014
Hoa Mắc Cỡ


















TRĂNG VÀ TÔI

Tối qua trăng không ngủ
Nũng nịu ghé bên nhà
Trăng vờn trên kẽ lá
Trăng giỡn giữa thềm hoa

Trăng hát khúc hiền hòa
Trăng ru tình êm ả
Niềm vui sao khó tả
Ta xin nguyện kết đôi

Ước hẹn chẳng khi rời
Xin đừng đi trăng nhé
Giận hờn đêm tối sẽ
Vắng hẳn bạn tâm giao

Tôi ước lắm hôm nào
Trăng đều vào song cửa
Như là lời đã hứa
Không thể tách rời xa

Tối nay trăng đòi quà
Trăng thì thầm bên má
Mắc cỡ vừa khép lá
Trăng nhẹ nhàng hôn lên.

29/10/2014
Hoa Mắc Cỡ











NÉT ĐẸP
HOA MẮC CỠ

Có một lần Mắc Cỡ hỏi riêng anh
"Em đẹp nhất ở điểm nào anh nhỉ?"
Hỏi chi khó để lòng tha thiết vậy
"Nép má vào anh bảo đặng em nghe!"

Lòng bâng khuâng Mắc cỡ chợt rụt rè
Anh khúc khích: "...đó là điều đẹp nhất!"
Đáng yêu quá với nụ cười chân thật
Tháng năm dài nét duyên dáng hoài trinh

Rồi dịu dàng nhìn Mắc cỡ thật lung linh
Sự e thẹn đã làm anh ngây ngất
Dẫu có kiếm trời cao hay mặt đất
Chẳng tìm ra nhung nhớ rất nhẹ nhàng

Như sợi tình anh cứ mãi riêng mang
Điểm đẹp nhất mỗi lần em mắc cỡ
Đôi má ửng hây hây nhiều bỡ ngỡ
Nét đặc trưng rất duyên dáng em dành

Hoa rất nhiều khoe sắc dưới trời xanh
Nhưng chỉ có mỗi mình em e thẹn
Để anh mãi dặn lòng nơi bến hẹn
Giữ đây thôi Mắc cỡ của riêng mình.

17/09/2014
Hoa Mắc Cỡ










TÌNH CÁT TRẮNG

Anh là sóng đại dương
Em là bờ cát trắng
Vô tình theo năm tháng
Hai đứa lại gặp nhau

Sóng cứ vỗ rì rào
Ru êm tình của cát
Âm thầm trao khúc hát
Như đã hiểu lòng nhau.

Một ngày sóng không vào
Cát buồn nằm lặng lẽ
Môi mềm không chia sẻ
Sóng có hiểu cho chăng

Để khát vọng trào dâng
Cát phơi mình trong nắng
Tự bao giờ cát trắng
Khô hẳn nỗi chờ mong

22/10/2014
Hoa Mắc Cỡ
















NGÀY ẤY
MÌNH QUEN NHAU

Em chẳng biết vô tình hay hữu ý
Mình gặp nhau trên bán lộ cuộc đời
Hai tâm hồn cuối tận nẻo chơi vơi
Nay ghép lại thành một vòng thương nhớ

Cũng không biết đây là duyên hay nợ
Tự bao giờ chẳng thể tách rời nhau
Mạch tim yêu cứ nung nấu tuôn trào
Dòng hạnh phúc luôn dạt dào trỗi nhịp

Chắc có lẽ sợi dây duyên tiền kiếp
Gặp một lần trăn trở suốt canh thâu
Rồi sẽ chia những chuyện đã buồn rầu
Mà hỏng biết mình thương nhau từ đấy

Xa đôi phút sao ngàn thương nhớ dậy
Thấy cô đơn và trống vắng lạ lùng
Ngồi thẩn thờ suy nghĩ thật mông lung
Mới định hướng tâm mình chung một điểm.

Ừ ngộ thật dù ta không tìm kiếm
Lại hữu duyên nay buộc dính nhau rồi
Để vui buồn ta sẽ kể luôn thôi
Trao cho hết những lời mình muốn nói...

27/08/2014
Hoa Mắc Cỡ















ƠN TRỜI!
(Tặng “anh xã”!
Khoán Thủ CHẤN CƯỜNG)

C uộc sống em giờ chỉ có anh
H oa tươi quả tốt trĩu sai nhành
Ấ m từng hơi thở chiều mưa lạnh
N ồng lúc môi cười buổi nắng hanh
C hất ngất trong đời gieo tánh thiện
U ng dung giữa chợ cấy tâm thành
Ơ n trời kết mối tơ duyên nọ
NG uyện thủy chung hoài thuở kiếp sanh.

10/11/2013
Hoài Thương








VUI THƠ

Vần gieo chữ ướm rạng chân tình
Tạp niệm trong lòng hết trổ sinh
Phá cội u minh vào ý tỉnh
Khai hoa trí tuệ đến tâm bình.
Chơn ngôn ám tản tươi cành thiện
Diệu lý mê rời đẹp gốc trinh
Góp nhặt cùng nhau hòa hợp nghĩa
Người vui bạn thích ấm thân mình.
Hoài Thương. 01/05/2014

Hoài Thương






GIỮ TÂM!
(Bát láy, nhất vận)
Thả nhánh bi từ rạng rỡ mây
Niềm vui náo nức chợt dâng đầy
Mưa đời lặng lẽ không còn vẫy
Gió nghiệp âm thầm cũng hết vây
Trí tỉnh chờ đò thư thái ấy
Tâm khôn bỏ tánh ủ ê này
Chơn truyền vững bước ung dung dậy
Lạc cảnh êm đềm viếng chốn đây.

23/05/2014
Hoài Thương
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách