Tác giả HongLinh64

Các điều hành viên: Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên

Số bài tham gia: 11
Số trang tham gia: 12
Chi phí in sách: 1.560.000 đồng

Trang đầu trong loạt tác phẩm của tác giả đã được ấn định.
Vị trí những trang sau còn được sắp xếp lại cho phù hợp.

(Ảnh)

Buồn, vui góp nhặt vài dòng
Cho tâm thêm sáng, cho lòng thêm trong
Bao giờ về với hư không
Còn thơ ở lại giữa mông mênh đời

Tác giả: HONGLINH64
Tên thật: Nguyễn Hồng Lĩnh
Quê quán: Đồng Lộc, Can Lộc, Hà Tĩnh
Địa chỉ: UBND xã Ea Tóh, Krông Năng, Đăk Lăk
Điện thoại: 0982 701 665




NHỚ QUÊ

Ta về thăm lại cố hương
Cho vơi nỗi nhớ, niềm thương bao ngày

Sông La con nước vơi đầy
Núi hồng thấp thoáng mây bay nghiêng chiều

Đất người lẻ bóng cô liêu
Lòng ta thêm nhớ người yêu thuở nào!

Nhớ Câu Ví Giặm ngọt ngào
Nhớ Hè đổ lửa gió Lào rát da

Nhớ ngày Tháng Tám mưa sa
Nhớ ơi là nhớ quê nhà cuối đông

Hồng Lĩnh






ANH VẪN NHỚ

Anh vẫn nhớ đêm quê nơi xóm vắng
Trăng thượng tuần le lói phía trời xa
Anh bên em sánh bước dưới trăng ngà
Bao dự định một ngày mai hạnh phúc

Ghé tai anh em cười khúc khích
Và nói rằng ta mãi mãi yêu nhau
Dưới trăng thanh hai đứa chụm mái đầu
Tình yêu đẹp. Thăng hoa niềm hạnh phúc

Rồi năm tháng trôi dài theo ký ức!
Chiến tranh về hai đứa bặt tin mhau
Nỗi xót thương gánh nặng trái tim sầu
Kỷ niệm cũ vẹt mòn theo năm tháng

Anh vô định, trôi theo đời phiêu lãng
Em vô tình, cánh vạc lạc miền xa
Chiều hôm nay trên đất Mẹ quê nhà
Trái tim cũ già nua buồn rỉ máu...

Hồng Lĩnh

















LẠC NHAU

Lạc nhau bữa ấy vì ai?
Vườn xưa còn đó dấu Hài người thương
Dàn hoa Mướp vẫn nồng hương
Mà người xưa ở tận phương trời nào!

Lăn tăn sóng nước bờ ao
Mùa Thu thay sắc lá xào xạc rơi
Cảnh xưa giờ nhạt nắng trời
Chớm Đông se lạnh đất trời chuyển giao

Gió đâu như xé như gào
Như tê, như tái, như cào con tim
Chuồn chuồn đôi mắt lim dim
Rã rời đôi cánh đi tìm . Người xưa!

Hồng Lĩnh






















THẮNG CẢNH DĂK LĂK

Ban Mê xuân ngát hương ngàn
Cà Phê hoa trắng ngập tràn ánh mai
Cồng Chiêng náo nức nhà dài
Đàn Voi hối hả miệt mài cuộc đua
Nhà Rông vui Hội cúng mùa
Phố giăng sương sớm chuông chùa điểm canh
Dray Nu thác buông mành
Thủy Tùng vươn giữa trời xanh ngút ngàn
Buôn Jun khách đến rộn ràng
Hồ Lăk thơ mộng trăng vàng gợn sương
Hoa chen nắng gió, thảm đường…
Tượng Đài Chiến thắng, phố phương đẹp xinh
Trập trùng mây Núi Yang Sin
Lời thương, lời nhớ mối tình Đam - San
Ấm nồng lời chuyện Kể Khan
Buôn Đôn Bảy nhánh thác ngàn nước reo
Sông Sêrêpôk ngược ngoằn ngoèo
Sương sa nắng sớm trắng đèo Hà Lan
Krông Na suối đôi làn
Sông Trai sông Gái chứa chan nghĩa tình
Rừng vàng môt thảm nguyên sinh
Hồ E Súp Thương bình minh rực hồng
Xuân sang hoa núi hương nồng
Người về thắng cảnh nghe lòng ngẩn ngơ

Hồng Lĩnh












THẸN LÒNG
CHƯA TRÒN CHỮ HIẾU

Lễ Vu Lan con vẫn cài hoa đỏ
Nhưng lòng con cứ lệ nhỏ tim đau
Tóc đã phai hơn quá nửa mái đầu
Mà ít khi được gần bên Cha Mẹ

Vì cuộc sống nơi chân trời góc bể
Con tha hương sinh kế mãi đất xa
Mùa Vu Lan nước mắt cứ nhạt nhòa
Không làm trọn hiếu, tình, đạo nghĩa

Cha Mẹ đã tuổi chiều hôm bóng xế
Như lá vàng chưa biết rụng khi nao
Nghĩ đến đây lòng con cứ nghẹn ngào
Tội bất hiếu mong người đời lượng thứ























Mùa Tháng Bảy mưa ngâu trời xa xứ
Nỗi thương Cha nhớ Mẹ cứ trào dâng
Lòng thẹn thùng chưa báo Hiếu trả Ân
Mà xấu hổ khi ngắm nhìn con trẻ?!

Vu Lan này Mẹ Cha ơi cũng thế
Con chẳng về kịp phụng dưỡng Mẹ Cha
Viết vần thơ tâm sự gửi thay quà
Chúc Cha Mẹ bình an và sức khỏe

Trên trang giấy từng dòng nhòe giọt lệ
Phận làm con chưa báo đáp sinh thành
Bởi cuộc đời ai cũng mộng công danh
Nên lỗi đạo đường đời đâu dễ tránh?

Sáng hôm nay bầu trời quang mây tạnh
Đức sinh thành dưỡng dục nặng lòng con
Lời nguyện cầu thay báo đáp công ơn
Chúc Cha Mẹ khang ninh và trường thọ!

Hồng Lĩnh



















ĐÊM SÔNG LA

Lâu rồi về lại sông La
Đêm buông Bến Thủy trăng tà chớm thu
Bồng bềnh câu Ví , lời ru…
Lẩy Kiều lại nhớ Nguyễn Du Tiên Điền
Sóng xô lấp lánh mạn thuyền
Mây đùa với gió chao nghiêng núi Hồng
Non cao in bóng trăng lồng
Nhớ thời trai trẻ nghe lòng bâng khuâng
Bao năm lạc bước phong trần
Tình trôi vạn dặm, dấu chân sóng nhòa
Vườn xưa cải trổ ngồng hoa
Thương người viễn xứ tóc đà điểm sương
Lời thề tim nhỏ sầu vương
Tháng trông ngày đợi cứ tương tư lòng
Cầu giờ đã bắc qua sông
Phà xưa người cũ đã thành cố nhân
Bôn ba mấy nẻo thăng trầm
Nay về bến vắng gọi thầm: Tình ơi!

Hồng Lĩnh


















DI NGUYỆN
(Di nguyên của Bác*
sau khi mất được về với quê Mẹ Quảng Bình)

Bác muốn về đây đất cố hương
Giữa ngàn sóng vỗ với trùng dương
Vũng Chùa-Đảo Yến tình non nước
Ôm Bác vào lòng trong tiếc thương

Hơn một trăm năm mấy dặm trường
Cả đời tỏa sáng rực vầng dương
Tài ba, đức độ trùng non hải
Tuấn kiệt, hiếu trung vẹn mọi đường

Bác muốn về đây với mũi Rồng
Vũng Chùa –Đảo Yến với mũi Ông
Để nhìn đất nước thay hương sắc
Như cả cuộc đời Bác vẫn mong

Đất mẹ ngàn năm Tỉnh Quảng Bình
Vượt qua gian khổ đã hồi sinh
Mũi Rồng như được chắp thêm cánh
Đón Bác về đây thắm nghĩa tình.

Hồng Lĩnh
------------------------
(* Bác: Tên gọi thân thương của nhân dân
đối với Đại Tướng Võ Nguyên Giáp)












KHÓC BÁC ĐẠI TƯỚNG
VÕ NGUYÊN GIÁP

Phố Hoàng Diệu, ba mươi tháng tám
Vị Tướng già thanh thản ra đi
Văn hiền sử sách còn ghi
Võ tài nhân loại sâu bi tiễn Người!

Trận Điện Biên rạng ngời Quốc Tổ
Chí anh hùng quyết tử vì dân
Bảy lăm* Đại thắng mùa xuân
Lừng danh thiên hạ ngàn lần ngợi ca

Đau đớn quá lòng ta, nhớ mãi
Bác ra đi Một Đại anh hùng
Hỡi ai con cháu Lạc Hồng
Hãy luôn xứng đáng con Rồng cháu Tiên

Cả thế giới không quên tên Bác
Và sử xanh mãi tạc tên Người
Hương thơm một nén thay lời
Thành tâm khóc Bác giữa trời cuối Thu.

Hồng Lĩnh
-------------
* Bảy lăm: năm 1975














MẸ TÔI

Mẹ tôi vất vả một đời
Vì con gánh cả đất trời lên vai
Mẹ tôi sương sớm, nắng mai
Chăm lo ruộng lúa, vườn khoai tảo tần
Mẹ tôi vượt mọi khó khăn
Lo cho con cái học hành lớn khôn
Mẹ tôi giấu những nỗi buồn
Để cho con cái tâm hồn sáng tươi
Mẹ tôi luôn nở nụ cười
Dẫu rằng cuộc sống cả đời gian truân
Mẹ tôi nghĩa nặng tình thâm
Thủy chung son sắt thờ chồng, nuôi con
Mẹ tôi sáng rực tâm hồn
Tôi mong cuộc sống mãi còn. Mẹ tôi!

Hồng Lĩnh






















XỨ NGHỆ MÌNH THƯƠNG
(Viết chúc mừng Dân Ca Ví Giặm được vinh danh
“Di sản Văn hóa Phi vật thể đại diện của nhân loại”)

Tìm về nước biếc, non xanh
Nghe câu Ví, Giặm ngọt lành giọng quê
Sông Lam* con sóng vỗ về
Núi Hồng sừng sững bốn bề thông reo
Nghi Xuân rộn tiếng lẩy Kiều
Nam Đàn quê Bác cánh diều cao bay
Thiên Cầm lắng tiếng đàn say
Cửa Lò tấp nập đêm ngày khách du
Tự hào câu Ví, lời ru…
Trở thành “Di sản…” giữa thu quê nhà
Ngọt ngào tiếng hát lời ca
Bao đời nay của ông cha lưu truyền
Lời ru nâng nhẹ cánh thuyền
Để cho câu Ví đắm duyên khách tình
Xa quê câu Giặm ru mình
Lòng người Xứ Nghệ thắm tình nước non
Thu này cả nước hân hoan
Mừng vui Ví - Giặm khải hoàn vinh danh

Hồng Lĩnh
















VỀ E - SÚP

Anh về E-Súp hôm nay
Sen thơm tỏa ngát nắng đầy E-Lê
Đẹp làm sao một vùng quê
Đồng vàng lúa chín hẹn thề duyên ta!
Mênh mông sóng nước, rừng già…
Hồ E-Súp thượng bao la sóng tình
Cánh rừng xanh tốt nguyên sinh
Khách du vãn cảnh đắm mình, ngẩn ngơ
Bồng bềnh hoa cỏ nên thơ
Đoàn thuyền nhẹ lướt xa bờ thả, giăng
Tôm càng, cá bống đầy khoang
Gái trai hò hẹn dưới trăng không rời
Rừng vàng vui bước chân voi
Tây Nguyên hạ chớm đất trời ngát hương
Suối chiều nhẹ tiếng đàn buông
Tình trao em giữa trăng vương lá ngàn

Hồng Lĩnh
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách