Tác giả Huydungpro

Các điều hành viên: Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên

Số bài tham gia: 17
Số trang tham gia: 27
Chi phí in sách: 3.510.000 đồng

Trang đầu tiên giới thiệu vế tác giả.
Vị trí những trang sau còn được sắp xếp lại cho phù hợp.

(Ảnh)

Tác giả: HUYDUNGPRO
Tên thật: Nguyễn Huy Dung
(Sinh năm 1931 – Huân chương Độc Lập hạng Nhì – Thầy Thuốc Nhân Dân – Giáo sư – Tiến sĩ – Hội viên Hội Nhà văn TP.HCM – Thành viên Việt Nam Thi đàn từ ngày đầu thành lập – Quản trị viên danh dự của Việt Nam Thi đàn.)
Nguyên quán (quê cha): làng Mọc Thượng Đình nay thuộc Quận Thanh Xuân, Thành phố Hà Nội (gia đình có 7 anh chị em ruột, đều sinh ra và trưởng thành ở Thành phố Vinh).
Nghề nghiệp:2 nghề luôn song song - Thầy thuốc chuyên khoa tim mạch và Thầy giáo Đại học-Sau Đại học Y. Nghỉ hưu năm 2010.
Có 55 Sách đã xuất bản (từ 1960 tới nay 2014), gồm:
a) Về Y học: 34 cuốn (22 cuốn Chuyên khảo, hoặc Giáo khoa; 12 cuốn Phổ thông y học)
b) Về Tâm lý xã hội: 8 cuốn (7 khảo luận dẫn tới cuốn 8 là triết luận Thuyết Dung thông)
c) Về Thơ: 13 cuốn (gần đây nhất là Nỗi Niềm - 2011, Tự Vấn và Dòng Chảy - 2014).
Hiện sống ở Quận Nhứt, Thành phố Hồ Chí Minh.
Email: huydungpro@gmail.com
Website: http://www.gsbsnguyenhuydung.chiliweb.org
Quan niệm về thơ:
"Thơ thức lương tâm cứu rỗi người
Xua buồn sưởi ấm trái tim côi
Chắt chiu huyền diệu, làm sao thiếu
Ôm mỗi lứa đôi cả cõi đời"
Đó là chức năng thơ(2 câu đầu), bản chất thơ(câu 3), và đối tượng của thơ(câu 4).

















ĐÀ NẴNG
VÀ HUYỆN ĐẢO HOÀNG SA

Chốn thiêng câu hẹn dịu dàng
Heo may. Mây trắng xếp hàng êm trôi.
Huy Dung

Mùa thu đến, ở lại luôn
Trời cao mây trắng thoáng buồn heo may
Sông Hàn Đà Nẵng là đây
'Pháo hoa quốc tế' năm nay tuyệt vời.

Pháo hoa chớp dáng mảnh mai
Hớp hồn từ đó ơi ‘người Hàn giang’
Chốn thiêng câu hẹn dịu dàng
là đây, nhẹ bước thung thăng phố phường.

Hoàng Sa ơi, lệ đau thương!
Giọt mưa, giọt gió khó lường loài điên.
Căm ‘bành trướng’ mộng bá quyền
Kiên trì gỡ rối, nhiễu phiền tua te.

Hoàng Sa ắt sẽ thu về
Muôn lòng thanh thoả, tràn trề hồn thơ.
Mơn man trăng đậu làn da
Giọng ngâm vang tới Hoàng Sa bão bùng
Yêu thương huyện đảo thủy chung
Sắt son Tổ quốc kiên trung đời đời.

Nguyễn Huy Dung










DẤU ẤN THẦY
CÒN MÃI VỚI THỜI GIAN
(Kính dâng hương hồn Thầy GS Đặng Văn Ngữ*)

Thuở xa Hà Nội, Đại học Y hoang sơ
Thầy đến, vầng hồn đẹp tựa thơ
Chào đáp từng trò, nỗi niềm chia sẻ
Nghĩa tình chưa đẹp thế bao giờ.

Lòng mỗi trò
. ghi dấu ấn nhân duyên
Đức đôn hậu định hình nét rất riêng
Gương hy sinh, tìm đường về cứu nước
Trọng dân chủ, truyền sáng tạo thiêng liêng.

Công ơn Thầy Đặng Văn Ngữ như trời bể
Đã khắc vào tâm khảm nhiều thế hệ y khoa.

Nguyễn Huy Dung
----------
(*) Bác học đầu tiên ngành Sốt rét - Ký sinh trùng - Côn trùng học Việt Nam, Chiến sĩ thi đua toàn quốc (năm 1951), 1 trong 3 cột trụ tạo nên ĐHYD VN(tại Chiêm Hóa) trong kháng chiến chống Pháp, Anh hùng Lao động, Giải thưởng Hồ Chí Minh về KH-KThuật, Bằng Tổ quốc ghi công (liệt sĩ hy sinh tại chiến trường Trị-Thiên-Huế trưa 1-4-1967). (Thầy là thân sinh của đạo diễn điện ảnh tài danh Nghệ sĩ Nhân dân Đặng Nhật Minh).














KỲ NGỘ NAN CẦU

Thiên tư thánh thiện hớp hồn si
Vẻ đẹp tiên sa nét lạ kỳ.
Anh đến, lững lờ ngày đã xế
Em chờ, tha thướt buổi đương thì.
Mầm xanh sáng tạo gieo hào hứng
Dòng thắm dung thông xóa tự ty.
Tâm sáng vút trời xanh gió lộng
Cảm ơn kỳ ngộ dệt huyền vi.

Nguyễn Huy Dung




























HÌNH DÁNG ĐỘNG
CỦA THỜI GIAN


Thời gian
. giọng khan khàn
Ngon như môi khởi dàn ham muốn.
Đo thời gian? Tháp Mười đếm đoá sen
Đếm sóng Hạ Long từ trên ngó xuống.
Thời gian như em hư thực cạnh bên.

Hiền tựa chim
. êm hệt gió tàng hình
Nhưng lúc cơn thành bão doạ băm vằm
Bom ràn rạt dữ dằn lời cảnh báo.
Nhìn khó thấy, thời gian không mộng ảo.
























Vậy như thực (bởi do người nguỵ tạo?)
Lại vô thanh, chẳng nhỏ không to
Không màu sắc
. càng khó thăm dò.
Không u uất
. chảy hoài chẳng líu lo.

Khi dãn ra ôi chậm quá rùa bò
Khi kết tụ nhanh hơn chớp giật.
Có trên dưới bốn bề đều khó lật.
Nhưng ai thích chẻ ba, lý sự rằng:

_ Dĩ Vãng là màn đục bụi mờ giăng?
Hiện Tại sờ nhìn trắng đen soi mói?
Tương Lai phỏng đoán hồng không vói tới?
_ Không tuyệt đối!
. đơn sơ thế thôi chăng?

Thời gian, tình yêu rực chói.
Chung toàn khối
. chẳng chia ba.
Sóng kỳ diệu nối nhau xa thiệt xa
Gối đầu nhau đến tận cùng thay đổi.

Thời gian thực ra là ‘gộp’
Nguyên lai soi lối vị lai
Cứ lưu liên dài mãi dài
Muôn sự kết thông vô tận.












Tả phong cảnh, thánh thi tô nét gắn thời gian
Đủ bốn chiều thời-không-gian sống động.
Thánh thi trổ vết da nhăn, trán khắc
Đón chim tới rạch đuôi mắt dấu chân.

Thi sĩ-em, sao chẳng hoá thời gian
. lướt qua anh, để lại dấu sen vàng
“Như gần như xa” như thi nhân lạc lối
. dẫm nát nhàu chăn gối góc phòng the?
Đèn tắt tối mù, nhà mái tranh như ngói.
Thời gian biến bóng đêm thành nắng trưa hè.

Thời gian hôn nguyệt lưỡi liềm bầm dập
hôn cồn cào bụng đói sắp men say.
Thời gian phải tự xanh biếc mỗi ngày
ngon giấc giữa Sài Gòn yêu chẳng mất.

‘Thời gian động’ phủi 'già nua' lẩn quất
Nhờ gió yêu đích thực phất mây mù
Hào sảng mơ tương ái giữa hoang vu
Hố bom lỗ chỗ xưa, nay phẳng lại.


Thời gian dạy kết thông là tồn tại
Nuôi cõi hồn phong phú những dòng thuơng.
Thời gian mạng chịt chằng những dung thông
Giao hòa rộng mở thêm không khép lại.
Diệu linh mãi
. ‘dáng hình động' thời gian.

Nguyễn Huy Dung










TIỄN NGƯỜI
KHÔNG TRỞ LẠI

Ơi tình ái, đỉnh nào cao nhất?
Phút trái tim dào dạt vấn vương
Gom lửa say mê vào đáy mắt
Dìu hồn ngây lạc đất
. yêu thương.

Vấn vương tuyệt đỉnh thương không giận?
Giận mà chi
Cận kề đâu để biệt ly
Cớ sao đã vội cắt chia hỡi trời!

Đường xa tiễn người
Mưa cứ rơi
. rơi mãi
Ướt áo người đi
Đâu nghĩ biệt ly
. không trở lại.




















Đến ngã ba đời bái biệt thôi
Người đi xa xứ. Cắt chia rồi
Kẻ ở mỏi mòn
. buồm
. rách nát.
Sóng bạc
. biển còn
. xanh nỗi đau.
Nỗi đau dài nhất
. mối tình đầu.

Từ không trở lại, người đi miết
Tháng ấy hằng năm gió se se
Thổi nhợt trăng suông loãng đầu hè
Như điềm rười rượi hôm ly biệt.

Nguyễn Huy Dung























VẪN NHỚ
THUYỀN TRĂNG QUÊ NHÀ

Em chèo nhẹ, búp măng thơ quý phái
Né bãi bồi, ngần ngại những ưu phiền
Ngắm nước sâu, chèo khuấy đáy sao đêm.
Chèo khẽ xóa hình em lan xa mãi
để ghép về trên phẳng lại gương liền.

Đầu sóng trăng suông thêm giá lạnh
Nhắc người trần thế phận bơ vơ
Ôm hờ tà áo, quơ cô quạnh
Tới động thâm nghiêm khói hương mờ.

Màn sương như thoáng cảnh nguyên sơ
Áo uống sương trăng hôn không nói
Tha thướt cao sang toà nguyệt rọi
Áo trăng bay cả cõi trăng thơ.

Mỏng manh "trăng áo" lộ kiêu sa
In ánh sao khuya đã nhạt nhoà.
Gióng giả chuông ch không huyên náo
Âm ba rung mỏng áo trăng ngà.

Quá sáng, trăng thành nhạc ngân dài
Đêm rằm dương thế thật bồng lai
Tình yêu chớm nở hoa hàm tiếu
Trăng nhạc thuyền quê bạc dát đầy.

Nguyễn Huy Dung










CHUNG THỦY PHA LÊ

Cát hứng trăng từng giọt từng nơi
Hóa pha lê đẹp tặng con người.
Pha lê trong vắt từ trăng ấy
Mát rợi thơ, tim thấy thảnh thơi?

Duyên trời tâm sáng
Lãng đãng hồn thơ
Sóng đôi chia sẻ ước mơ
Pha lê nhìn thấu tận bờ trăm năm?!

Ánh trăng rằm
. ngắm pha lê
Mơn man gió thổi tóc thề như mơ.
Mũi thuyền êm rẽ sương mờ
Pha lê lường những bất ngờ đa đoan.























Mắt pha lê bình an
In di trú từng đàn
Như đám mây lừng lững
Bóng đổ xuống thời gian.

Pha lê đáy mắt truân chiên ấy
Ngời ánh tâm hồn lai láng đầy
Thương đón thiên di về hót nhảy
Cho tan muôn ‘vạ gió tai bay’!

Nhảy sóng cùng nhau xoay chóng mặt
Thấm em, biển mặn thấm hương đời
Dù bụi bay mù mịt đất trời.
Pha lê vẫn tuyệt vời trong vắt.
Chung thuỷ pha lê mãi sáng ngời.

Nguyễn Huy Dung























"LẶNG NHƯ SÉT"
(“Mặc như lôi”, chữ nhà Phật)

Yêu mãnh liệt, mang tinh hoa của sét
Cũng “lặng im như sét”
Xoẹt nhức óc, càng tô đậm im lìm
(quá náo nhiệt là nơi bình tĩnh nhất).

Yêu như sét chói lòa, ràn rạt
Mà mặc trầm, không để mất niềm tin.
Khi ngùn ngụt sém tim
. càng ra sức tưới
Mát giấc mơ rười rượi.

Yêu mãi cao vòi vọi
Dù bụi, khói bao quanh
Tim yêu sáng long lanh
. dám im khi đau đớn
Dù bão bùng hung tợn? - coi thường!

Điện đèn mờ tỏ khó lường
Riêng tim ngọn lửa nhớ thương luôn hồng
Hằng đêm mong nhớ cháy lòng
Nhớ người nhớ nết, nhớ dòng dư âm.

Yêu đằm thắm, biết lặng câm
Lặng như sấm sét, tình thầm linh thiêng.

Nguyễn Huy Dung











TIÊN DUNG - CHỬ ĐỒNG TỬ

Thuyền rồng về theo nắng
Khúc sông mơ vắng lặng
Sóng đỡ gót nàng lên.

Điểm xuyết sen vàng Bãi Tự Nhiên
Bước tiên nga gõ nhịp đồng hồ cũ
Tim trai trẻ đập rung c nhạc điên.

Nước nàng dội, Chử Đồng Tử dần lộ
Dụi cát đỏ
. mắt bừng thấy Tiên Dung
Tim run run
. nhìn Tình ái nữ thần.

Lỡ đụng tay, tai đã đỏ rần
Đánh liều ngắm
. môi hồng thắm cười hiền
Mắt Nàng Tiên biết nói.

… Hết run, tim kết nối
Hôn khẽ lúm đồng tiền
Còn hiểu tình thôi thúc.

Mở toang ngực
. mịn thơm hương mát
Nồng nàn hơi thở cát thì thào
Nắng hút vào thăm thẳm phế bào
Ngà ngọc khỏa thân trong gió hát.











Kén tằm dìm thèm khát
Bao năm sâu tận đáy
Nay trên lưng Tiên Dung
Đôi tay Chử rưng rưng
. nâng sóng thần bùng dậy

Hớp hồn dòng chảy trần gian
Tay hỗn mang
Nâng niu bầu ráng đỏ.

Tiên Dung, Chử Đồng Tử
Quên phận mình
Đang tái sinh nhau đó

Trời trao lửa tinh khôi
cho tục phàm nhân thế
Đằm tâm hồn thân thể
ngập hạnh phúc sinh sôi.
Sạch sành sanh ngưng trệ
. đã xa rồi…

Ngàn ngàn năm, mai đời
Bạn lại có Tiên Dung
Gió tóc lơi buông
che da mát mịn.

Bạn mê hồn tột đỉnh
Ngờ ngợ lạ lùng:
“Bãi Tự Nhiên!” tiền định?
Cảnh thần tiên bềnh bồng.

Nguyễn Huy Dung








CHÍN ĐÓA TÌNH THI

1. THÉT
Đẹp tuyệt trần
. đến tẩn ngẩn
. tần ngần.
Lửa tim bùng, thét khản
. trời xuân.
Gọi thấu vô cùng tận
Hỡi tình yêu bí ẩn! mong manh?

2. TÌNH YÊU SÉT ĐÁNH
Đẹp ngây ngất đến bần thần
‘Tình yêu sét đánh’ vườn xuân an bình
Thiên lôi cũng ngẩn ngơ tình
Sấm dồn dập sét thình lình đổ mưa.

3. NHỨC NHỐI
Vượt muôn nỗi khó khăn
Da thịt lằn đau đớn
Cậy gió yêu mơn mởn
Dịu nhức nhối tâm thân.

4. KHÔNG LÀ BỀ NỔI
Yêu – hạnh phúc chìm, không hư ảo
chiếm chín phần mười tảng băng trôi
(phần nổi mỏng, vênh vang danh lợi hão).
Yêu là lõi sống, chỉ yêu thôi.












5. YÊU HÒA DÒNG MÁU ĐỎ
Yêu – sống động hoà dòng máu đỏ
. tưới thường hằng hạnh phúc xanh trong
Xóa sầu tủi, dẹp vòng gian khó
Còn đẩy lùi tai biến máu đông
Chăm sóc nhau, dài mãi tình nồng!

6. YÊU VÀ TÂM LINH
Yêu là tự nguyện đâu cầu khẩn
Bỗng cùng ngửa mặt dõi trời đêm
Cùng thành tâm vái khấn:
“May mắn xin ban tới đôi tim
"Truân chiên, ngang trái - xin tiêu tán!”
Tình ái đẹp - đầy ắp tâm linh.

7. KHÔNG TỰ TY
Anh, thái dương vời vợi
Em, khiêm tốn mây chiều.
Thái dương hằng chói lọi
Vì yêu, mây đội nắng bay theo.

8. VÌ SAO RẠN NỨT
Cận kề thế, những năm chung sống
bể ái sao trông trống chẳng đầy?
Kém dung thông, thiếu lửa từng ngày
nên rạn nứt - từ tim tới não.

9. ĐÂU PHẢI SÂN CHƠI
Yêu là nghĩa nặng tình sâu
"hy sinh tất cả" (xưa câu ngỏ lời).
Nếu coi như kiểu... sân chơi
xin thi ca chớ hoài hơi giãi bày.

Nguyễn Huy Dung













ĐÔN HẬU

Đêm tuổi thơ theo dấu
chuyển dời những ngôi sao
Mơ đôn hậu
nụ cười tiên nữ tít trời cao.

Nay bát thập đâu còn nháo nhào
bao mộng mị
Nhìn lại mình, nhiều chặng đường kinh dị
chiêm bao.

Bỗng hiện ra kinh khiếp, đổ ào ào
ngọn thác
Ta bị lạc
thâm nghiêm thánh thất say?


Chợt tái ngộ!

nụ cười đôn hậu đầy!
Thắm tươi môi rạng rỡ

đôn hậu - đỉnh cao dương thế này.

Nguyễn Huy Dung
CHÙM NGẪU HỨNG LỤC BÁT
VỀ YÊU

1. BỒI HỒI
Yêu là kết nối bồi hồi.
Hôn mà vô cảm, ngưng thôi cuộc tình.

2. TRÙM CHĂN NGHE
Tình yêu - bài hát không tên
ngồi nghe chưa "đã", trùm mền lại nghe.

3. TẬN HƯỞNG
Xe duyên, cưới hỏi, … – việc trời.
Việc đôi ta hưởng tuyệt vời tình yêu.

4. “YÊU TUYỆT DIỆU”
Tình yêu tuyệt diệu mình ơi
là cùng sáng tạo cho đời nở hoa.

5. VỜ
Yêu gì, tình chả mặn mà
xen câu mời mọc, cười vờ - dở hơi!

Nguyễn Huy Dung
















CHÙM NGẪU HỨNG LỤC BÁT
VỀ THƠ

1. HAI HƯỚNG TỪ MỘT GỐC
Tuổi xanh tìm ‘động thơ tình’
Vãn niên thơ vịnh cao minh lẽ đời.

2. SỨ MẠNG THƠ
Với đời còn lệ chứa chan
Cậy thơ tát vợi muôn vàn khổ đau.

3. IN THƠ
Mười năm bản thảo đem in
In rồi ai đọc ai khen, đừng buồn.

Nguyễn Huy Dung
























CHÙM NGẪU HỨNG LỤC BÁT
VỀ THAM NHŨNG

1. KHỦNG
Say tiền - điếu đổ! Giả si
loài tham nhũng khủng, thứ gì cũng xơi.

2. ĐẠI GIA
Đại gia ba bảy loại "gia"
Riêng “gia” tham nhũng, quỷ tha, khỏi bàn.

3. ĐÚNG TỘI
Tự tung tự tác quá trời
nhũng tham đúng tội, đi đời nhà ma.

4. HOÀN LƯƠNG?
Hoàn lương cũng sáu bảy đường
đường ‘chừa tham nhũng’ xem chừng vắng ngoe.

Nguyễn Huy Dung




















CHÙM NGẪU HỨNG LỤC BÁT
VỀ VĂN HÓA

1. GIÃ BIỆT TUỔI THƠ
Tàu đưa ta biệt quê nhà
Giơ tay níu bóng tuổi thơ giật lùi.

2. KHÓ XỬ
Đang khi mặc niệm trang nghiêm
Bỗng dưng ngứa mũi, ôi thèm hắt hơi.

3. TỎ VẺ
Khoe bằng cấp, vẻ 'ta đây'
Khi vào việc thực, ngô ngây tịt mù.

4. BỀ NGOÀI
Đẹp trai giọng nói mê tơi
điệu đàng 'tẩm ngẩm', con rơi khá nhiều.






















5. MẮN
Nguy to, đẻ mắn quá trời
Con bồng, con bế, con gùi trên lưng.

6. “MẬP NỘI TẠNG” RẤT NGUY HẠI
Đàn ông mà bụng chình ình!
‘ghiền’ bia, ăn lắm, nằm kềnh, bịnh thêm.

7. BIẾT DỪNG
Biết dừng, biết đủ! Ngẫm suy
Nhìn lên - mình kém, xuống thì lại hơn.

8. CHĂM DƯỠNG TÂM HỒN
Chặng đời bảng lảng chiều hôm
Vẫn chăm dưỡng nét tâm hồn thanh cao.

9. PHẬT DẠY
Không rèn tâm đức thêm sâu
Già đầu mê muội khác nào lão ngu.

Nguyễn Huy Dung



















LUYỆN RÈN
LÀM CHÍNH MÌNH
(thương Bạn và tự vấn răn mình)

Đến tội, vô chừng mệt mỏi
Không được ‘là mình’ khổ thay!
Múa may làm thân con ‘rối’
(chẳng cần biết rối của ai!)

Luôn đóng kịch, nhai tuồng lại
không là sống, chỉ vào vai
Soi gương - là mình? không phải!
mình nói? hay ai trả bài!

Chẳng hay
kho báu tâm mình:
Thượng uyển, chim ca hoa nở
Ẩn trời rực r bình minh
Huyền diệu hồn thơ trữ tình!





















Vui nào bằng “nhất nghệ tinh”
Kiến tự vượt ngàn ngăn trở
Dâng mật, ong vui trả nợ
Trả-vay, dâng hiến phân minh.
Thương mình
. thua kiếp kiến ong?

Chẳng lẽ không hiểu "Dung thông-
với mình, tự nhiên, nhân loại
Nối xưa-nay-mai, gom lại
Tất cả chung một cộng đồng"

Mọi kiếp lồng vào trước mắt
Thật và giả; tỉnh và mơ
Lạ quen, già với trẻ thơ
Nối cả đục ngầu, trong vắt.
*
Soi gương mặt
. đã đúng mình!
Tự vấn, tự răn nay đạt
Sướng vui tìm được chính mình.
Xứng tự hào đa nghệ tinh.

Nguyễn Huy Dung
















ĐOẢN KHÚC
"GIÓ CHIỀU"

TÓC BẠC XƯA và NAY
Xưa, đời sống không dài
Quý thay
. làn tóc bạc
Phơ phơ đẹp như tranh
Giữa một thác
. đầu xanh.

Nay, 'tuổi thọ chung' tăng
'Tuổi cao' hăng nhuộm tóc
đầu bạc thôi tâng bốc!

NGƯỜI CAO TUỔI
NÊN GÓP PHẦN THỨC TỈNH TÂM HỒN
Nay đông người thọ, ơn trời
Nhưng tâm hồn đục bời bời vụt tăng.
Tám lăm chưa gậy, vững vàng?
Ngẫm nên có gậy, khua vang* tâm hồn.
. (*khua vang: thức tỉnh)

DÒNG TÂM CẢM TUỔI CAO
‘Hồ Cóc’ biển khuya đứng một mình
Chảy dòng tâm cảm ngập đầu huynh.
Kẻ mê, người quý không cô độc
Mắt đã đầm đìa sương nghĩa tình.















ĐIỂM KẾT NỐI ÔNG-CHÁU
TRÊN DÒNG CHẢY GIA TỘC
Ất Mùi Tết, sẽ gần thêm cuối chặng?
Phải vịn cháu! khi ông gắng đứng lên
. (mà mới đây, dìu cháu bước đầu tiên).
Cháu nội cuả ông chồi hoa rực nắng
. ban mai
Cho gió chiều(là ‘Nội’) kiêu hãnh vịn vai.

Chung buồn vui niềm nỗi cuộc đời
. chung di truyền nét mặt
. tản bộ chung đường hoa
Nhưng ‘Nội’ về phương đất
Còn đường cháu, vị lai tít mù xa
Rất khác
. và
. rất đẹp.

NHẮN GÌ LẠI DÒNG ĐỜI
Đông đời giọt lạnh lâm thâm
Bạn đi đột ngột, người thân chưa chào?
Hồn rằng nếu kịp nhắn nhau:
“Yêu thương hơn nữa, thật giàu yêu thương."

Nguyễn Huy Dung
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách