Tác giả Nguyễn Hiền Nhân

Điều hành viên: Biên tập viên

Số bài tham gia: 11
Số trang tham gia: 15
Chi phí in sách: 1.950.000 đồng

Trang đầu trong loạt tác phẩm của tác giả đã được ấn định.
Vị trí những trang sau còn được sắp xếp lại cho phù hợp.

(Ảnh)

Tác giả:
Tên thật: Nguyễn Hiền Nhân (tự Văn Thêm, Cựu nhà giáo TP.HCM)
Địa chỉ: 15, Lê Văn Lương, phường Tân Kiễng, quận 7, TP.HCM
Tác phẩm đã in: Những trái tim hồng, Tình già mãi nồng thắm, Thư hội quán (1,2).
Sở thích: Thể thao, du lịch, thơ, nhạc
Email: hnhoaimong3@yahoo.com.vn
Điện thoại: 0924 395 729


NGÀY MAI TRỜI SẼ SÁNG

Ta không tiếc mùa thu sẽ trôi qua,
Nhưng tiếc cây xanh vàng khô cành lá.
Thời gian phủ rong rêu lên cả đá,
Mưa gió nhiều làm cúc kém tươi hoa.

Vườn địa đàng còn lại một mình ta,
Tóc pha sương, tàn tạ vượt tuổi đời.
Bước hụt hẫng Em về nơi bến lạ,
Trốn nhớ thương tím thẳm một góc trời.

















Dĩ vãng cồn cào ký ức mù khơi,
Tương lai ở phía chúng mình đi tới.
Mùa thu chết để đông sang đổi mới,
Gió đầu mùa phảng phất chút hương rơi.

Ta góp nhặt chút tình yêu vời vợi,
Cất vào tim, miền miên viễn thủy chung.
Chỉ van em tâm linh đừng mê muội,
Trong vực sâu huyền hoặc cõi vô thường.

Đẩy niềm tin ra khỏi đáy mông lung,
Sẽ thấy bình minh nơi chân trời sáng.
Mọi lạnh giá gió mưa đời lai láng,
Sẽ tan loãng theo cung bậc nồng nàn

Én lượn bay vẽ con đường khoáng đãng,
Những khô cằn lần lượt nhú mầm tươi.
Lộc mùa xuân ngát thơm hương nhựa mới,
Trong đắm say ta lại thấy em cười.

Nguyễn Hiền Nhân



















ĐÀ NẴNG QUÊ EM

Anh đến đây rồi! Quê em Đà Nẵng...
Tháng bảy mưa dầm lạc mất bến trăng
Cà phê Memory đặc thơm vị đắng,
Quyện cảnh êm thơ bên bờ sông Hàn.

Anh một mình nghiêng ngửa bước lang thang
Sang Bãi Bụt thăm bảo tàng gốm cổ
Tâm hồn lãng đãng ươm đầy nỗi nhớ
Như khúc ca buồn vọng cổ Hoài lang.

Bóng hồng Đà Nẵng no giấc bình an
Hay phiêu bạt giữa châu Âu tươi sáng?
Giấc mơ hạnh phúc chúng mình tản mạn
Trôi mông lung theo sóng biển, mây ngàn.
























Từ Mỹ Khê đi đến bắc Mỹ An
Anh bước theo con đường xưa em bước
Dòng thời gian chảy xuôi về phía trước
Chiều không em nắng cũng nhạt lụa vàng

Trên dốc tình rộng mở đường không gian
Đỉnh Bà Nà cáp treo anh mơ ước
Ngày em về mình kề vai xuôi ngược
Viếng Ngũ Hành Sơn sừng sững địa đàng

Bán đảo Sơn Trà tráng lệ ,cao sang,
Vẫn an nhiên giữa cây xanh, sóng biển
Như tình hai đứa lặng thầm tịnh tiến
Hẹn gặp nhau trên Cầu Quay sông Hàn

Nguyễn Hiền Nhân
























KHOẢNG TRỜI
LÃNG ĐÃNG KHÓI SƯƠNG

Khoảng trời lãng đãng khói sương,
Hàng phượng đỏ tím sân trường trổ hoa.
Tưởng chừng mùa hạ chưa xa,
Ta tìm cô bé thướt tha năm nào.

Vươn tay nắm bắt em vào,
Dư âm còn vẳng câu chào biệt ly,
Cuối cấp lại đến mùa thi,
Ngoảnh đầu thoáng chốc em đi qua đời.

Nỗi buồn u uẩn đầy vơi,
Con đường trầm mặc một thời đón đưa.
Bể dâu mấy độ nắng mưa
Thầy cô bè bạn trường xưa khác rồi.

Thời gian lặng lẽ êm trôi,
Chim non vượt bức tường vôi học trò.
Dấu yêu chỉ vệt khói mờ,
Sang sông ai nhớ chuyến đò chung đôi?

Hoàng hôn bóng ngã bên đồi,
Áo trắng cũng đã nổi trôi xứ người,
Tìm đâu tuổi ngọc xinh tươi,
Cho ta sáng lại nụ cười hồn nhiên

Nguyễn Hiền Nhân











TỪNG CÂU QUAN HỌ
ĐI VÀO ĐÁY TIM

Qua thôn Đông nhớ thôn Đoài,
Ráng chiều tím thẳm đan cài núi mây.
Cô em má ửng hây hây,
Cất câu quan họ làm say hồn người.

Sông Tương, sông Đuống mát tươi,
Bắc Ninh nổi tiếng gái cười đẹp xinh.
Đại Ngò ,Khúc Tháp hữu tình,
Liền anh liền chị sân đình trao duyên.

Đèn lồng treo dưới mái hiên,
Điệu múa Kinh Bắc làm nghiêng tre ngàn.
Mai ta rời khỏi địa đàng,
Trăng non khuyết bạn sắc vàng mòn hao

Bắc Ninh tình cảm dạt dào,
Từng câu quan họ thấm vào đáy tim.
Đầu Xuân đến với Hội Lim
Mỵ Nương có thấu nỗi niềm Trương Chi?

Nguyễn Hiền Nhân

*Có giả thuyết cho rằng: Hội Lim có nguồn gốc từ hội chùa, hội hát,
liên quan đến tiếng hát của chàng Trương Chi mà dấu xưa để lại
là hình vết dòng sông Tiêu Tương khá rõ ở các làng quê vùng Lim.












VU LAN
CON NHỚ MẸ HIỀN

Con kính dâng lên mẹ bát cơm đầy
Bóng hoàng hôn cũng vừa tắt nắng
Mẹ có thấy ngực con cài hoa trắng
Hồn úa vàng như chiếc lá mùa Thu?

Con khát khao được nghe tiếng mẹ ru
Như ngày xưa còn nằm trong cánh võng
Cho dù đó cũng chỉ là giấc mộng
Bóng mẹ hiền từ như Phật Quan Âm

Nhìn mẹ cười thôi lòng con đủ ấm
Tình thương hiền mẫu sống mãi trăm năm
Dẫu đời con cũng trải lắm thăng trầm
Tóc chớm bạc còn mơ thời mẹ ẵm























Tình nghĩa mẹ con mênh mông sâu thẳm
Ơn nghĩa sinh thành trả mãi không xong
Lời mộc mạc nhưng xuất phát đáy lòng
Như bát cơm đầy con dâng lên mẹ

Tạ ơn trời đã cho con bà mẹ
Như dòng máu đỏ thắm ở trong tim
Cả đời mẹ sáng chói chữ hy sinh
Theo gương mẹ nhưng mẹ ơi! không thể...

Tính sòng phẳng trong con như mọc rễ
Giữa đám bụi hồng vẫn thích hơn thua
Lời thật thà đôi lúc ngang như cua
Khó được thẳng trước tình người dâu bể

Đọc sự tích Ngài Mục Liên Thanh Đề
Con đoán con mới phải sa địa ngục
Được làm con mẹ kiếp sau không dễ
Đạo hạnh tu hành con quá ngô nghê...

Nguyễn Hiền Nhân



















HỒN QUÊ TÔI Ở LONG AN

Lâu rồi tôi mới về thăm quê nhà,
Bởi cuộc đời xa xứ lắm phong ba.
Dấu chân hoang mỏi mòn theo đất đá,
Mưa nắng đong đưa kỷ niệm vỡ òa.

Theo con đê xuôi dòng kênh nước mặn,
Cảm lục bình điên điển cũng lênh đênh.
Con thuyền nhẹ lướt qua miền sông vắng,
Chở theo dòng ký ức tôi ngông nghênh.

Như chim di rẽ tìm nơi nguồn cội,
Những cung đường ắp lẳm tuổi thơ rơi.
Hồi trống trường đã bặt tăm tiếng gọi,
Lớp lớp thiếu niên giờ cũng già rồi.
























Quê hương tôi trải qua nhiều biến đổi,
Nhưng hương đồng gió nội vẫn thênh thang.
Bếp lửa nhà ai thoáng mùi rơm khói,
Sau lũy tre ngất ngưỡng bóng thần hoàng.

Gái miệt vườn trông bình dị dịu dàng
Chiếc áo bà ba phủ lòng ngay thẳng,
Dẫu xài thêm chút nước hoa ,son phấn,
Vẫn đậm hồn quê trung hậu đảm đang.

Điệu lý, câu hò vang khắp thôn trang,
Suốt những đêm trăng mỗi kỳ lễ hội.
Truyền thống quê hương đời đời tiếp nối,
Trung dũng, hào hùng đất mẹ Long An

Nguyễn Hiền Nhân
























LỠ NHỊP CẦU DUYÊN

Thủ Bộ đâu còn đò giang,
Anh về Long Phụng em sang ngang rồi.
Sóng đời nghiệt ngã cuốn trôi,
Tình em rẽ lối biển khơi tít mù.

Bướm già tiếc trái mù u,
Đa Đa lạc bạn lời ru ngậm ngùi.
Đường làng hai đứa ngược xuôi,
Tìm đâu dấu ái nụ cười ngày xưa?

Nhạt nhòa hơi ấm đêm mưa,
Nửa vầng trăng khuyết đong đưa nhánh sầu.
Tương tư phủ bạc mái đầu
Thuận Thành Mỹ Lệ lắng sâu hương lòng.

Nhớ em mỏi mắt ngóng trông,
Một màn khói xám đục trong bềnh bồng.
Thôi không duyên phận vợ chồng
Cố quên đi để nhẹ lòng cố nhân

Nguyễn Hiền Nhân

















TRĂNG QUÊ MƯỜI SÁU

Làm sao quay ngược thời gian
Trăng quê mười sáu đêm vàng ngày xưa?
Chìm trong ký ức dây dưa
Tóc mây bồ kết gió đưa hương nồng

Chia nhau mấy nhánh nhãn lồng
Chúng mình ảo tưởng tơ hồng trời ban
Gái quê hiền hậu đoan trang
Hẹn anh còn rủ trăng vàng theo sau?

Trăng tròn lấp ló trên cao
Làm sao nghe tiếng thì thào đôi tim?
Em cười lay động bóng im
Để hồn anh cứ đắm chìm mộng mơ

Ngày ấy giá biết làm thơ
Thì anh đâu phải ngu ngơ lời tình
Chỉ khen em đẹp em xinh
Nhưng không tỏ được sóng tình lao xao...

Tóc mây giờ đã uốn cao
Gái quê giờ đã nhuốm màu kiêu sa
Trăng tìm em nhập phồn hoa
Vương vào cao ốc nguy nga chắc buồn

Nguyễn Hiền Nhân












ƯỚC MƠ CÙNG EM

Khúc hát tình xa như bản thánh ca,
Ân sũng anh nhận từ em-Nữ thánh,
Hạnh phúc làm hồn anh ngây ngất quá,
Bảy sắc cầu vồng lấp lánh xung quanh.

Anh reo to lên Yến Loan ái khanh,
Hòa bản nhạc lòng vang ngân giai điệu,
Chúng mình đã bật đèn xanh tín hiệu,
Người từ Bến Mộng sắp đến bên anh,

Chân trời xa bỗng chốc hóa ra gần,
Như những bài thơ tình xuyên biên giới,
Em có phải là nửa anh chờ đợi?
Đã lạc mất nhau từ thuở chào đời?

Từ lâu rồi anh cứ mãi chơi vơi!
Tìm kiếm nửa của mình nơi cõi ảo
Em cũng lạc giữa dòng đời gió bão,
Níu cánh tay quờ quạng giữa đất trời

Gặp nhau rồi sẽ đến với nhau thôi,
Tàu trôi đâu cũng có ngày về bến,
Hãy giữ cho nhau trọn lời hứa hẹn,
Hai nửa của mình ghép lại tròn đôi...

Nguyễn Hiền Nhân












ĐỒI TÍM HOA TIM

Đồi sim tím biếc sắc màu
Hồn nhiên tình cảm đi vào đôi tim
Run run anh ngắt cành sim
Kết thành vòng cưới bên thềm trao em

Nhận hoa, chan chứa nỗi niềm
Em mong hạnh phúc êm đềm về sau
Dẫu cho nhẫn cưới mòn hao
Đẹp duyên chồng vợ thương nhau đời đời

Tưởng là thuở bé đùa chơi
Ngờ đâu cảm xúc chơi vơi đôi lòng
Ngày vui pháo cưới rượu nồng
Sao người em gọi là chồng khác anh?

Giấc mơ nhẫn cỏ lều tranh
Kỷ niệm đính ước chung thân nhạt nhòa
Mừng em hoa lệ chói lòa
Đài hoa sim tím héo già mầm xanh

Thời gian lặng lẽ lướt nhanh
Cố nhân sao lại trở thành thông gia?
Ngậm ngùi nửa bản tình ca
Thương vành trăng khuyết chan hòa đồi sim

Nguyễn Hiền Nhân












TÌNH YÊU VĨNH CỬU

Từ nguyên thủy trăng biển đã yêu nhau
Cho đến ngàn đời sau không thay đổi
Xa biệt mù biển vẫn thấy xôn xao
Thấm thía nỗi đau vô hình chìm nổi.

Niềm khát khao cứ lặng thầm sanh sôi
Những buổi tối biển trăng không gặp mặt
Biển bạc đầu theo con sóng xa khơi
Cũng bởi hiểu lầm lòng trăng đen bạc.

Sự thật thì không có chuyện đổi thay
Trăng yêu biển nồng nàn và mãi mãi
Trôi về đâu trăng cũng quay trở lại
Với mối tình đầu lãng mạn thiết tha

Thi nhân còn ngân nga nhiều khúc ca
Biển hòa đồng cùng trăng vui bát ngát
Trước mọi người trăng ánh vàng dịu mát
Soi sáng hồng trần mỗi lúc đêm lên

Vậy thì em đừng hỏi điều gì thêm
Hay so sánh tình anh cùng trăng biển
Anh sẽ giữ tình chúng mình vĩnh viễn
Dù suốt đời chỉ được thấy bóng em

Nguyễn Hiền Nhân
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách