Tác giả Phạm Ngọc Vĩnh

Các điều hành viên: Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên

Số bài tham gia: 13
Số trang tham gia: 15
Chi phí in sách: 1.950.000 đồng

Trang đầu trong loạt tác phẩm của tác giả đã được ấn định.
Vị trí những trang sau còn được sắp xếp lại cho phù hợp.

(Ảnh)

Tác giả: PHẠM NGỌC VĨNH
Địa chỉ: Khu TT Giao Thông, Lộc An, Thành phố Nam Định
Email: vinhthond@yahoo.com.vn
Điện thoại: 0912 142 736



BỤI MƯA

Về làng gặp lại bụi mưa
Bỗng dưng nỗi nhớ cứ ùa trong tôi

Thương cha áo đẫm mồ hôi
Đường cày vắt kiệt giọt rơi tuôn dòng
Thương mẹ tay nhón tay bồng
Lom khom nhánh mạ dúi trồng bùn non
Ngày nào cặp xách lon ton
Đội mưa đói bụng héo hon mẹ chờ

Hôm nay trong nỗi thẫn thờ
Về quê bắt gặp bất ngờ bụi mưa

Phạm Ngọc Vĩnh















SÔNG ƠI!

Ai tạo dáng cho sông
Mà mềm như dải lụa
Vắt ngang qua đồng lúa
Bồng bềnh vạt nắng trưa

Thuyền xuôi dòng đẹp chưa
Mái chèo khua cọt kẹt
Đôi bờ bóng cỏ nép
Sóng trào lướt vụt qua

Con cá liệng thật xa
Con tôm cong vụt nhảy
Sông tung mình sóng dậy
Uốn khúc nhạc tình ca

Sáng gương soi phản chiếu
Tia nắng xiên sáng loà
Trưa nằm phơi dải lụa
Thì thầm chuyện ngàn xưa

Có sinh ra bên dòng
Mới hiểu điều sông kể
Có lớn lên bên dòng
Sông mới tình đến thế

Bao ngày xa dòng sông
Là bấy nhiêu thổn thức
Cuộn dòng tình tha thiết
Suốt một đời khôn nguôi.

Phạm Ngọc Vĩnh







LỜI KHUYÊN MĂNG

Nhú mầm đội đất ngoi lên
Bao ngày chui lủi nép bên gốc già
Vừa trồi...đã gặp sương sa
Mới hay tiết giá tháng ba ầm ào.

Cha thương gắng đội mưa rào
Mẹ thương tấm áo khoác vào thân non
Chắt chiu tia nắng héo hon
Góp gom hạt nước cho con mát lòng.

Mạch nguồn dù đục dù trong
Chất vôi, chất sắt khơi vồng rễ sâu
Bờ đồng vách đá...đâu đâu
Nuôi tươi búp nõn dài lâu tháng ngày.

Măng còn yếu ớt hôm nay
Mai vươn khỏe khoắn dăng quây bóng rừng
Niềm thương măng đến khôn cùng
Chở che lòng đất...đã từng dưỡng sinh

Khai thôn mở đất hiển vinh
Măng vươn bóng tỏa rung rinh nắng vàng
Hồn quê lắng đọng xốn xang
Đừng quên nghĩa xóm tình làng mẹ ru!

Phạm Ngọc Vĩnh












VỀ HỘI LIM

Anh về vui với Hội Lim
Hẹn rồi em nhé ta tìm gặp nhau.
Em đang chờ ở nơi đâu
Để anh ngơ ngẩn miếng trầu đáy cơi.

Mớ ba thả gió xa vời
Mớ bảy lúng liếng một đời hội xuân.
Giao duyên người hát ái ân
Ước duyên anh cứ tần ngần chờ trông.

Hội Lim hát rước bềnh bồng
Lán nào xòe nhịp em chong câu mời
Để anh chết lặng khung trời
Để anh xao xuyến chờ người đón đưa.

Bến thuyền sóng nước chèo khua
Người đi người ở vẫn chưa tới bờ
Nguyện làm một ngọn sóng xô
Nhịp theo câu hát bến chờ đợi nhau.

Hội xuân lóng lánh sắc màu
Anh về với hẹn bền lâu quê mình.
Cầu duyên xin miếng trầu tình
Xe duyên gắng đợi sân đình năm sau!

Phạm Ngọc Vĩnh












VẾT TÍCH THỜI GIAN

Một sớm mai khi chim vừa thức giấc
Bỗng súng nổ ran trên mặt đất
Rồi tiếng la: Bà con ơi! Giặc! Giặc!
Rồi tiếng nấc chìm giữa bình minh.

Tàu bò*, đại bác chúng càn quét làng mình
Xé tan khóm tre, thân cau ngã gục
Xích xe cày nát vườn ao gốc mít
Máu chan thân người, máu rỉ thân cây.

Nháo nhác một ngày, xáo xác chạy Tây
Đôi quang thúng mẹ gánh tôi về nhà ngoại
Nào biết gì lúc thuở còn thơ dại
Vẫn ngủ hoài khi mẹ chạy sắp đứt hơi.
























Ngày hòa bình vẫn xóm trại của tôi
Bọn trẻ tò mò lấy que moi viên đạn
Nó vẫn đây màu đồng còn xỉn loáng
Tường miếu làng ngày đó chắn đạn bay.

Cái sân gạch vết đạn cối còn đây
Nó hoắm sâu sạm màu rêu mọc
Nó mếu máo như miệng ai đang khóc
Nhức nhối nhìn trời vờ vật ánh trăng say.

Chuyện tản cư ngày đó thương thay
Bao vết tích găm đầy trong xóm nhỏ
Găm vào đời, găm vào nỗi nhớ
Để đêm ngày nhòe mắt chẳng hề vơi.

Mẹ không còn. Ơi xóm nhỏ của tôi!
Bao dấu tích một thời lửa đạn
Nay về lại lòng nhói đau vô hạn
Cứ ngóng tìm đôi quang thúng năm xưa!

Phạm Ngọc Vĩnh



















LÊN PHỐ...

Làng giờ lên phố thích ghê
Không còn mang tiếng nhà quê nữa rồi.

Có cửa hiệu để xăm môi
Có người ép tóc được ngồi sấy buông
Có xe ga lướt mặt đường
Có bao con mắt phố phường đuổi theo.

Chỉ người ngoái lại buồn teo
Cửa nhà then khoá cái nghèo vẫn xưa

Phạm Ngọc Vĩnh


























XUÂN VỀ

Ai sinh ra nhị, sáo, đàn...
Cho ta thổn thức cho nàng đê mê.
Thế rồi mỗi độ xuân về
Hơi lùa miệng sáo, tay vê phím đàn.

Nhạc ngân vang nhịp xe loan
Ới a...xoắn với tình tang...ới à!
Điệu buồn mang đổ ra xa
Khúc vui dồn lại để ta với mình...

Xập xình, tùng cắc, xập xình
Ới a, tang tính tang tình, ới a!
Xoắn vào rồi lại buông ra
Lượn đi lượn lại xòe hoa lướt chèo.

Vuốt lên thổn thức lưng đèo
Thả xuống xao xuyến vòng vèo đường mây.
Âm thanh trầm bổng mê say
Cho bao ánh mắt ngất ngây...xuân về.

Yếm đào nàng nhuộm bùa mê
Dải lưng chàng thắt câu thề gió đưa.
Quê mình mở hội vui chưa
Nhị, đàn, sáo trúc...bao mùa thắm duyên.

Cắc tùng...nào nổi trống lên
Đường xuân xoay nhịp trong đêm...cắc tùng.

Phạm Ngọc Vĩnh









KHẾ DẦM

Từng chùm hong nắng au au
Thụ hoa kết trái chuyển màu tươi xanh
Phơi sương ấp ủ đu cành
Chờ ngày dầm sắc vị canh ngạt ngào.

Bát bưng muôi múc tay chao
Lựng hương, lựng cái nao nao khôn cùng.
Hè về tán lá gió rung
Vòm xanh mướt mắt bung xung khoảng trời.

Khế chua sắc quả mới ngời
Gọi nhau xoắn xuýt đồng ngoài cua ra
Lối về xóm bảy xóm ba
Duyên quê bén gốc mặn mà nên hương.

Tình đời đeo nắng treo sương
Mới hay dầm cái vấn vương khế dầm!

Phạm Ngọc Vĩnh



















CÁI ĐÊM...

Cái đêm!
Mới thật cái đêm...
Tỉnh say, say tỉnh ướt mềm
Giọt thâu.

Rượu vào
Men ngả về đâu
Để đêm Lò Gạch nát nhàu
Giấc khuya.

Ơ!
Tàu lá chuối .
Lạ chưa
Cứ huơ huơ,
Cứ muốn lìa bụi mây

Rót tình
Đổ chốn hây hây
Rót men
Dốc cạn bầu say mượt mà.


















Trăng khê
Cũng thể trăng ngà
Gió khê
Càng lộng giường nhà chiếu hoang.

Cái đêm
Bật nút mở toang.
Miên man
Dốc ngược loang tràn bờ đêm

Chí cười
Sụt cả bến thềm
Sượng sùng vỗ bụng
Nở ghìm cặp môi.

Cái đêm
Đêm chỉ thế thôi
Mà tàu lá chuối
Mấy đời
Trống toang!

Phạm Ngọc Vĩnh


















NGÔ NGÂY

Em ngồi
Vai ghé sang tôi
Thế rồi chẳng rõ...chao ôi!
Thật là...
Tự nhiên hoa cải hoa cà...
Cứ như nhảy múa cứ sà vào nhau.

Tự nhiên đâu đẩu đầu đâu
Cái tay vụng dại, hồi lâu ngập ngừng.
Chẳng quàng về phía sau lưng
Lại vo búp cỏ...
Quá chừng ngô ngây.

Gía như em chẳng cầm tay
Chắc tôi đổ đóm chiều nay mất rồi.
Phút giây bổi hổi bồi hồi
Bao ngày vẫn nhớ cái thời...
Ngô ngây!

Phạm Ngọc Vĩnh


















VỀ LAM HẠ

Bâng khuâng Lam Hạ sáng nay
Làng vẫn đó, bãi còn đây, vậy mà...
Hơn bốn mươi năm...vụt qua
Ngày bên mâm pháo lùi xa một thời

Đạn giặc cày xới khắp nơi
Dòng sông thành túi bom rơi mịt mờ
Từng bầy "quạ sắt" kéo vô
Nhằm phá Cầu Sắt, chia bờ ngăn sông.

Anh trên mâm pháo dựng nòng
Em sang tiếp đạn hợp đồng bên nhau
Bao nhiêu trận nhớ hết đâu
Má em cháy sạm nhuộm màu lửa bom.

Đôi mươi, lứa tuổi trăng tròn
Đâu nào đã biết thỏi son, hộp dầu
Trái tim chưa nhịp về đâu
Để dồn trận chiến giữ Cầu xe qua.

Thế rồi đêm đó chia xa...
Anh dời trận địa, vượt phà sang sông
Bao ngày vẫn nhớ, vẫn mong
Về thăm em gái "hợp đồng" năm xưa.

Hôm nay, trời đất lạ chưa
Ngẩn ngơ mắc lối, gió đưa qua cầu
Biết tìm em ở nơi đâu
Với bao "bà chị" mái đầu pha sương.

Bâng khuâng khoảnh khắc đời thường
Nhớ về kỷ niệm chặng đường thu xưa...!!!

29/9/2013
Phạm Ngọc Vĩnh



NHỚ TRÁI BỒ QUÂN

Xen giữa hai lần tập
Tranh thủ giờ giải lao
Dưới chân ngọn Tam Điệp
Cây bồ quân ta trèo.

Thằng cời thằng bám gốc
Vít cành rõ thật cao
Một mũ đầy những quả
Chín mọng sắc trời chiều

Khoác súng ngồi nhai quả
Xoa vỏ mịn màng sao
Bồ quân mơn đầu lưỡi
Ghé môi hương ngạt ngào.

Bồn chồn nhìn trái chín
Đăm đắm dịu làn da
Dậy trào trong nhung nhớ
Mọng tím tình môi xa.

Thạch Thành TH, Hè 1972
Phạm Ngọc Vĩnh
















CẢNH ĐÊM

Thinh không tiếng vạc kêu đêm
Chùa xa mõ điểm vọng miền hư vô

Vạc kêu biển dậy sóng xô
Mõ vang thỉnh lặng dội bờ thời gian
Dế rền bụi cỏ râm ran
Trời đêm trải nỗi chứa chan cõi lòng.

Cửa chùa chốn phật bao dung
Từ tâm nhân ái khôn cùng chắp tay
Độ trì theo cánh vạc bay
Tỉnh ra mong đợi đêm nay Phật về.

Cả đời nặng chốn sơn khê
Hồng hoang một thuở nhớ về hồng hoang.

Phạm Ngọc Vĩnh
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách