"CÙNG SÁNG TÁC" (Số 1 - Phần 5)

Các điều hành viên: Nguyễn Văn Thái, honglinh64, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, honglinh64, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, honglinh64, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, honglinh64, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, honglinh64

Cùng quý thành viên VNTĐ!

Từ bài tham gia cho "Trăng như treo ở trên cành", thành viên Phan Hoàng đã đưa ra cách sáng tác thứ 4 và thứ 5.
Với cách thứ 4, "Trăng như treo ở trên cành" được thể hiện như sau:
- "TRĂNG" là từ thứ nhất của câu 6;
- "NHƯ" là từ thứ hai của câu 8;
- "TREO" là từ thứ ba của câu 6;
- "Ở" là từ thứ tư của câu 8;
- "TRÊN" là từ thứ năm của câu 6;
- "CÀNH" là từ thứ sáu của câu 8.
và sự tiếp nối nhau của "Trăng như treo ở trên cành" ở trên là liền mạch, rất hay!

Ngoài ra còn có cách thứ 5 và cách thứ 6 nữa!

Và với cách thứ năm dưới đây, "Trăng như treo ở trên cành" được thể hiện ở đầu câu, và cũng liền mạch nhau. Đó là:
- "TRĂNG" là từ thứ nhất của câu 6;
- "NHƯ" là từ thứ nhất của câu 8;
- "TREO" là từ thứ nhất của câu 6;
- "Ở" là từ thứ nhất của câu 8;
- "TRÊN" là từ thứ nhất của câu 6;
- "CÀNH" là từ thứ nhất của câu 8.
Ở cách thứ 5 này, câu thơ đầu tiên của bài thơ phải là
"Trăng như treo ở trên cành". Tiếp theo, tác giả có thể thể hiện như vừa nêu trên, cũng có thể phát triển thêm 1 câu 8 (như tác giả Phan Hoàng đã làm - mời tham khảo ở bài đầu tiên của phần 5).

Ngoài ra còn có cách thứ 6 nữa. Phan Củ Chi đã có "Thay lời kết". Cách thể hiện là:
"Trăng như treo ở trên cành" sẽ xuất hiện 3 lần trong bài thơ - 1 câu ở đầu bài thơ, 1 câu ở "trong ruột" bài thơ và 1 câu kết bài thơ.

Người lính quyết định mở thêm các topic "Trăng như treo ở trên cành" với cách thứ 4 (gọi là "Phần 4"), cách thứ 5 (gọi là "Phần 5") và cách thứ 6 (gọi là "Phần 6").

Như vậy, "Cùng sáng tác" (số 1) sẽ vẫn còn tiếp diễn với (trước mắt là) 03 cách mới (). Sau ấn phẩm đang được biên tập để in sách (cho 3 phần đầu), VNTĐ sẽ (chắc chắn) có ấn phẩm thứ hai trình làng trong dịp mừng sinh nhật Ngôi nhà chung này bằng chính 3 cách thể hiện mới vừa nêu (tháng 8/2016).

Trân trọng kính mời quý thi hữu cùng tham gia và đóng góp "sáng kiến" cho những cách thể hiện mới cho "Cùng sáng tác" (Số 1), cũng như đề xuất nội dung, cách thể hiện cho "Cùng sáng tác" (số 2)!

Mọi trao đổi và bài tham gia xin quý vị gửi về địa chỉ email quen thuộc của VNTĐ: vnthidan@ymail.com .

05/12/2015
Phan Văn Nhớ
.
DƯỚI ÁNH TRĂNG CHUNG
(1)


TRĂNG như treo ở trên cành
NHƯ niềm ưu ái Trời dành cho ta
TREO lên soi sáng muôn nhà
đâu người cũng chan hòa vui chung
TRÊN cao cao giữa tầng không
CÀNH cây nghiêng bóng trăng lồng dịu êm

CÂU dân ca vọng êm đềm
THƠ hòa điệu nhạc càng thêm thắm tình
NGƯỜI người mến cảnh quê mình
ĐÃ cùng nhau dưới trăng thanh sum vầy
ƯƠM tình dệt nghĩa mê say
THÀNH tâm nguyện ý đắp xây mộng vàng
VƯỜN nhà chim hót ca vang
XUÂN về hoa nở sắc hương ngạt ngào!

Phan Hoàng

R-V-T
.
NHỚ TRĂNG XƯA


TRĂNG vui ta cũng vui cùng,
NHƯ bao đứa trẻ chia chung phần quà.
TREO trong vũ trụ bao la,
đâu có bạn cũng là có trăng.
TRÊN cao thấp thoáng chị Hằng,
CÀNH Đa lồng lộng bóng cung Quảng Hàn.
***
TRĂNG xưa cũng xóm cũng làng,
Đời NHƯ bể khổ nát tan chia lìa.
Thuế Đinh TREO cổ-Làng chia,
Người đi kẻ , dứt lìa mong manh.
Người đi đẵn gỗ TRÊN Xanh,
Người đi mót lúa, nhặt CÀNH củi khô.
Cảnh xưa nhớ lại bây giờ,
Lệ rơi ướt cả bài thơ cuộc đời.

Lê Hải Châu
R-V-T
.
BÀNG BẠC
MÀU TRĂNG


TRĂNG khuya bàng bạc sắc vàng
NHƯ say sưa mộng bên hàng cau xa
TREO lơ lững tỏa ánh ngà
lầu vọng nguyệt, trăng qua khuê phòng
TRÊN tầng mây giữa thinh không
CÀNH đa chú Cuội ngồi mong chị Hằng
Trăng vằng vặt giữa mênh mông
Đêm ta thức trắng nghe lòng buồn... trăng.

Sơn Phương
R-V-T
.
TRĂNG GẦY


TRĂNG hôm nay có vẻ gầy,
NHƯ là hờn tủi với mây giữa trời.
TREO trên đỉnh núi chơi vơi,
đời lắm lúc có trời quên Trăng.
TRÊN kia cũng vắng chị Hằng,
CÀNH Đa bóng Quế lạnh băng, ơ hờ.
Mình toan cầm bút làm thơ,
Nhìn trăng lại thấy hững hờ với trăng.
Trăng ơi ta muốn hỏi rằng:
Đầu hôm lóe ánh sao băng giữa trời,
Sao rơi hay mảnh trẳng rơi?
Giật mình cứ ngỡ thôi rồi, hết Trăng.
Hết Trăng- cũng vắng chị Hằng,
Hết Trăng cũng hết nhì nhằng với thơ.
Cuối năm cuối tháng trăng mờ,
Thôi mình cũng gác vần thơ giữa chừng.

Lê Hải Châu

.
TỰ VẤN

(Kỷ niệm ngày thành lập QĐND Việt Nam 22/12/2105)
I
TRĂNG khuyết … đêm vắng nơi xa
NHƯ cảm nỗi nhớ ngày ra Tết vào ,
TREO hy vọng , gửi ước ao
miền sâu thẳm nhớ sao ân tình
TRÊN dòng ký ức tươi xinh
CÀNH cây gia phả quê mình đậm sâu .
II
CUỘC sống có trước có sau
ĐỜI mình luôn nhớ có nhau họ hàng ,
XA rời quê , chẳng hành trang
XỨ người khắp chốn lang thang một mình .
THÀNH công sự nghiệp phân minh ,
DANH phận đừng để hại mình về sau .
THẾ nên cuộc sống dài lâu
NÀO , mình hãy nhớ quê đâu còn về !

Trần Duy Hạnh
(Hải phòng )
R- V-T
.
TÌNH MUỘN

Trăng tà một mảnh liềm cong
Như em gầy guộc bao năm gánh tình
Treo duyên lặng lẽ mái đình
đời liễu yếu một mình gió sương

Trên sông biết đáy vô thường?
Cành mai vẫn nở khiêm nhường nhành hoa
Đinh ninh mãi mộng Nam Kha
Đành lòng ngậm đắng, ngọc ngà tủi thân

Muộn màng đón chút lộc xuân
Em ươm thành lá xanh ngần nắng mai
Ru đông nồng ấm trang đài
Tình chung đắp đổi - mong hoài bao thu

Trăng tà khuya giấc tình ru.

Nguyễn Văn Thái
R-V-T
.
SAY TRĂNG

TRĂNG nghiêng đỉnh núi Sau nhà,
NHƯ là đĩa bạc, gần mà xa xăm
TREO cao, cao đến hết tầm,
đâu là chốn trung tâm Đất Trời?
TRÊN kia thăm thẳm xa xôi,
CÀNH đa mờ nhạt, thôi rồi cành Đa.
Hôm nay nhân vợ vắng nhà,
Có thêm bạn rượu, chén ra chén vào.
Chén này ta ngắm trăng sao,
Chén này ta uống để vào vần thơ.
Chén này uống lúc trăng mờ,
Chén này uống lúcvần thơ sắp thành.
Chén này uống tạ trời xanh,
Chén này uống để đồng hành với Trăng.
Sao đang ngồi giữa đất bằng,
Mà ta lại thấy bóng trăng trùng triềng.
Bao giờ đến giữa tháng Giêng,
Cho ta trút được nỗi niềm với Trăng.
Ta xin bộc bạch trước rằng:
Nếu không có Rượu thì Trăng cũng thừa.

Lê Hải Châu
.
GƯƠNG TRỜI


Trăng như treo ở trên cành,
Như là gương của trời xanh cho mình.
Treo đầu ngọn núi lung linh,
đâu cũng thấy bóng hình Hằng nga.
***
Trên tầng mây trắng la đà,
Cành tre vẽ bóng hiên nhà lao xao.
Đèn khuya như những vì sao,
Trời xanh thấu cảnh khát khao nhớ người.
***
Soi vào mơ ước cuộc đời,
Mảnh lòng thương nhớ những thời xa xưa.
giăng tháng đợi năm chờ,
Tình ta muôn thuở không mờ trong tim.
***
Nhà ai vọng tiếng ru êm,
Thơ này gói cả tình em vào lòng.
Giao mùa thu chuyển sang đông
Thương người vò võ phòng không lạnh lùng.

Nguyễn Tiến Dũng

R-V-T
.
VẦN THƠ
CHẲNG THÀNH


TRĂNG nay chưa phải đã tròn,
NHƯ con Diều bé con con cuối trời.
TREO trên đỉnh núi xa xôi,
đây nhớ mẹ, ta ngồi lặng thinh.
TRÊN cao vài áng mây lành,
CÀNH cây phơ phất, trời xanh thẫm dần.
SAO khuya rơi rụng đôi phần,
TA còn luyến tiếc lần khân chưa về.
VIẾT ra rồi lại bỏ đi,
MÃI mà chẳng được cái gì rõ hơn.
CHẲNG hay Thi hứng cạn nguồn?
THÀNH ra ý kép, ý đơn ơ hờ.
CÂU thì chữ nghĩa đơn sơ,
THƠ thì dồn nén, xô bồ ngả nghiêng.
Thôi chờ đến giữa tháng giêng,
Thế nào cũng có thơ riêng của mình../.

Lê Hải Châu
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách