CÔ LÁI ĐÒ
Có mùa hoa cải nở ven sông
Cô lái đò kia đi lấy chồng
Vắng bóng cô em từ dạo ấy
Để buồn cho những khách sang sông.

SẦU LỠ BƯỚC
Lầu son cô quạnh hận thương đau
Cửa đóng then cài ly biệt nhau
Nguyệt khuyết não nùng sầu lỡ bước
Dặm trường cát bụi biết về đâu.

BIỆT LY SẦU
Ngày thương đêm nhớ cạn dòng châu
Chàng đã ra đi hận bể dâu
Dặm thẳm đường xa đời cát bụi
Năm canh thổn thức biệt ly sầu.

TÌNH BỂ DÂU
Ngán nối tơ duyên vỡ mộng sầu
Tình tàn héo hắt cạn dòng châu
Năm canh giá lạnh đời giông tố
Ôm hận chia ly tình bể dâu.

DÒNG SÔNG THƯƠNG NHỚ
Dòng sông nhung nhớ, đỏ phù sa
Nước chảy sóng trào, tình thiết tha
Bến nước reo vui thuyền cập bến
Lục bình trôi dạt, bóng chiều tà.

SẦU CHIA XA
Dặm trường thân gái sầu chia xa
Thăm thẳm núi cao bóng nhạt nhòa
Kẻ ở người đi sầu héo hắt
Lạnh lùng sương gió hận phong ba.

DUYÊN TÀN
Nếu biết ngày mai hận biệt ly
Tình tàn héo hắt em ra đi
Thì đâu đến nỗi duyên phai nhạt
Ngán nỗi xuân tàn đời lỡ thì.

HẬN SẦU
Gan mềm ruột héo xuân trôi mau
Lòng những bâng khuâng dạ hận sầu
Bể ái chia lìa tình chạy trốn
Ngàn năm còn mãi vết thương đau.

DUYÊN TRẮC TRỞ
Trăng tàn héo hắt dạ thương đau
Bể ái vơi đầy vỡ mộng sầu
Ngán nỗi lương duyên bao trắc trở
Lạnh lùng suwong gió cạn dòng châu.

TỦI DUYÊN
Em về bãi mía với nương dâu
Anh đã ra đi vỡ mộng sầu
Bể ái vơi đầy thương chán ngán
Lạnh lùng sương gió tủi dòng châu.