ĐẦU ĐÔNG   Chân trời xám xịt những màn mây   Chẳng biết về đâu nhạn rẽ bầy?   Nắng nhạt còn vương vàng bãi cỏ   Sương mờ đã phủ trắng hàng cây   Trông về xóm cũ hằng thương mẹ   Ngoảnh lại trường xưa mãi nhớ thầy   Quạnh quẽ bên thềm cơn gió thổi   Đầu đông lạnh lẽo tấm thân gầy   Thi Nang 
NHỚ NHỮNG CHIỀU ĐÔNG XƯA   Xa trò giã bạn tỉnh Bình Dương   Nhớ những chiều đông ở lại trường   Ủ rũ hoa vàng chưa hết rụng   Âu sầu ráng đỏ vẫn còn vương   Rừng sâu tĩnh lặng sương mờ lối   Nẻo cũ bình yên lá rợp đường   Khắc mãi vào tâm nhiều kỷ niệm   Lưu hoài xuống não vạn niềm thương   Thi Nan...
CUỐI MÙA THU XƯA   Đã cuối mùa thu ảm đạm trời   Khi về ngõ quạnh lá vàng rơi   Đìu hiu cảnh cũ trong làng xóm   Vắng vẻ nhà xưa giữa cuộc đời   Khắc não ân dày không thể cạn   Ghi lòng nghĩa nặng chẳng hề vơi   Chiều quê lạnh lẽo buồn man mác   Nhói quả tim hồng hỡi bạn ơi!   Thi Nang 
CHIỀU ĐÔNG NƠI VIỄN XỨ   Sương mờ nắng nhạt cảnh làng quê   Giữa buổi chiều đông gió lạnh về   Lặng lẽ hai gà bươi gốc bưởi   Âm thầm một sẻ đáp cành lê   Hằng thương bạn cũ ngày xa cách   Mãi nhớ trò xưa thuở cận kề   Ngoảnh lại thôn nghèo nơi viễn xứ   Kiên cường vượt khó chẳng hề chê   Thi Nang 
CHIỀU ĐÔNG LẠNH LẼO   Lưng trời ảm đạm những chiều đông   Lạnh lẽo màn sương phủ trắng đồng   Giã bạn hôm nào cho kẻ nhớ   Xa trường độ ấy để người trông   Nhà xưa xóm cũ thương đầu bạc   Ngõ quạnh vườn hoang tủi má hồng   Đã mấy năm dài chưa trở lại   Bao mùa ngóng đợi cũng bằng không.  Thi Nang 
題 昔 所 見 處   昔 年 今 日 此 門 中   人 靣 桃 花 相 映 紅   人 靣 不 知 何 處 去   桃 花 依 舊 笑 東 風   崔 護    Dịch âm   ĐỀ TÍCH SỞ KIẾN XỨ   Tích niên kim nhật thử môn trung   Nhân diện đào hoa tương ánh hồng   Nhân diện bất tri hà xứ khứ   Đào hoa y cựu tiếu đông phong   Thôi Hộ    Dịch nghĩa   ĐỀ THI TẠI NƠI THẤY NHAU NGÀY...
TRỞ LẠI BẾN ĐÒ NGANG  Lặng lẽ dừng chân ở gốc bàng  Âm thầm trở lại bến đò ngang  Trong đầu đã khắc hình sông rạch  Giữa dạ còn in cảnh xóm làng  Rực rỡ bên thềm xinh vẻ cúc  Im lìm cạnh ngõ thắm màu trang  Nhìn quanh chẳng thấy người năm cũ  Vắng vẻ nhà xưa thật ngỡ ngàng  Thi Nang 
CUỐI THU  Quạnh quẽ bên thềm buổi cuối thu  Ngàn cây vạn cỏ trắng sương mù  Thăm vườn nhớ mãi lời cha dạy  Đẩy võng thương hoài tiếng mẹ ru  Ngõ nọ trưng hình xui mắt mỏi  Nhà kia trỗi nhạc khiến tai ù  Nhìn ra nẻo cũ mờ mây khói  Gợi cảnh lâm tuyền lúc viễn du  Thi Nang 
KHI NÀO GẶP LẠI?  Trường xưa kỷ niệm còn lưu giữ  Lớp cũ ân tình chửa nhạt phai  Mãi nhớ mong người ra biển rộng  Hằng thương xót kẻ vượt sông dài  Bao ngày bão giật rơi nhành trúc  Những buổi dông lùa rụng lá mai  Giã bạn xa thầy đi khắp nẻo  Khi nào tái ngộ ở trần ai?  Thi Nang 
NGHÌN TRÙNG XA CÁCH  Người đi dặm thẳm hằng mong nhớ  Kẻ ngụ quê nghèo mãi ngóng trông  Lặng lẽ năm dài ra cuối biển  Âm thầm tháng rộng ở đầu sông  Còn in xuống não ly trà đậm  Đã khảm vào tâm chén rượu nồng  Buổi tiễn đưa thuyền sương giá lạnh  Bao giờ trở lại lúc trời đông?  Thi Nang