TRANG THƠ NGUYỄN THỊ ĐỨC

Các điều hành viên: Người lính, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương

126 bài viết
À ƠI
( Ng. Thị Đức)



À ơi cháu ngủ cho ngoan,
Đường xưa rải tím hoa xoan lối về.
Cỏ thơm xanh mướt triền đê,
Sáo diều vi vút chân quê thuở nào.
Lưng cò cánh võng ca dao,
Kẽo cà đưa tiếng rì rào lời ru.
Mái hiên nấp tiếng chim gù,
Nép lòng bà , cháu nhẹ đu giấc nồng.

À ơi...
Con thuyền neo đậu bến sông,
Chống sào vượt bão mà không sờn lòng.
Cháu con khôn lớn bà mong,
Tương lai tươi sáng , rực hồng vầng dương.

MỘT NGÀY KHÔNG THỂ QUÊN : Ngày 14/3/1988, trên đảo GẠC MA, 64 chiến sĩ của chúng ta đã quyết tử khi làm nhiệm vụ giữ gìn bảo vệ biển đảo yêu thương của Tổ Quốc!

GỬI LŨ GIẶC CÀN !
Nguyễn Thị Đức


Tôi say đắm ngàn đời hương vị biển
Vẫn mặn mòi qua năm tháng thời gian
Nguyên cớ chi lũ giặc càn xộc đến
Cướp yên bình mặt biển đảo Việt Nam?


Tôi say đắm ngàn đời hương vị biển
Vị mặn mòi tinh khiết muối biển xanh
Những cánh buồm vươn khơi vào mỗi sáng
Với biển vàng cùng vĩnh cửu thời gian.


Tôi đắm say vô cùng hương vị biển
Lạc Long Quân thuở lập địa khai thiên
Đưa con đến trấn giữ miền biên viễn
Giặc cớ gì khuấy đảo biển bình yên?


Bay đâu biết con trai thần Long Nữ
Chính cha ta tên gọi Lạc Long Quân
Từng dìm biển chết bao loài thủy quái
Để thanh bình yên ả biển muôn dân!


Bay còn nhớ bao lần thua thủy chiến
Bạch Đằng Giang vạn cổ huyết còn hồng*
Trăm triệu dân trăm triệu đầu cọc gỗ
Lũ giặc bay sao đúc đủ ống đồng?


P/s: * Trước mắt bá quan văn võ và sứ thần các tiểu quốc khác; để thử tài Giang Văn Minh, sứ thần nước Việt, vua nhà Minh đã trịch thượng ra câu đối:Đồng trụ chí kim đài dĩ lục(Cột đồng đến nay rêu đã xanh)Sứ thần Việt quốc ngạo nghễ đối lại:Đằng giang tự cổ huyết do hồng.(Sông Đằng từ xưa máu còn đỏ)

TỰ KHUYÊN MÌNH
(Ng.T. Đức)

Hằng Nga dìu dịu đắm hồn ai

Nước mắt đau thương mãi chảy hoài
Ngắm cảnh cùng đêm sầu sẻ nửa
Trông hình với bóng nhớ nhân hai
Buồn vui nhịp sống luôn tồn tại
Đắng chát dòng đời mãi tái lai
Cố giữ tinh thần cho vững chắc
Mà xây cuộc sống đẹp lâu dài.

(Với bạn bè đã chia sẻ cùng Đức và nhừng người thân trong gia đình Đức thời gian qua.)

Hình ảnh

CHẬP CHỜN KHÚC RU
(NG.T. ĐỨC)
Cháu ngoan cháu ngủ cho ngon
Cánh cò cõng nặng lời non xa vời
Mái chèo khua động vang lời
Sông đời rẽ sóng thuyền bơi ngược dòng.
...À ơi...
Trên trời có đám mây hồng
Ấp iu cháu ngủ giấc nồng thêm say
Đời bà muối mặn gừng cay
Bao nhiêu đắng chát đợi ngày mang xa
Yêu cháu cháu ngủ ngoan nha
Để nghe dòng suối hát ca vang nhà
Bên bà, bên mẹ, bên ba
Cháu yêu ngon giâc thế là bà vui.

KỶ NIỆM LÀ GÌ ?
(Nguyễn Thị Đức)

Kỷ niệm không là gì
Nếu thời gian vội xóa
Nhưng sẽ là tất cả
Nếu lòng ta còn ghi.

KHAO KHÁT
(Nguyễn Thị Đức)

Đi trên bờ biển đêm đầy sao*
Những khát khao đánh thức
Tiềm ẩn trái tim trỗi dậy
Em thấy mình là sao biển** anh à
Sao nhỏ nhoi trong lòng biển cả.
Ngân nga...
Lời ca...
Đây đó....
Nếu anh là biển
Em sẽ chẳng là thuyền
Bởi sóng to, thuyền dễ vỡ
Thuyền vỡ rồi biển sẽ cô đơn...
Em cũng chẳng muốn làm vì sao
Trên bầu trời cao vợi
Bởi sao ở trên trời còn biển ở dưới chân.
Em chỉ muốn làm con sao biển nhỏ thôi
In trên bãi cát dài
Sống trong lòng biển cả
Dù có gió to sóng xả
Sao vẫn xòe năm cánh giữa đại dương...!
Vấn vương tình anh trong đêm sao trên biển
Dạo bước một mình với nỗi nhớ mênh mang
Sáng mãi lòng anh sao biển trắng
Nắng vàng dìu dịu cõi bờ xa
Lung linh anh yêu màu trắng ấy
SAO - BIỂN muôn đời luôn ở bên nhau!

P/s :*ngôi sao.
**con sao biển.

TIỄN NGƯỜI VỀ CÕI PHẬT
(Ng. T. Đức)

Em hết rồi cạn khô nguồn nước mắt
Chẳng còn lời để nói nổi một câu
Em nghẹn lời, tim bóp nghẹt đớn đau
Trái tim đỏ tuôn trào bao máu đỏ.

Nhưng anh ơi tình yêu thương mạnh mẽ
Khiến tim mình chung nhịp đập đôi ta
Đủ sức kéo thời gian vàng quí giá
Thêm phút giây anh sống với lời ca.

Nếu anh theo cha mẹ gặp ông bà
Khi gặp họ nhớ nói dùm em nhé
Em vẫn khỏe, vẫn an , nuôi con khỏe
Giỏi và ngoan để xứng với ông cha.

Anh yêu ơi lần này anh đi xa
Em không thể tính xa bằng cây số
Mà tính xa bằng khoảng cách vô hình
Anh hãy luôn giữ thanh thản hồn mình
Đẹp đẽ, sáng trong như thời vẫn sống
Tình chúng mình nếu chưa đủ anh nghe
Hãy vun đắp hướng vào con anh nhé.

Mỗi đêm về em nghe anh gọi khẽ
Để lại cho em thêm những thương yêu
Khiến cho em thao thức trở trăn nhiều
Bao kỉ niệm ùa về tan lồng ngực.

Muốn vùng vẫy phá tan điều ác nghiệt
Đã vô tình để anh phải đi xa
Buộc chúng ta hai đứa phải chia lìa
Rẽ hai ngả đường đời tươi đẹp ấy.

Anh ơi, dù anh đi xa xôi đến mấy
Hãy vững lòng tin tưởng nhớ đừng vơi
Em nuôi dạy con khôn lớn nên người
Thỏa mọi điều vợ chồng mình vẫn ước !

Ông trời sao nỡ đang tâm giật cướp
Một con người trọn tình nghĩa với con
Luôn lo lắng và yêu thương rất trọn
Những người thân trong cuộc sống vô thường.

Anh đi rồi vẫn để trọn tình thương
Cho vợ con, cho những người đang sống
Đớn đau, em lơ ngơ như trong mộng
Nhưng biết rõ rằng anh bất tử trong em !
24/6/2016.

VANG VỌNG LỜI CHA
Nguyễn Thị Đức

Trên đường công tác xa xăm
Cha vừa đặt vé đi thăm ông bà
Âm dương cách biệt ngàn xa
Khi cha vừa đến ông bà mừng vui:
- Con ơi, cách trở lâu rồi
Sao nay con lại tới lui bất ngờ?
Cha cười giả bộ làm ngơ:
- Thương cha, nhớ mẹ nên giờ tới thăm
Lòng cha đau xé ruột bầm
Thương con , thương vợ, khóc thầm cha đi.
Âm dương cách biệt chia li
Chỉ mong con cái chốn quê an lành
Công ơn dưỡng dục sinh thành
Các con hãy nhớ cùng nhanh đáp đền
Tình cha nghĩa mẹ vững bền
Cần tu dưỡng sống để nên con người
Các con hãy nhớ từng lời
Yêu thương, nhẫn nhịn ngẫm đời trước sau
Biết nhẫn để dạ bớt sầu
Biết nhẫn để chớ khoét sâu hận thù
Biết nhẫn để giả điếc, ngu
Nhẫn để luyện trí để tu tâm mình
Nhẫn là để biết nhục vinh
Nhẫn là để biết việc mình đúng sai
Đường đời có lắm chông gai
Các con vững bước đường dài nghe con!
Dặn con cố gắng vuông tròn
Sống cho thật tốt đời con yên bình!

GIÀU
Nguyễn Thị Đức

"Anh trong sáng như một tờ giấy trắng
Giản đơn thôi giữa cuộc sống bình thường"
Ngòi bút vô tư cứ xiết ghì trên giấy
Bao nhiêu điều chẳng biết giấy có đau.

Hình như giấy sinh ra để bút xiết mỗi ngày
Và bút sinh ra không thể nào ngưng viết
Như gió và mưa không thể nào tách biệt
Bầu trời cơn, gió sẽ kéo mưa tuôn.

Buồn sinh ra khi không còn vui nữa
Tình sinh ra khi biết khóc biết cười
Ai sinh ra từ quặn đau lòng mẹ
Ngấm TÌNH NGƯỜI sẽ giàu lắm TÌNH YÊU.

(Với bác sĩ, thi sĩ Phạm Bá Chiểu)
126 bài viết
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách