Trang thơ tổng hợp của Lê Hải Châu

Các điều hành viên: Người lính, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương

1079 bài viết

NỖI NHỚ
(Chút hoài niệm mái trường xưa, vốn được dùng làm Công sở xã từ 1990,
nay dỡ đi để xây Công sở mới)
Dãy nhà cấp Bốn ngày xưa,
Vốn là trường cũ nắng mưa một thời.
Nhạt nhòa dấu vết xa xôi,
Đầy vơi kỷ niệm của thời ấu thơ.
Thầy cô với lũ học trò,
Chữ I, Chữ Hát (H ), Chữ Tờ (T ) ê a.
Sân trường nhịp trống vang xa,
Hết giờ thể dục vỡ òa tiếng reo.
Khó khăn gian khổ cũng nhiều,
Mà sao chan chứa bao điều mến thương.
Bây giờ tóc đã pha sương,
Học trò bao lứa lên đường đi xa.
Măng non thay lớp tre già,
Quê hương giờ đã tiến xa lắm rồi
Thế mà trong trái tim tôi,
Vẫn còn sâu nặng cái thời trẻ thơ.
./.

Lê Hải Châu

NGÀY CUỐI CỦA MÙA THU
Vài ba chiếc lá vàng bay,
Mùa Thu còn đúng một ngày, Em ơi!
Ngày mai đã lập Đông rồi,
Ngày mai trời chắc sẽ thôi nằng hồng.
Ước gì trước lúc sang Đông ,
Heo may cho Cải trên đồng vàng hoa.
Cá thôi quẫy sóng ao nhà,
Để đàn cò trắng đồng xa lại về.
Cỏ gà xanh lại triền đê,
Bước chân con trẻ lại mê mải tìm.
Chiều buông nhè nhẹ êm êm,
Mây xa nhuộm nắng, vàng lên cuối trời.
Ráng Hồng chút nữa rồi thôi,
Sao Hôm le lói chân trời phía Tây.
Thay vì khóc mướn thương vay,
Mình xin thức trọn đêm này với Thu.
Không gian bảng lảng sương mù,
Canh Tư trăng dựng, gầy như mảnh thuyền.
Trăng lên, nước thủy triều lên,
Mây Hồng trôi nhẹ trên nền trời xanh.
Ai ngâm câu “Tống biệt hành”,
Mà như có sóng vỗ quanh rì rầm.
Mượn lời thi sỹ Thâm Tâm,
Tay nâng Đàn Sắt, đàn Cầm dạo qua.
Người đưa tráng sỹ Kinh Kha,
Còn ta gom chút lá già tiễn Thu
(7/11/2015)

GIÓ LẠNH ĐẦU MÙA
Đêm qua gió lạnh đầu mùa,
Trời buông chút ít hạt mưa lau nhà.
Sáng nay mở cửa trông ra,
Đàn cò phủ cánh đồng xa trắng ngần.
Gió lùa rụng trái Bồ quân,
Gió lùa giập đến nửa phần buồng cau.
Xa xa vẳng tiếng còi tàu,
Bánh xe xiết xuống nhịp cầu Tào Xuyên.
Gió dừng, rồi lại lồng lên,
Sóng như muốn lật con thuyền dưới sông.
Chân mây hửng chút sắc hồng,
Thế rồi khép lại như không có Trời.
Thế rồi lắc rắc mưa rơi,
Hắt xiên xiên xuống đầu hồi phía Đông.
Mái tôn vẫn đập thì thùng,
Cây Cau, cây Chuối lại rung rào rào.
Cánh bèo dạt một góc ao,
Còn trơ lại mấy cây sào nằm không.
Tiếng ai gọi nghé ngoài đồng,
Gió rung mạnh quá nên không rõ lời.
Chỉ là Nghé Ngọ…Nghé ơi!...
Cái câu quen thuộc lâu đời làng quê.
./.
Lê Hải Châu
.
R-PVN

NẮNG LẠ!
Mới qua ngày lập Đông,
Trời bỗng sinh nắng lạ,
Gió Nam cuồng hối hả,
Bụi tung mù bờ đê.
Bát ngát một vùng quê,
Trời xanh cao vòi vọi,
Những đàn chim lạc lối,
Cánh ngập ngừng phân vân.
Đứng nép ở cuối sân,
Hoa Xương Rồng vẫn đỏ,
Vẫn cười vui trong gió,
Như chẳng hề đơn côi.
Trời nắng quái em ơi,
Ừ có hơi gay gắt,
Ừ có hơi bức thật,
Nắng nhưng mà chơi vơi.
Em vẫn nón trên đầu,
Anh phong phanh mũ vải,
Vì biết rằng nắng quái,
Chỉ đôi ngày nữa thôi.
./.
Lê Hải Châu




THẦY TÔI
(Kính dâng hương hồn Thầy Lê Hữu Phu, Thầy Nguyễn Quốc Đạt
xã Hoằng Phúc quê tôi)
Thầy tôi ngày ấy rất nghèo,
Quần nâu áo vải liêu xiêu bóng già.
Học trò lớp Bốn lớp Ba,
Cái thời xưa ấy đã là lớp trên.
Thầy tôi tâm tính rất hiền,
Long lanh mắt kính ánh lên nụ cười.
Học trò cả lũ chúng tôi,
Học thì vẫn thích, nhưng rồi chóng quên.
Đôi khi Thầy cũng buồn phiền,
Mấy anh mấy chị lớp trên cả đùa.
Thế rồi lúc nắng lúc mưa,
Thế rồi tuổi tác chẳng chừa Thầy tôi.
Khi đau Thầy vẫn gượng cười,
Chưa xong buổi dạy, mồ hôi ướt đầm.
Trời thì giá rét căm căm,
Chúng tôi ngồi lặng, âm thầm xót xa.
Góp chung tý chút gọi là,
Thầy thì ốm vậy mà ta cũng nghèo.
Sau năm vừa được nghỉ hưu,
Thầy về cõi Phật một chiều cuối Đông.
Chúng tôi chẳng có hoa hồng,
Tiễn Thầy chỉ có đám đông nối dài.
Thầy tôi dù chẳng đa tài,
Vẫn như ánh nắng ban mai dịu dàng.
./.
Lê Hải Châu

VẦN THƠ VIẾT DỞ

Đêm nay lay lắt gió mùa,
Câu thơ chợt đến, nhưng chưa có vần.
Mưa rơi lắc rắc ngoài sân,
Chim non gọi mẹ, lúc gần lúc xa.
Mình không bia rượu quá đà,
Mà sao chếnh choáng chẳng ra nỗi gì?
Ngoài kia chim Én bay đi,
Ngoài kia tiếng gió thầm thì với đêm.
Trăng non mới dựng lưỡi liềm,
Gió như khúc nhạc êm êm buồn buồn.
Lẽ ra trăng phải sáng hơn,
Nhưng rồi Trăng lại phải luồn trong mây
Mùa Đông ngày ngắn đêm dài,
Đêm nay chẳng rõ có ai nhớ mình.
Vật vờ trong cuộc mưu sinh,
Lắm khi cũng chẳng rõ mình là ai.
Thế gian trong cuộc đua tài,
Nào ai hý hửng, nào ai mỏi mòn.
Đừng vì chút lợi cỏn con,
Để rồi ngậm trái bồ hòn vu vơ.
Đêm nay trăng có vẻ mờ,
Để ta tìm một vần thơ chẳng thành.
./.

NẮNG QUÁI CHIỀU HÔM
Lóe tý chút chiều hôm,

Sao gọi là nắng quái?
Nắng của người mê mải,
Nắng của người lửng lơ.
Những lời hứa ất ơ,
Lúc đang đông buổi chợ,
Những điệu cười tở mở,
Lúc bia rượu tràn ly.
“Sống cứ thoải mái đi,
Đời mấy gang mấy tấc,
Tình cũng nhiều cung bậc,
Ai trách cứ, giận hờn”?
Những cam kết tá hơm,
Như nắng chiều chợt lóe,
Rồi chìm trong buồn tẻ,
Hứa, để rồi lại quên.
Những xúc động trào lên,
Chỉ là theo cảm hứng,
Thương để rồi hờ hững,
Thành tia nắng mồ côi.
Đời lạ lắm em ơi,
Những nụ cười nhàn nhạt,
Cái bắt tay lạnh ngắt,
Rồi trở thành giá băng.
Và cả sự vô tâm,
Của những người vô cảm,
Đã trở thành súng đạn,
Đã trở thành giáo gươm.
Hoa phải có hương thơm,
Dù âm thầm lặng lẽ,
Đừng bao giờ chợt lóe,
Như nắng quái chiều hôm.
./.

MÙA ĐÔNG ĐÃ VỀ
Gió Bấc hiu hiu rét chuyển mùa,
Cây Bàng trọi lá khẽ đong đưa,
Mây giăng lớp lớp trời sa thấp,
Đông đã sang rồi, tý tách mưa.
Đàn én hôm qua trốn biệt rồi,
Vàng Anh về biển đậu chơi vơi,
Chùm xoan lúc lỉu vàng ươm trái,
Chút nước mương thừa lặng lẽ trôi.
Lãng đãng sương giăng khắp cánh đồng,
Thuyền ai thấp thoáng ở ven sông,
Dâu xanh kín bãi người chưa hái,
Ngô biếc đồng xa ngút mắt trông.
Ừ nhỉ Đông sang mấy bữa rồi,
Năm cùng tháng tận cũng gần thôi,
Bánh xe Con Tạo vần xoay mãi,
Dẫu thọ thiên thu cũng mãn đời.
./
Lê Hải Châu

THÂN CÒ
Mưa ngoài cánh đồng xa,
Gió lật từng khóm cỏ,
Mấy chú cò bé nhỏ,
Vẫn cúi đầu kiếm ăn.
Nước ruộng chỉ lăn tăn,
Chẳng thấy đâu tôm cá,
Đây đó quanh gốc rạ,
Chỉ thấy nhện giăng mùng.
Chấp chới giữa không trung,
Lạc loài đôi cánh nhạn,
Mây trôi về bảng lảng,
Giữa mênh mông đồng chiều.
Rướn đôi chân khẳng khiu,
Chú Cò vươn dài cổ,
Lia nhanh vài cú mổ,
Lại trở về co ro.
Gió có vẻ xô bồ,
Mưa càng như cố ý,
Chú Cò dù chăm chỉ,
Khó nuôi nổi thân gầy.
Trời vẫn giăng đầy mây,
Đồng cạn nguồn tôm cá,
Lũ vịt đàn hối hả,
Ùa xuống dòng sông quê.
Gió vẫn thổi tung hê,
Mưa vẫn giăng mù mịt,
Đồng chiều trong giá rét,
Chú Cò đứng co ro.
./.

NẮNG LẠ
(Bài 2)
Gió hãy vừa thôi, nắng ít thôi,
Không chi Đông cũng đã sang rồi,
Vũng bùn khô nẻ trơ xương cá,
Téc- nước trên tầng tưởng nấu sôi.
Vượt quãng đường xa mắt đã hoa,
Nhựa đường lóng lánh muốn tan ra,
Đưa tay quẹt chút mồ hôi mặn,
Phải cố nhanh chân để tới nhà.
Mỏi mắt trông chờ chẳng thấy mây,
Buổi chiều chênh chếch nắng xiên cây,
Đôi cành Ớt Cảnh quăn queo lá,
Lạc bóng tầng cao cánh nhạn gầy.
Khắp chốn nhân gian oán trách Trời,
Trời nghe chẳng thấu vẫn trêu ngươi,
Có thân đành phải lo thân vậy,
Dẫu kiện được trời cũng hết hơi.
./.
Lê Hải Châu
1079 bài viết
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách