Thơ cổ phong Bùi Văn Hải

Các điều hành viên: Người lính, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương

Tự sự

Mình thì vốn chẳng biết làm thơ
Văn chương lại chỉ viết lơ ngơ
Lỡ yêu mới phải đâm đầu vậy
Trót dại nên đành dỡ dối ra.
Coi hoài chưa tỏ, ghi nhầm luật
Học mãi chửa xong, viết Lệch vần
Thôi quăng thứ ấy, người không mệt
Thương thì các bạn ghé đây chơi.
Hình ảnh

Bỏ Luật

Cố buộc làm chi, cái luật lề
Muốn lên, muốn xuống, tự ta, hề !
Ôm đùm vác nặng chi cho vất
Buông chài bỏ lưới đó nên vui.
Anh hùng làm việc không gò bó
Tiểu nhân nằm ngủ cũng so đo
Xưa nay thế sự thường như vậy
Trói mình đâu có phải là hay.
Nhân Quả

Hành động thì nên tránh việc sai
Làm người đau một mình đau hai
Gỗ Lim mong đốn, lâu ngàn tháng
Hạt cải đợi thu, chỉ một mai
Trồng ác sẽ không vui được phước
Gieo lành ắt chẳng khổ vì tai
Triền miên liên hệ bao nhiêu kiếp
Nhân quả do mình, đâu tại ai

Vệ Đạo Trừ Ma

Mọi việc đều xem bé cỏn con
Uống ăn đơn giản đâu đòi ngon
Nhất trần bất nhiễm, luôn thanh thản
Vạn tục chưa lìa, mãi héo hon
Vệ đạo không lo đi vô ngục
Trừ Ma chẳng ngại trèo lên non
Dẫu qua muôn vạn trăm ngàn kiếp
Một tấm lòng này vẫn sắc son

Tùy duyên

Phật chỉ độ người lúc tới duyên
Chẳng thể khi ương nói hiểu liền
Sẽ giống cành xanh mà đem nấu
Và như măng trắng lại dùng đan
Phải đợi phía trên qua chục nắng
Nên chờ bên dưới trải trăm mưa
Ra vườn cây chín thì ta hái
Phật chỉ độ người lúc tới duyên.

Sống

Sống phải hiên ngang ở giữa đời
Không nên luồn cúi và xu thời
Gặp người hiểu biết, đâu to tiếng
Thẩy kẻ u mê, sẽ nặng lời
Ý chí vững vàng chân thẳng bước
Lương tâm thanh thản mặt sáng ngời
Ngại gì phiền phức, vì chân lý
Tất cả do ta, chẳng trách trời

Bỏ tham

Thảnh thơi tự tại, sợ chi nghèo
Lạc thú công danh trôi cái ..vèo
Gặp thế không kiêu, dù xế bóng
Thất thời chẳng cuống, mặc lòng meo
Có bè có bạn, còn vui hát
Không chú, không anh, vẫn khoái reo
Tĩnh lặng tâm mình trong gió bão
Vô tư mà sống, dẫu thân bèo
Giũ Hận

Giữ hận trong lòng mãi ích chi.
Càng mê, càng tội, càng sân si.
Hơn thua đeo đẳng, đau nhiều lúc
Được mất buộc dằng, khổ lắm khi
Mừng giận như sương, ngưng lại tán
Vui buồn là gió, đến rồi đi
Cuộc đời thoáng chốc, trăm năm đó
Giữ hận trong lòng mãi ích chi.

Kẻ Tự ngã

Tự ngã sinh thù, thấy những thương
Kẻ ngu chưa thấu lẽ vô thường
Mải mê tranh cãi, sân thêm nặng
Đắm đuối hơn thua, hận lại vương
Hãy kệ người lầm, hay đúng lối
Nên xem lý phải, hoặc sai đường
Ai hành không tốt, tai ương chịu
Được mất mau mờ như khói sương

Tâm thanh tịnh

Cái tâm thanh tịnh giống như gương
Đối cảnh luôn soi rất tỏ tường
Phước đến lại đi dường ngọn gió
Lộc ngưng rồi tán tựa hơi sương
Ánh sáng mong mê đành nín phục
Màn đêm định doạ phải thua nhường
Thế cuộc vần soay đều thấu cả
Không mừng không giận, cũng không nương
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách