THƠ TỔNG HỢP NGUYỄN LÂM CẨN

Các điều hành viên: Người lính, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương

93 bài viết
THƠ MỪNG NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM 27-2
Hình ảnh
BS Kinh Anh
Tôi nhận được thông tin đầu xuân có đoàn BS thiện nguyện quốc tế và VM do BS Kim Anh làm trưởng đoàn xuyên rừng đến với đồng bào Thượng để khám và điều trị bện cho đồng bào.Có câu chuyện rất cảm động:Con dâu già làng sinh bị băng huyết, nguy đến tính mạng hai mẹ con. Đường xa, hiểm trở không thể đến BV kịp được. Nhận được tin, BS Kim Anh cùng BS người Nhật và mấy nhân viên lên đường. Qua con suối, BS Kim Anh ngã và dập mắt cá không đi được. Nếu quay lại thì sinh mạng sản phụ sao đây? BS người Nhật quyết định cõng BS Kim Anh lên đường. Với tài năng và tâm đức, BS KA đã cứu được con dâu già làng mẹ tròn con vuông trước sự cảm kích của già làng bà đồng bào. Xong việc, BS người Nhật lại cõng BS KA trở về.Tôi xúc động viết bài thơ CÕNG tặng BS Kim Anh và BS người Nhật làm kỷ niệm.Nhân ngày 27-2, xin chúc các thầy thuốc VN sức khỏe, HP và giàu tâm đức.Chúc BS Kim Anh chóng bình phục để tiếp tục tổ chức những đoàn thầy thuốc thiện nguyện giúp đồng bào ta.
CÕNG …!

Khối trí tuệ trên lưng
Loạng choạng
Loạng choạng…
Nặng hơn trái núi!
Khối tình trên lưng
Nhẩn nha
Nhẩn nha
Nhẹ tựa lông hồng!
Cõng
Một giờ
Một ngày
Một tháng
Một năm
Một đời…
Trái đất cõng cả bầu trời
Thu về bé lại
Cõng người tôi thương.

Hà Nội, 27-2-2017
NGUYỄN LÂM CẨN.

Hình ảnh

PHI ĐEN

Kính dâng linh hồn lãnh tụ Phi Đen

Lịch sử tìm ông như dân gian tìm cổ tích
Như lời ru tìm ca dao
Như ca dao tìm mẹ
Vận mệnh sinh ra thế
Huyền thoại tìm và để lại một Phi Đen
Trên tuyến đầu Mĩ Latinh
Ông và Chê ôm báng súng
Viên đạn khát khao hoài vọng
Bắn đi tín hiệu tự do
Tiếng nổ vang trời áo ấm cơm no!
Cập bến một con đò
Bão tố
Tự do mò mẫm trong đói khổ
Không mở nổi chân trời
Cái chủ nghĩa xã hội
Ông treo cờ ngoài khơi
Với tay dân chủ chơi vơi
Siết vào lòng hết thảy chân trời
Con đường sóng xô đảo về một hướng
Đất nước Cu Ba nằm mơ thịnh vượng
Trong tay em út tìm đường…
Ông về giời
Tổ quốc tôi treo lá cờ rũ xuống
Câu chuyện kể lê thê bò giây muống
Về một thiên anh hùng
Tỉnh tảo, khôn ngoan chọn phút cuối cùng
Di chúc lại không tên đường, tên phố…
Chưa đóng đinh tuổi tên vào củ khoai hạt lúa
Bỉ thay lăng tẩm, tượng đài
Tôi mỉm cười
Ông thấu hiểu tương lai!

Hà Nội ngày Phi Đen an nghỉ, 04-12-2016
NGUYỄN LÂM CẨN.

Tù nhân thân phận

Chưa một lần trước vành móng ngựa
Nghe thẩm phán gõ búa xuống mặt bàn
Nhưng tôi, một tù nhân
Khi miệng chưa hôi sữa
Giữa nhân gian
Tôi nộp mệnh nhà giam !

Xà lim là tôi
Bốt gác là tôi
Quản giáo là tôi
Chiếc còng số tám cũng là tôi !

Hỏi giọt mồ hôi
Mày chảy từ đâu?
Hỏi giọt máu
Mày từ đâu đến ?
Giọt mồ hôi và giọt máu
Ai nuôi ai
Để thân tôi kết tụ hình hài ?

Không van nài
Thượng Đế cho tự do và hạnh phúc
Tìm tự do trong ngục
Lời mẹ ru :
Nhìn đời bằng con mắt mù
Con sẽ tìm ra ánh sáng

Hà Nội, 2007
NGUYỄN LÂM CẨN.

Lời bình bài thơ TÙ NHÂN THÂN PHẬN của PHẠM VĂN CHỮ

TÙ NHÂN THÂN PHẬN
Nguyễn Lâm Cẩn

Chưa một lần đứng trước vành móng ngựa
Nghe thẩm phán gõ búa xuống mặt bàn
Nhưng tôi, một tù nhân
Khi miệng chưa hôi sữa
Giữa nhân gian
Tôi nộp mệnh nhà giam!

Chiếc còng số 8 là tôi
Xà lim là tôi
Bốt gác cũng là tôi
Quản giáo cũng là tôi

Hỏi giọt mồ hôi
Mày chảy từ đâu?
Hỏi giọt máu
Mày từ đâu đến?
Giọt mồ hôi và giọt máu
Ai nuôi ai
Để thân tôi kết tụ hình hài?

Không van nài
Thượng Đế cho tự do và hạnh phúc
Tìm tự do trong ngục

Lời mẹ ru:
Nhìn đời bằng con mắt mù
Con sẽ tìm ra ánh sáng.

(Đêm gọi- NXB Hội Nhà văn- 2011)

Đến tập thơ "Đêm gọi"(NXB Hội Nhà văn- 2010), có thể nói, thiên hướng về cảm hứng triết luận của nhà thơ Nguyễn Lâm Cẩn đã được phát lộ nhiều nhất. Gắn liền với cảm hứng ấy là sự thay đổi bút pháp thể hiện những điều suy tưởng đã được nung nấu trong cả một quá trình dài lâu. Bài "Tù nhân thân phận" là một minh chứng ghi nhận sự thể nghiệm thành công của tác giả.
Ai cũng biết, nhà tù là công cụ chuyên chính của bất cứ chế độ xã hội nào. Ở đó, người tù bị giam giữ, phải tách rời những quan hệ xã hội, sống cô đơn, cô độc, hoàn toàn mất tự do và tột cùng đau khổ: "Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại". Từ trước tới nay, về tính chất tội phạm, tù nhân chỉ có hai loại: tù chính trị và tù thường phạm. Nhưng với sự từng trải và chiêm nghiệm, rồi soi lại đời mình, tự đánh giá một cách thành khẩn, vừa nghiêm khắc vừa độ lượng, Nguyễn Lâm Cẩn đã "phát hiện" ra một loại tù nhân nữa, dị biệt, chính ở nơi mình, ở nơi người... Âý là "Tù nhân thân phận". Qủa là một tứ thơ mới lạ!
Với tư duy cảm xúc đổi mới, ngay từ đầu, tác giả đã sử dụng thủ pháp lạ hóa và nghịch lí để đưa đến cho người đọc một sự ngạc nhiên và hiếu kì, một ấn tượng bất ngờ để khêu gợi những suy nghĩ có chất trí tuệ lí thú. Sống giữa cõi nhân gian này, người ta ai cũng có thân phận. Lẽ thường, về pháp lí, thân đã không làm gì nên tội, không không chống đối, không làm điều xấu, điều ác thì hà cớ gì mà phận lại phải chịu là phận tù đày? Thuận lí là vậy. Nhân vật trữ tình "tôi" là một người công dân suốt đời lương thiện, nghiêm chỉnh chấp hành luật pháp và ngoan ngoãn sống theo khuôn phép xã hội. Những nơi pháp đình, với anh ta "mắt chưa từng ngó": Chưa một lần đứng trước vành móng ngựa/ Nghe thẩm phán gõ búa xuống mặt bàn
Vậy mà lạ thay, anh ta đã là "một tù nhân" "giữa nhân gian" từ khi "miệng chưa hôi sữa", nghĩa là từ khi vừa mới lọt lòng mẹ, cất tiếng oe oe chào đời! Kì quái và ngu dại chăng? Chính thế! Ta hỏi vì sao lại có sự "đầu thú" phi lí này? Luật pháp ở đâu mà không soi xét công minh và bênh vực người vô tội?
Sang khổ thơ thứ hai, ta mới nhận ra bản chất của loại "tù nhân" này. Hóa ra anh ta không hề can án và cũng không bị ai thù hằn vu oan giáo họa mà mang tội. Những điệp ngữ "là tôi", " là tôi" đã khẳng định về một sự tự thú: chính là "tôi", không ai khác, đã tự giam cầm bản thân mình. Cả một quá trình từ bắt giam đến tù tội lâu dài: chiếc còng số 8, xà lim, bốt gác, quản giáo...là do anh ta tự bày đặt ra để trói buộc mình. Đã vậy thì hiển nhiên, cái thân phận anh ta nhất nhất phải "thi hành án" một cách vô tư, tự nguyện, "không van nài"...Thế là anh ta đã mắc một "trọng tội": tội đánh mất quyền tự do! Trên đời này "Đau khổ chi bằng mất tự do"(HCM). Bất kì ai cũng vậy, nhưng với văn nghệ sĩ, với nhà thơ như nhân vật "tôi" này mà tự tước bỏ cái quyền tự do- quyền tối thượng ấy thì làm sao có được cảm hứng sáng tạo độc đáo, mang đậm dấu ấn phong cách cá nhân?
Bút pháp suy tưởng- triết luận đặt ra những câu hỏi tưởng như "không lời đáp": Hỏi giọt mồ hôi/ Mày chảy từ đâu?/Hỏi giọt máu/ Mày từ đâu đến? Và giữa hai thì "Ai nuôi ai/ Để thân tôi kết tụ hình hài? Từ lâu triết học đã từng đặt ra: Hỡi con người, anh là ai, anh từ đâu đến? Ở đây chỉ biết rằng, anh đã có cái hình hài, cái thân phận con người mà đã không làm chủ được thì chỉ biết sống trong đại bất hạnh. Thượng Đế đã cho anh sinh ra làm người và cho anh cái quyền được hưởng hồng phúc: "tự do và hạnh phúc". Nhưng anh đã "nộp mệnh nhà giam", cam phận tù nhân thì làm sao còn "Tìm tự do trong ngục"?
Từ xưa, người châu Âu đã có câu ngạn ngữ cảnh báo đầy tính nhân văn nhằm phản bác lại chủ nghĩa khắc kỉ, làm khổ hạnh con người: "Không được bạc đãi với chính mình!". Thế mà ở đây còn tồi tệ hơn: tự giam cầm, đầy đọa, để mất quyền tự do mà cứ hồn nhiên, không hề hay biết. Đành bất lực và bế tắc! Biết làm sao đây? Chẳng lẽ cam chịu "Tù nhân thân phận" chung thân? Lại là từ vấn đề triết học đã từng nêu lên: Hỡi con người, anh đi về đâu?
Thơ triết luận luôn thiên về cấu ý nên cảm xúc- tình cảm phải ưu tiên cho xúc cảm- trí tuệ. Bài thơ đi đến khổ kết bằng" Lời mẹ ru" thật là thần tình. Phải chăng là sự cao tay nghệ thuật: một cách nối ý, chuyển đoạn có bước nhảy cóc trong suy tưởng mà vẫn hợp lí. Lời ru vốn đượm buồn, đã cùng với dòng sữa mẹ nuôi ta mỗi ngày lớn khôn và đi cùng ta qua bao năm tháng. Mỗi khi bế tắc ta lại "Trở về với mẹ ta thôi"." Lời mẹ ru" cũng là lời khuyên răn, dạy bảo, tiếp sức trên mỗi bước đường. Nhưng trong lời ru sao lại là nghịch lí? Thì...đời đã tồn tại bao nhiêu nghịch lí đấy thội. Con đã từng nhìn đời bằng mắt mở, mắt sáng, rồi chẳng đã từng bị nhầm mà đánh mất mình đó sao? Mẹ khuyên con "Nhìn đời bằng con mắt mù" là nhắm mắt lại để tĩnh tâm suy ngẫm, suy xét, trở về với cái bản ngã của chính mình để mà "tìm ra ánh sáng", lấy lại những gì vốn là "tài sản vô giá" đã ngu khờ, dại dột tự đánh mất đi như quyền sống tự do, bản lĩnh và nhân cách cứng cỏi, hiên ngang- trung thực sống làm Người...
Có thể nói, từ cảm thức triết mĩ, bằng một góc nhìn mới về lối sống, về cách sống của bản thân mình và cộng đồng; từ lời tự thú và lời phản tỉnh chân thành, từ hình tượng thơ mang tính ẩn dụ và khái quát, nhà thơ đã cho người đọc một thái độ tiếp nhận tích cực. Vấn đề xã hội và nhân sinh đặt ra ở đây là: con người vốn cô đơn trước vũ trụ, bị tạo hóa cầm tù, xã hội cầm tù và tại sao còn tự cầm tù nữa?
Thân phận con người bao giờ cũng mang tầm ý nghĩa lớn của triết học. Mỗi cộng đồng và từng con người hãy tự ý thức giải phóng thân phận, tìm lấy chân trời tự do cho mình. Vì chỉ có cảm hứng và khát vọng tự do, người ta mới luôn phát triển và hành trình đến bến bờ hạnh phúc!
PVC (Nguyên Chủ nhiệm khoa văn CĐSP Hà Tĩnh )





DÒNG SÔNG BÍ ẨN

Ta đã đi tận cùng ngọn nguồn dòng sông
Đến những nơi róc rách, róc rách…
Những mạch ngầm nhỏ giọt từ trong rễ, trong đá, trong đất...
Cắt nghĩa sự ào ạt thác ghềnh, mênh mông bờ bến, trong xanh hiền hòa…
Cắt nghĩa rác rưởi bèo bọt, trong vắt bóng soi cát sỏi, lắng đục ngầu phù sa bồi bãi …
Như anh vạn chài say mê tôm cá, cáy cua, những bạch tuộc và thủy thần, thủy quái…
Ta hiểu dòng sông hơn cả cuộc đời
Trong tai nghe, mắt nhìn và ý thức sông trôi

Thế mà

Con sông em vời vợi xa xôi
Mênh mang không đáy
Hạn khô kiếp người con sông vẫn chảy
Mịt mù nơi khơi nguồn
Mơ hồ miền bát ngát
Sóng sánh đêm trăng nghe con sông hát
Cánh buồm nâu dào dạt điệu dân ca cất tiếng tự bao giờ
Hồn trong em vỗ nhịp sông thơ
Chảy khôn cùng mộng mị
Bến bờ em
Thấy mà đâu thấy
Dọc ngang thuyền khua mái về đâu
Như ngôi đền thiêng trầm mặc soi mắt thần thăm thẳm vực sâu
Ta, nến và hương em đốt
Ảo mờ sông hiện hữu tâm linh
Một con sông vô hình
Như đùa giỡn
Như thách thức, trêu ngươi
Biến và bất biến
Đổi mà không thay dòng.
Thăng hoa bí hiểm
Hút ta vào vùng xoáy si mê
Muốn đến tận cùng
Muốn soi tận đáy
Muốn cắt nhỏ thời gian con sông đang chảy
Tìm ra từng giọt li ti
Phân tử tình yêu sông chứa những gì
Con sông ngầm chảy từng ngày
Soi mặt bình yên
Êm ả
Ta ước là biển cả
Ào ạt sông đổ vào
Ta ước là chiếc lá
Trôi lênh đênh mênh mông bao la…
Hiện hữu con sông chảy trong ta, thức ngủ trong ta, thuộc về ta!

Hà Nội, 19-10-2012
NGUYỄN LÂM CẨN

THANH THẢN SỐNG

Chân con sông đi theo dòng nước chảy
Chân con đường đi theo bánh xe lăn
Chân tình yêu đi theo đêm hò hẹn
Chân thời gian đi theo những nếp nhăn

Có gì đâu phải băn khoăn
Đời người bước đi theo chân định mệnh
Được, mất, hơn, thua…vận trời đã tính
Xưa nay Thượng Đế rất “công bằng”

Ai nên ông cũng có lúc là thằng
Ai nên chị cũng có thời con nớ
Cứ đồng lần trước sau trả nợ
Nợ nhân gian và nợ cả kiếp người

Ung dung nở với nụ cười
Cười tủm, cười ruồi, hê ha, hể hả…
Rồi đến lúc hóa thành chim, cá…
Chân đi bằng nước mắt người rơi.

Hà Nội, 15-3-2017
NGUYỄN LÂM CẨN.

BA NHÀ THƠ
TRÊN QUÊ TRẠNG TRÌNH
(Nguyễn Bỉnh Khiêm)

Một nhà thơ khóc :
Mặt trời chìm xuống đất
Mây trắng bay ngang trời
Nhỏ thêm giọt nước mắt
Hoà vào Tuyết Giang trôi !

Một nhà thơ cười :
Vùi chữ Nhàn xuống Am Bạch Vân
Tìm mãi, tìm hoài sao chửa thấy
Viết ngàn trang nỗi niềm ưu ái
Một chữ Nhàn học mãi đã xong đâu !

Một nhà thơ hát :
Cổ Am hề !
Cổ Âm hề ...!
Nghêu ngao hát chữ Văn cho sướng bụng
Xương trắng bờ lau
Bãi cồn báng súng
Âm u
Gió thổi âm u...!
Vương triều chừ !
Vương triều chừ ...!
Chìm bóng cõi thiên thu !

Ngất ngưởng ba nhà thơ
Mỗi người một dòng xiết chảy
Ai hát ?!
Ai cười ?!
Ai khóc đấy ! ?
Ai làm ai ngẩn ngơ ?!

Hải Phòng 1998
NGUYỄN LÂM CẨN.

TÌNH YÊU VỐN THẾ

Thác xiết chảy sao bằng tình chảy xiết
Cuốn ta trôi ào ạt một dòng sông
Trời xanh thắm sao bằng đôi mắt biếc
Nhìn sâu vào bỗng thấy nó mênh mông

Gì trắng hơn cò sải cánh trên đồng
Ồ không phải hồn tình trinh trắng lắm
Tình chỉ đẹp khi ta mê mải ngắm
Chốn thiên đường đâu phải ở trên cao

Đừng lên giời ngắt xuống một vì sao
Cái tinh tú trên môi hồng thiếu nữ
Nồng nàn ướp vị tình chan chứa
Một giây xa lòng những đã cồn cào

Trái tim yêu khi xước vết má đào
Kỷ niệm đấy không mơ mà vẫn thấy
Cứ hát cái điệu tình run rẩy
Nước mắt rơi, nếm vẫn ngọt ngào.

Hà Nội, 17-3-2017
NGUYỄN LÂM CẨN

R-PVN

SUỐI CÁ THẦN

Nước gọi nhau bằng hơi thở cá
chạm vây cá
chạm lườn cá…
Hang tối ùa ra ánh sáng cá
Soi âm u một ngày mới tinh khôi

Ngày dài ra
Những dòng người dài ra
Cá rúc vào cá
Người vấp bóng vào nhau
Xanh suối hồng hoang chảy từ đâu
Văn vắt

Trong ý thức cá và người
đan nhau,
xoắn nhau,
quyện nhau
nhởn nhơ
thanh bình
Cá và người lấy thân thiện làm sợi giây xâu đá thành rừng chọc
trời mây bủa
Người gọi cá đời dài ra ngoài ý Chúa
Linh thiêng thêm thần linh

Muốn không bị diệt hãy tôn thờ trong ý niệm
Thần nuôi người hay người nuôi thần
cá biết
người biết
Sự linh thiêng không bay ra từ khói hương
Nảy mầm từ vái lạy
Sự xúc cảm đến tận cùng tự biết phải tôn thờ

Cá không ăn cá
Sao người ăn thịt lẫn nhau ?
Cá bơi trong tôi
Ẩn tàng tôi trong cá
Suối Thần nước chảy như thơ.

Suối cá Cẩm Lương, Cẩm Thủy, Thanh Hóa, 19-2-2011
NGUYỄN LÂM CẨN

THƠ NGẮN

THƯỚC ĐO

Vào rừng ôm cây thẳng
Mới hay là mình cong.

NHÂN CÁCH

Đầu trần đội cả cơn mưa
Hai chân đi đất vẫn chưa ướt lòng.

TÌNH ĐỜI

Tình đời như chén rượu khê
Uống nồng, nhổ tiếc, ngậm tê tái lòng

NGUYỄN LÂM CẨN

R-PVN
93 bài viết
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách