Trang thơ Ngô Thái

Các điều hành viên: Người lính, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương

79 bài viết

VƯỜN DUYÊN
Ngô Thái

Thu đã đi rồi nắng hanh hao.
Sang đông gió bấc đến khi nào.?
Sót lại vườn xưa còn chút nắng
Chiều thu ửng sáng...Ráng trời cao.!

Trở lại vườn duyên buổi sáng nay
Lá xào xạc lá gió heo may
Anh hẹn gặp em mùa trăng khuyết
Tình yêu tròn trịa...lúc trăng đầy...!
N.T

R-PVN
.
NÉT THU 
Ngô Thái 

 Hà Nội vào Thu gió nhẹ lay
Sen hồ ngào ngạt... ngát Thu bay 
Làng Vòng Thu cốm thơm đường phố
Thu liễu Tây hồ ngả nắng say.!
N.T
PHƯỢNG TÍM
Ngô Thái

Phượng tím vào mùa ai có hay ?
Xa xôi nỗi nhớ bỗng dâng đầy
Trường xưa còn đó bao hoài niệm
Vắng khoé mắt cười... Ôi ngất ngây.!

Gió nồng nàn nhẹ lay cành tím
Bao cánh  hoa tàn lả lướt bay...
Sắc tím trong tim còn tím lịm
Tím vào mắt ướt, tím đêm say...!
N.T
MỘNG DƯỚI TRĂNG
Ngô Thái

Thấp thoáng bên thềm rạng bóng câu
Trăng suông lấp loáng trải thân   cầu
Nguồn ân ôm mộng ngời môi thắm  
Bể ái  say tình đậm mắt sâu
Em đến nồng nàn gieo nỗi nhớ
Anh đi trằn trọc ủ men sầu
Nhẹ nhàng rón bước bên người ngọc
Bừng tỉnh trăng non chếch mái đầu
N.T.

THANH THỐNG HOẠ Y ĐỀ

HỌA Y ĐỀ

La đà liễu rũ uốn vòng câu
Gọi khẽ vầng trăng rụng xuống cầu
Gió bỡn ngàn hoa vờn ý đậm
Sao cười vạn lá thả hồn sâu
Làn sương lấp lánh màu kỳ diệu
Ngọn cỏ lung linh nét nhiệm mầu
Ủ giấc mơ màng xinh bóng nguyệt
Hoài in giấc mộng buổi ban đầu !
T.T
MỘT THỜI KHÁT VỌNG
Thơ Ngô Thái
Lời bình Hoàng Đạt

Viết một chuyện tình thời chiến tranh, khát vọng của tuổi trẻ dâng hiến cho đất nước một thời khói lửa có lẽ là thế mạnh của các cây bút cao niên vì họ là người trong cuộc ; Đã đi qua, đã nếm trải những đắng cay, những mất mát to lớn...
Tuy ở cái tuổi không còn trẻ nữa, song những bài thơ tình họ viết luôn chất chứa sự lãng mạn, một niềm tin tất thắng...
Bài thơ " Một thời khát vọng " của anh Ngô Thái  là một câu chuyện tình đầy bi tráng của một thời hoa lửa...
những
" khát vọng yêu thương / phải gác lại vì chiến trường lên tiếng ".
Không có gì thiêng liêng hơn tiếng gọi của tiền tuyến, tiếng gọi của đồng bào miền Nam đang rên xiết dưới gót giầy của giặc Mỹ xâm lược.

" Bao cô gái chàng trai tự nguyện
Lấy máu mình viết quyết tâm thư"
để được tòng quân vào Nam giết giặc. " nước còn giặc còn đi đánh giặc / Chiến trường giục giã bước hành quân ". " Trường sơn đông nắng tây mưa/ Ai chưa đến đó như chưa rõ mình". Họ đã lên đường với chiếc gậy Trường sơn dưới trời mưa tầm tã ; Họ chỉ kịp " trao nhau" , "  nụ hôn đầu ", " vội vã".kỷ vật mang theo chỉ là một cuốn sổ tay lưu bút hoặc một chiếc khăn tay thêu đôi chim bồ câu con đậu con bay...
Chính vì những mối tình đơn sơ và mộc mạc ấy
là ngọn đuốc, là "ngọn đèn " soi đường " cho anh bước "; Sưởi ấm và củng cố  lòng tin cho người chiến sỹ khi bước vào trận đánh.
Có một nhà thơ đã viết :
" Mười tám tuổi xuân ngồi trên điểm tựa / Cả gia tài là nỗi nhớ người yêu ", gia tài của người lính thật nhỏ nhoi, thật nhẹ nhàng và cũng thật bao la...
Tình yêu và nỗi nhớ là điểm tựa tinh thần vô giá cho người chiến sỹ để họ không bị run sợ, không bị gục ngã...
Nhà văn Ma Văn Kháng đã từng viết
" Cuộc đời ở chiến hào là đỉnh cao của sự hy sinh, nó giúp cho ta thoát khỏi những tính toán quẩn quanh ti tiện"

Trường Sơn là một huyền thoại của tuổi trẻ

" Đêm Trường sơn gối đầu lên phiến đá
Lại nhớ về....mềm mại cánh tay em"

Phiến đá mà ngỡ cánh tay em thì thật là lãng mạn, thật là phi thường, chỉ có những tâm hồn bay bổng mới có những phút giây phiêu diêu đến như vậy...
" Đường ra trận mùa này đẹp lắm" tâm thế ra trận mà như vậy chỉ có ở những người luôn tin vào ngày mai tươi sáng, chỉ có ở đội quân cách mạng, chiến đấu có lý tưởng cao đẹp, vì hòa bình, "đầu súng trăng treo"...
Trong chiến tranh sự hy sinh mất mát là không tránh khỏi, song sự chờ đợi của người phụ nữ ở  hậu phương cũng bi hùng không kém...

" Thư anh gửi cả năm không nhận được
Em vẫn chờ...vẫn đợi...bao lâu?

Thời chiến tranh, con đường đi của lá thư đầy bom rơi, đạn nổ , thư đến được tay người nhận là cả một kỳ tích. Người mẹ, người vợ, người yêu đợi chờ mòn mỏi. Chợt nhớ đến bài thơ ' Đợi anh về " của nhà thơ Nga Ximonop
" Đợi anh về em nhé
Trời có mưa dầm dề
Ngày có dài lê thê
Thì em ơi cứ đợi
Đợi anh, anh sẽ về"
"Anh sẽ về " một niềm tin rực cháy vào ngày chiến thắng như ngọn lửa sưởi ấm tình yêu mong manh,chơi vơi trong khắc khoải, khắc nghiệt của chiến tranh.
Mỗi một lần báo tử là một lần thấp thỏm lo âu...làng quê xao xác.Trái tim không phải là gỗ đá song người ta biết giấu nỗi đau vào trong, biết kìm nén để nước mắt không trào ra...họ cố tỏ ra bình thản để làm yên lòng người đi xa.
Có những người vợ phải chịu đựng đợi chờ mong mỏi hai ba mươi năm chao nghiêng cả đời con gái, vẫn bặt vô âm tín, lời nhắn tìm đồng đội vẫn còn đó, vẫn lần hồi theo dấu gậy trường sơn...
Dù có gian khổ đến mấy họ vẫn luôn nghĩ về nhau,
" Trái tim vẫn ở gần nhau/ Trong sâu thẳm hai đầu nỗi nhớ / Anh một nửa Trường Sơn - em một nửa " .
Thật lãng mạn nửa đông trường sơn , nửa tây Trường Sơn luôn nhớ về nhau, luôn bồi đắp cho tình yêu lớn mãi, " tình yêu " của họ mãi " tỏa sáng như vầng trăng" đốt cháy ngời lên tình yêu bất diệt của " một thời khát vọng", khát vọng sống, khát vọng yêu, khát vọng hòa bình .

Cảm ơn anh Ngô Thái đã có những vần thơ khơi gợi lại " một thời khát vọng "của tuổi trẻ biết hy sinh tình yêu , quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh.

MỘT THỜI KHÁT VỌNG



Hình ảnh




Có một thời khát vọng yêu thương
Phải gác lại vì chiến trường lên tiếng
Bao cô gái chàng trai tự nguyện
Lấy máu mình viết quyết tâm thư

Tạm biệt nhau đêm ấy trời mưa
Nụ hôn đầu trao nhau vội vã
Đêm Trường sơn gối đầu lên phiến đá
Lại nhớ về...mềm mại cánh tay em...

Bom đạn thù không khuất phục niềm tin
Niềm thương nhớ...thắp đèn cho anh bước
Thư anh gửi... Cả năm chưa nhận được
Em vẫn chờ ...vẫn đợi...bao lâu ?

Trái tim ta vẫn ở gần nhau
Trong sâu thẳm hai đầu nỗi nhớ
Anh là nửa Trường sơn - em một nửa
Như vầng trăng tỏa sáng tình yêu.


R-NVT
TRƯỜNG SA & NỖI NHỚ
Ngô Thái


Trương Sa ơi nỗi nhớ
Da diết đến mặn nồng 

Giữa trùng khơi sóng vỗ 
Tình em trao mênh mông…


Hài âu chao cánh nắng
Tầu vượt sóng trùng dương 
Nỗi lòng ai vấn vương..
Biển khơi xa vời vợi…


Tình em như sóng dậy
Từng đợt cứ xô hoài
Cát mênh mong mong đợi
Biển muôn đời khát khao


Trường Sa trong gian lao
Vừng vàng như lũy thép
Giữa phong ba bão táp
Giữ yên biển quê nhà


Trường Sa ơi, Trường Sa
Hoàng Sa trong tim ta
Mang bao niềm khát vọng
Một tình yêu thiết tha…!
N.T
__________________
_____
HOA CỦA NÚI*
Ngô Thái
Em là hoa núi vẻ thơ ngây
Suối tóc đung đưa phủ dáng gầy
Sắc thắm nồng nàn khoe với  gió
Duyên thầm ngây ngất giỡn cùng  mây
Non cao bão táp hương càng đậm
Vách đá mưa sa nhụy vẫn đầy 
Vẻ đẹp khiêm nhường xao xuyến lạ
Níu hồn du khách gửi nơi đây.!
Hòa Bình 12/5/2019

BÀI HOA
ĐOÁ HOA BẢN MƯỜNG 
Nguyễn Bay

Dõi đoá Hoa Mường vẻ ngất ngây
Nhìn thân sáng khởi nét thon gầy
Hôm hoà phấn đẹp đan vào nắng 
Bữa rộ hương ngời thoảng tới mây
Ước cảnh Xuân tràn môi chạm ấm
Mong ngày Hạ đến mộng vun dầy 
Trên ngàn mát mẻ Em cùng bước  
Đượm khóe mi hường ở chốn đây.
NB
----------------------------
*Kỷ niệm “Tình thơ Xứ Mường",
TÌNH ANH 

Ngô Thái

Men tình ấp ủ lòng anh
Kết tinh rượu ngọt trong lành nồng say.
Lửa lòng chớm bén rồi đây
Em xao xuyến cả… đêm ngày thiếu anh.

Tình xanh gợi nhớ ngày xanh
Nỗi buồn nhân thế bỗng thành hơi sương
Giọt chiều dệt mộng tơ vương
Trải dài… suốt cả đoạn trường đã qua!
NGÔ THÁI
KỶ NIỆM THÁNG NĂM
Ngô Thái

Tháng năm về nhuộm mầu hoa phượng
Chia tay nhau ở cuối sân trường
Dòng lưu bút in sâu kỷ niệm
Hẹn có ngày gặp lại người thương!

Hoa phượng đỏ một mầu thương nhớ
Kỷ niệm yêu  năm tháng đợi chờ
Dòng thời gian trôi đi vội vã
Bóng hình em - ký ức chẳng  phai mờ

Bầu trời đen lằn ngang vài  tia chớp
Gió rủ mây về hội tụ bến sông
Tình anh như một vầng trăng lẻ
Đi tìm em giữa trời bão giông...!
N.T
DÁNG EM
Ngô Thái

Tạo dáng… Em tôi giữa chốn naỳ. !
Chợt nhìn ai thấy cũng mê say
Nghiêng nghiêng thế dứng duyên kỳ lạ
Tóc chấm bờ vai thoảng gió lay…!

Mắt huyền vời vợi bao nhung nhớ ?
E ấp bờ môi dậy sắc nồng.
Mây gió sững xờ, ngơ ngẩn... đẹp
Chiều buông sợi nắng kết tơ lòng...! 
___________________________
 — cùng với Mai Lan Nhachoa với Bui Mai Lan
79 bài viết
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách