TÌNH KHÚC HOÀNG HÔN - NHẬT QUỲNH

Các điều hành viên: Người lính, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương

Hình ảnh
.
CHỈ CÒN CHÚT NẮNG HOÀNG HÔN

- - - o0o - - -

Em ở nơi nầy cách xa nơi anh ở
Nhưng cùng chung thành phố chúng mình thôi
Ấy vậy mà từng bấy thời gian trôi
Hai chúng mình vẫn xa xôi tầm với

Từ ngày có nhau mắt chờ mắt đợi
Chỉ đọc tên đường cũng thương lắm anh ơi
Nơi anh ở khi xưa xa vời vợi
Nay yêu anh, em lại thấy thật gần !

Trong tâm tư em cảm tạ vô ngần
Định mệnh đã ban em niềm hạnh phúc
Dù trong mơ cũng không nghĩ đời có thực
Buổi cuối đời chúng mình được gặp nhau

Bây giờ vui buồn ta lại có nhau
Thăng trầm ghềnh thác ngại gì đâu anh nhỉ
Em quen dần thèm nghe anh thủ thỉ
Giọng cười dòn qua điện thoại bên tai

Mà từ đầu hôm cho tới sớm mai
Cứ như thể văng vẳng bên tai…vì nhớ
Điện thoại bên mình cứ chờ cứ đợi
Đầu bên kia trầm bổng tiếng anh yêu

“ Nầy! Anh đang nhớ em biết bao nhiêu“
Chỉ chờ có thế em lại cười ngọt dịu :
“Ôi! Em cũng nhớ anh, nhớ thật nhiều
Ta đem nỗi nhớ cân đong anh có chịu

Tóc hoa râm đôi chúng mình chợt hiểu
Thời gian trôi cuộc đời chẳng còn nhiều
Hạnh phúc bây giờ quí biết bao nhiêu
Nên trân trọng những gì mình đang có

Có xa mấy hay chỉ cách nhau đầu ngõ
Bến đỗ bình yên cũng cảm nhận gần mà
Đời có nhau đâu ngại khó đường xa
Thương anh lắm vẫn thấy gần anh ạ

Bởi với em tình anh là tất cả
Bởi nhớ những con đường ta chở nhau qua
Bởi quen rồi bao tiếng cười rộn rả
Với tình yêu niềm vui ấy quí hơn quà

Ta đưa nhau dạo qua khắp phố chiều
Kỹ niệm khắc ghi theo những lần yêu
Nồng nàn đó em góp lại chắc chiu
Làm hành trang trong đời anh có biết

Những lúc bên em lời anh tha thiết :
“ Anh không thể xa em được khi nào“
Em lắng nghe rồi tự nghĩ làm sao
Em cũng yêu lắm, đâu lẽ nào chia rẻ

Hai chúng mình qua cuộc đời tuổi trẻ
Trời thương lắm nên đã se duyên nợ
Tuổi hoàng hôn mình đẹp duyên chồng vợ
Thì chút nắng hoàng hôn…Vẫn sưởi ấm đời nhau …


Nhật Quỳnh
CẢM XÚC ĐỌC THƠ NHẬT QUỲNH



Ôi da diết những vần thơ xế bóng

Đọc thơ Nhật Quỳnh mà xáo động cả tim gan

Ta nâng niu giọt nắng chiều tàn

Cho cuộc sống vẫn ... đầy Hoa và Nắng!



BXP
Bùi Xuân Phượng đã viết:CẢM XÚC ĐỌC THƠ NHẬT QUỲNH



Ôi da diết những vần thơ xế bóng

Đọc thơ Nhật Quỳnh mà xáo động cả tim gan

Ta nâng niu giọt nắng chiều tàn

Cho cuộc sống vẫn ... đầy Hoa và Nắng!



BXP



Nhật Quỳnh chào anh Bùi Xuân Phượng, lâu nay anh Phượng vẫn khoẻ hỡ anh ?
Anh Phượng đã lưu bút vào trang thơ NQ, lời thật xúc động anh ạ, chúng ta, đời chỉ còn chút nắng hoàng hôn thôi.
Chúng ta đang qua triền dốc của cuộc đời và từng ngày vui tham gia thơ văn trên các diễn đàn. đấy là thú vui tao nhã, thế nên NQ thật sự vui và trân trọng những gì mình viết và những gì các bạn viết để cùng trao đổi,
Bạn bè là vốn kiến thức của mình đúng thế phải không anh ?
NQ cảm ơn anh Bùi Xuân Phượng đã đồng cảm cùng lời thơ CHỈ CÒN CHÚT NẮNG HOÀNG HÔN. NQ tưởng tượng rồi viết theo dòng chảy của sự suy nghĩ, chỉ mong sao diễn đạt hết xúc cảm, nhưng NQ chưa đủ tài viết nên chỉ có vậy thôi, NQ sẽ mời anh đọc tiếp tình khúc sau.
Chúc anh Phượng luôn vui và khỏe.
Tạm biệt anh
.
.
Hình ảnh
SÁNG NAY TRỜI ĐÃ CÓ NẮNG HỒNG
.
Anh ơi,
.
Sáng hôm nay nắng lại hồng rực rỡ
Mang niềm vui em đợi biết bao ngày
Đường phố Sài gòn liên tiếp mấy ngày nay
Mưa nặng hạt rơi hoài vì bão nhỏ
.
Đã hẹn gặp nhau mới chiều hôm đó
Mà đêm về thành phố nhạt nhòa mưa
Mưa dồn dập bay lưa thưa vì bão nhỏ
Bão mà anh thôi ta phải đành chờ
.
Em một mình bên chăn chiếu bơ vơ
Anh nơi đó đang àm gì anh nhỉ
Hỏi chỉ để hỏi nhưng lòng em đã nghĩ
Anh cũng đang buồn vì chưa gặp được em
.
Anh đang buồn vì hai đứa hai nơi
Vì buổi hẹn chiều nào còn mong đợi
Khi đã hẹn òng uôn trông vời vợi
Mà đồng hồ cứ bỡ ngỡ nhích từng giây
.
Thời khắc chậm trôi… mong đợi thêm dài
Có phải vì mình cùng xót xa nỗi nhớ
Mấy lần hẹn mà bão giông ập tới
Để diện thoại bao chiều hẹn tới hẹn lui
.
Điểm hẹn vắng mình chắc cũng chả vui
Nay mưa tạnh khoảng trới xanh ấm nắng
Bão đã qua giờ bình yên gió lặng
Nhớ lắm rồi em, mình lại đến nhau
.
Sáng thức dậy trong chăn êm nệm ấm
Mặt trời xuyên những giọt nắng lung linh
Em reo lên - Anh, nắng đã lên rồi đó
Mưa bão đã lùi mất phía trời xa
.
Một tuần qua em nhớ anh chi lạ
Đầu giây kia tiếng điện thoại reo vang
Em - Trời hôm nay đã có nắng vàng
Ta cùng đến mang theo niềm nhớ nhé
Lòng hân hoan em gật đầu nhè nhẹ
Biết mà anh mình mong đợi bao ngày
Để sáng hôm nay mình lại tay trong tay
Lại dạo phồ Sài Gòn anh yêu nhé
.
Trao cho nhau nụ hôn nồng thật khẻ
Bù những ngày giông bão buốt tim hồng
Bù cho em một tuần lễ đợi mong
Anh nheo mắt cười tình ngời trong hạnh phúc
..
Nhật Quỳnh
.
CẢM XÚC ĐỌC THƠ NHẬT QUỲNH


Ôi da diết những vần thơ xế bóng
Đọc thơ Nhật Quỳnh mà xáo động cả tim gan
Ta nâng niu giọt nắng chiều tàn
Cho cuộc sống vẫn ... đầy Hoa và Nắng!

Có gì đó...từ trong sâu thẳm
Không thể thành lời: Tiếng nói của con tim!
Cứ thầm thì...tha thiết...dịu êm...
Cứ lặng lẽ đưa ta về quá khứ...

Cái hừng hực của một thời tuổi trẻ
Nó hồn nhiên đẹp đẽ biết bao nhiêu!
Nó chắt chiu những giọt tím mây chiều

Nó làm đẹp cho tình yêu xế bóng.

Tình xế bóng...mà con tim cháy bỏng
Ngọn lửa thần kỳ đốt cháy cả không gian!
Dù ngàn dặm xa xôi nó vẫn nên gần
Tiếng điện thoại... thì thầm...da diết!

BXP 13.5.2013

Chào Quỳnh muội!

Huynh đi lang thang tìm hoa, tình cờ biết được Nhật Quỳnh là một nhà thơ có tên tuổi trên Thi đàn. Hôm qua vừa vào Eazy, đọc tiêu đề: " CHỈ CÒN CHÚT NẮNG HOÀNG HÔN" của NQ, ghé vào thăm, đọc thơ, ghi vài dòng cảm xúc..., hôm nay đọc lại, viết tiếp tặng muội đôi dòng hòa cảm.
Chúc muội khỏe, vui, hạnh phúc.
Quỳnh Muội cảm ơn Huynh Xuân Phượng nhiều nhiều.
Và hân hạnh mời Huynh đọc bài 3 TÌNH KHÚC HOÀNG HÔN.

Hình ảnh



THÌ LÃNG MẠN CÓ TỘI GÌ
ĐÂU EM NHỈ !

- - - o0o - - -

Lãng mạn lắm không em ? khi đứng dợi
Trong nắng mai tâm sự với cột đèn
Em vẫn thế ! lúc nào cũng trể hẹn
Lúc gặp nhau mới nhoẻn miệng ra cười

Đừng giải thích, và cũng đừng xin lỗi
Anh biết rồi , em vốn bận luôn mà
Thì thôi cứ...đứng nơi nầy mặc kệ !
Ai biều lòng thương lắm... mỗi người ta !

Vì anh biết em còn bao nhiêu việc
Thân bộn bề từ khuya sớm cho con
Ngay đến cháu cũng phải còn đưa đón
Những lo toan vất vã cả trăm điều

Lòng còn muốn...thương thêm, nhiều hơn nữa
Bù đắp riêng em khoảng trống tâm hồn
Bao năm rồi nhiều cay đắng vùi chôn
Những trái ngang bẽ bàng trong cuộc sống

Buổi hoàng hôn buớc đường đời dài rộng
Bao gập ghềnh thác lũ phải vượt qua
Lo cho con dẫu chẳng được gấm hoa
Cũng chẳng thiếu những ngọt ngào tuổi trẻ

Đường trơn trợt một mình em đơn lẽ
Gánh nhọc nhằn phải gắng sức vượt qua
Lúc đến được cùng em thì đã trể
Để mất đi bao ngày tháng ngọc ngà

Cuộc đời anh gian khổ đã trải qua
Từng chiến đấu rủi may trong tầm đạn
Đời quân ngủ quen gió sương dày dạn
Có bao giờ học nắn nót vần yêu ?

Hai cuộc sống xuôi hai chiều định mệnh
Hai trái tim trầy sướt biết bao lần
Mong cuối đời được gọi tiếng tình nhân
Khi ngoảnh lại mái đầu xôn xao bạc

Tuổi xế chiều chợt tim ngân điệu hát
Ngàn lời yêu bát ngát gió xuân về
Nay đôi mình đã trọn nghĩa phu thê
Nhờ thưở ấy bao phen anh đứng đợi

Không kiên nhẫn tình chắc xa vời vợi
Cuộc sống mình hai lối sẽ song song
Giờ có đâu niềm vui chốn bụi hồng
Thì lãng mạn có tội chi em nhỉ ?

Nhật Quỳnh
.
.
Hình ảnh


NHẠC KHÚC HOÀNG HÔN


Anh thường bảo em hãy về nơi anh ở
Sống xa nhau anh thương nhớ vô cùng
Hai chúng mình nhất định phải sống chung
Xế chiều rồi em ơi lần lựa mãi

Không có em tâm hồn anh trống trải
Tuổi hạc dần cao chất chứa nỗi niềm
Đời lẻ bóng qua đường dài tìm kiếm
Dò dẵm bao năm Mình lại gặp Mình

Từ buổi ấy làm sao quên nhau được
Bóng hình em ghi khắc đậm vào tim
Mà cứ thế thời gian trôi anh đếm
Bao năm rồi máu chưa chảy về tim

Anh hởi người em thương yêu duy nhất
Sống xa anh em luôn khắc khoải buồn
Em nào vui khi hai nửa ở hai phương
Không gần được cùng sẻ chia ấm lạnh

Đôi mái đầu điểm sương gần hai nửa
Soi bóng mình trong giá lạnh trời đêm
Cũng trăn trở những điều anh đã nghĩ
Thầm mong chúng mình hạnh phúc ấm êm

Đôi chúng mình phải được ở cạnh bên
Cùng nương tựa bão dông đời biến động
Vượt qua cuộc đời nắng mưa dài rộng
Đến khi đầu tuyết trắng phủ màu sương

Nghe anh nói em thương anh vô hạn
Bởi sau lưng nhiều bổn phận buột ràng
Để anh đợi nên mình hoài đôi ngã
Cho chăn chiếu buồn giá lạnh tháng ngày qua

Nhất định chúng mình không thể cách xa
Tình dẫu muộn vẫn đậm đà nào khác
Đôi mái đầu tóc xôn xao sợi bạc
Nửa chừng xuân hát trọn khúc nhạc tình !

Nhật Quỳnh
.

Lời trái tim Ba 3

MONG MÌNH SỐNG HOÀI SỐNG MÃI


( Ghi lại chỉ một phần tâm sự của Ba, mơ hôrong ký ức một đời bên Má. Má chết hơn một năm, cả nhà nói Má nằm viện,sợ Ba biết sự thật sẽ không trụ nỗi )


Mình ơi !

Hơi tôi đã tàn xác thân rời rã
Chắc đến lúc xa Mình về tận cõi thiên thu
Trăm ngày qua khóc thế nào vẫn chưa đủ
Dày xéo tim côi chết dở thân già
.
Bốn trăm ngày cứ chầm chậm trôi qua
Trí não già nua lúc quên lúc nhớ
Khi tỉnh táo nghĩ con mình không nỡ
Sợ tôi buồn,nói Mình nằm viện một năm qua


Mình nằm viện hay ra đi muôn đời không về lại
Tôi sắp ly trần làm sao gặp mình đây
Tạ từ nhau cũng hằng trăm lượt giải bày
Sao vẫn muốn tay trong tay thêm ngàn lần nức nỡ


Vẫn chưa đủ Mình ơi, nên lòng luôn trăn trở
Mối ân nợ cùng Mình cứ khắc khoải lòng tôi
Kiếp nông dân sống trong loạn lạc gần một đời
Nên để Mình chịu cảnh nghèo, đói ăn rách mặc


Nhìn qua giường bên lòng đau quặn thắt
Hình dáng thân quen Mình đã đâu rồi
Nhớ nụ cười buồn hắt hiu ánh mắt
Đau khổ tột cùng kéo tôi về ký ức xa xôi


Tám mươi năm quyết bù đắp cho Mình
Gần trọn một đời mà lòng vẫn còn lấn cấn
Nên dù đã tuổi trăm lòng tôi còn tự vấn
Đã hết dạ cùng Mình, sống trọn đạo hay chưa


Có những lúc không nghĩ được gì thêm nữa
Moi móc trong đầu những kỹ niệm xa xưa
Tôi lại nhớ cảnh đói ăn thường bữa
Cháo trắng độn bẹ môn lòng nghẹn ngào


Nhớ lần đó nhà chỉ còn một lon gạo
Mình bảo phải chia đôi hai bữa sáng chiều
Để ra ruộng gọi là có chút hồ trong bụng
Mặc nửa lon nấu cháo co' được bao nhiêu


Sợ ăn ít đêm nằm nghe bụng đói
Chiều về ven đường hái tạm ít bẹ môn
Cắt vội vã trộn đều trong nồi cháo
Có ngon gì đâu mong ruột đỡ cồn cào


Mùa gặt đến mấy tháng trời mong đợi
Trông nồi cơm chỉ bới từng bát lưng lưng
Không dám ăn no để bụng lưng chừng
Dẫu biết mấy tháng nữa nhà vẫn còn lúa mới


Ngày vất vã ngoài đồng đau lưng mỏi gối
Tối phải cùng dệt chiếu đủ một đôi
Nên lúc nào cũng gần nửa đêm mới ngủ
Đến hôm sau bốn giờ sáng đã dậy rồi


Băng tắt đường đồng tìm vũng trâu tát cá
Được con nhỏ con to, nướng chỉ để dành con
Tôi với Mình luôn luôn cháo cơm với muối
Mà Mình vẫn mĩm cười gật gật khen ngon


Mình bảo đường đói no phía trước vẫn còn
Chiều nay có bát cháo nầy vẫn là may mắn
Nhà hàng xóm có người tối nầy còn bụng rổng
Vợ chồng anh Nghiêm hết gạo đói mấy ngày ròng


Làng trên xóm dưới ai cũng nghèo khó quá
Tạm mượn bát gạo, đồng tiền chẳng biết tìm ai
Quần áo rách vá hoài mà vẫn vá
Dưới nắng trưa hè áo mặc chẳng còn lưng

Thương Bé Hai ra đời khi nhà còn túng thiếu
Đi làm đồng phải gửi nó cho dì Năm
Mới ngày nào con gái ngoan biết đi lẫm đẫm
Thời gian trôi nó tám mươi tuổi rồi Mình


Chắc nó đang nuôi Mình trong bệnh viện
Nên mấy bữa nay không thấy nó về thăm
Mắt hướng ra sân ruột rối tựa tơ tằm
Nằm một chổ trông nó với Mình xuất hiện


Nhìn nhà rộng cửa cao ngói đỏ vách tường
Cây cảnh ngoài vườn lối đi mát rượi
Nay nhà ta cũng có thừa của ăn của để
Mà Mình nằm viện hoài, tôi thì kiệt sức tàn hơi


Muốn thăm mình nhưng tôi đành bất lực
Chỉ ngồi dậy thôi cũng không nhắc nổi thân mình
Mình nằm viện tôi có ra đi vẫn mong Mình khỏe
Để được sống hoài sống mãi nhé Mình ơi.



4 - 11 - 2017

Nhật Quỳnh
NỤ HÔN CUỐI CÙNG

Vừa sáng nay con dắt xe về thành phố
Nhanh nhẹn nghiêng người Ba hỏi : Con lại đi đâu ?
Chiều con về sao Ba nằm im thiêm thiếp
Bên xác thân khô con đau nghẹn cuối đầu


Hơi thở dần trôi đưa Ba về cõi hư vô 
Linh hồn lịm dần chối từ thân xác 
Chạm vào Ba khối thịt da lạnh ngắt
Con cuối người hôn vầng trán giá băng


Thần thức còn đây trong cõi hồng trần
Ba có biết rằng con yêu thương Ba lắm
Nụ hôn thắm gửi vào hồn sâu thẳm
Đau nhói cõi lòng vĩnh biệt Ba yêu


Mai đây còn đâu khi mỗi chiều chiều
Con hối hả chạy xe rời thành phố
Dẫu ngoài trời mây đang giăng, mưa đang đổ
Mặc mọi người ra sức cản ngăn con


Dáng gầy yếu trên chiếc giường quen thuộc
Mắt luôn nhìn ra cửa vọng đâu đâu
Như mong đợi từng đứa con một đời Ba yêu dấu
Để kể nỗi nhớ thương, trút cạn cơn sầu


Nếu con không về đêm nay Ba sẽ lạnh
Mưa gió ngoài trời Ba lại ướt trong tim
Nệm ấm chăn êm ai người đấp điếm
Đã lạnh thịt da thêm cái lạnh trong lòng


Ba thường nói: chín mươi tám năm trời có dài không
Trăm năm vụt trôi phù vân thoáng chốc
Từ năm tuổi Ba biết mò cua bắt ốc
Ba vạn sáu ngàn ngày khổ nhọc lầm than


Phận mồ côi biết ai người nương tựa 
Xóm dưới làng trên cùng kiếp dọa đày
Nước nhà loạn lạc giặc Nhật giặc Tây
Chung số phận đói no theo từng bữa


Hôm qua khi Ba nhờ con khép cửa
Rồi chỉ bốn cây cột nhà mua tận xứ Gò Đen
Vừa xe chở, vừa ghe chèo về đây vất vả
Xây được cái nhà nầy Ba Má cực biết là bao


Gió thổi ngoài vườn ngàn cây lá lao xao
Gió lùa qua nhà rộng cửa cao, qua thềm tam cấp
Qua mái tóc trắng phao đội mưa nắng hằng thế kỷ
Bỏ ruộng vườn nhà cửa nầy đi mãi Ba ơi


Bỏ cháu con từng âu yếm cả cuộc đời
Để con ngồi đây bên xác thân lạnh giá
Nghẹn nghẹn buốt tim gửi nụ hôn từ tạ
Lệ chảy ngược dòng đẫm câu VĨNH BIỆT NGHÌN THU .


08-10-18
Phạm Nhật Quỳnh



R-PVN
Nhật Quỳnh đã viết: NỤ HÔN CUỐI CÙNG

Vừa sáng nay con dắt xe về thành phố
Nhanh nhẹn nghiêng người Ba hỏi : Con lại đi đâu ?
Chiều con về sao Ba nằm im thiêm thiếp
Bên xác thân khô con đau nghẹn cuối đầu


Hơi thở dần trôi đưa Ba về cõi hư vô 
Linh hồn lịm dần chối từ thân xác 
Chạm vào Ba khối thịt da lạnh ngắt
Con cuối người hôn vầng trán giá băng


Thần thức còn đây trong cõi hồng trần
Ba có biết rằng con yêu thương Ba lắm
Nụ hôn thắm gửi vào hồn sâu thẳm
Đau nhói cõi lòng vĩnh biệt Ba yêu


Mai đây còn đâu khi mỗi chiều chiều
Con hối hả chạy xe rời thành phố
Dẫu ngoài trời mây đang giăng, mưa đang đổ
Mặc mọi người ra sức cản ngăn con


Dáng gầy yếu trên chiếc giường quen thuộc
Mắt luôn nhìn ra cửa vọng đâu đâu
Như mong đợi từng đứa con một đời Ba yêu dấu
Để kể nỗi nhớ thương, trút cạn cơn sầu


Nếu con không về đêm nay Ba sẽ lạnh
Mưa gió ngoài trời Ba lại ướt trong tim
Nệm ấm chăn êm ai người đấp điếm
Đã lạnh thịt da thêm cái lạnh trong lòng


Ba thường nói: chín mươi tám năm trời có dài không
Trăm năm vụt trôi phù vân thoáng chốc
Từ năm tuổi Ba biết mò cua bắt ốc
Ba vạn sáu ngàn ngày khổ nhọc lầm than


Phận mồ côi biết ai người nương tựa 
Xóm dưới làng trên cùng kiếp dọa đày
Nước nhà loạn lạc giặc Nhật giặc Tây
Chung số phận đói no theo từng bữa


Hôm qua khi Ba nhờ con khép cửa
Rồi chỉ bốn cây cột nhà mua tận xứ Gò Đen
Vừa xe chở, vừa ghe chèo về đây vất vả
Xây được cái nhà nầy Ba Má cực biết là bao


Gió thổi ngoài vườn ngàn cây lá lao xao
Gió lùa qua nhà rộng cửa cao, qua thềm tam cấp
Qua mái tóc trắng phao đội mưa nắng hằng thế kỷ
Bỏ ruộng vườn nhà cửa nầy đi mãi Ba ơi


Bỏ cháu con từng âu yếm cả cuộc đời
Để con ngồi đây bên xác thân lạnh giá
Nghẹn nghẹn buốt tim gửi nụ hôn từ tạ
Lệ chảy ngược dòng đẫm câu VĨNH BIỆT NGHÌN THU .


08-10-18
Phạm Nhật Quỳnh


Cô Nhật Quỳnh ơi!
Cụ thể thế nào, Cô ơi???
Hay là...?
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách