Thơ của Minh Liên

Các điều hành viên: Người lính, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương

79 bài viết
Thương Quê Mùa Bão Về
Nếu là mây trời cho tôi gửi gió về đây
Cho tôi thấy một lần và mãi mãi
Mảnh đất này xin một lần bình yên
Khi gió tới mưa tuôn
Nhớ lần đầu bão tới
Bao căn nhà cũ ngói lỡ mất tiêu
Người người chạy đi chống bão
Sao mà không thương được cảnh đó đây ?
Lận đận suốt mùa bão,mong sao được bình yên
Bão về mang bao thương tiếc
Tiếc cho phận này đây
Chống chọi bão một mình,làm sao mà hết khổ
Khi những đợt bão về,phải loay hoay chống bão
Như mỗi lần qua đi,bão đễ lại cho ta thương nhớ
Nhớ về những ngày xưa,nhớ xao xuyến người người
Biết là không cản được bão
Nên chấp nhận vậy thôi
Mong một mùa không bão
Đễ nhân dân đỡ khổ thôi
Hình ảnh
Minh Liên

Hình ảnhVùng Núi Biếc
Anh nhớ sao chân trời giữa những áng mây
Nhìn mây trời lỡ bước trên những cánh đồng lúa
Sao mà nhớ nhung người đến thế ?
Ôi cô gái vùng cao
Đẹp tựa bức tranh ,sơn dầu vẽ rạn san hô
Chao ôi những buổi chiều gió nhẹ
Đứng trên đồi ngắm nhìn thiên cảnh
Cho tôi về lại thời nhỏ bé
Ước muốn cùng chim,trăng gió mùa hè
Bay cao vút trên ắng mây xanh biếc
Nhìn xuống vùng cao sao âu yếm khuôn cùng

Chàng thi sĩ thầm mạc
Ta ngồi đây với những áng mây
Nhìn ngắm trời cao lòng thì thào
Ôi cuộc đời !
Làm sao biết được, kẻ mòn mõi với thi ca
Viết lên đây âm thầm những khúc hát
Để rồi một mai nhớ lại đời.
Tình khúc hát như sông rộng trời mây
Ca từ này là những khúc khuỷu giữa đời
Vậy ra nguyện là chim,cho cuộc đời nó rộng
Để bay cao trên những áng mây trời
Ôi đời thi sĩ!
Luôn có trăng và mây
Luôn có rừng và biển
Luôn có yêu và hận
Và có cả quê hương
Ta yêu những trang giấy ,viết lên những ước mơ
Về mong muốn sau này
Một cuộc đời no đủ
Minh liênHình ảnh

Đời lính
Ngày bước vào cuộc đời lính
Biết bao nhiêu sự ngọt bùi
Giữa anh em đồng chí
Mà lòng ấm áp thay
Lúc vượt biển vượt núi
Trải qua bao khó khăn
Mới yêu thương biết mấy
Những người đồng đội ơi
Sau những trận đánh ác liệt
Ta lại kề bên nhau
Hát vang câu ca thuở nào
Minh Liên

  • Hình ảnhBài thơ bắt nguồn từ ca khúc họa của triệu lôi:
Vẽ lên đây
Tôi vẽ lên đây những cánh đồng nhỏ
Để những ngày bình yên đến thật nhanh
Tôi vẽ lên đây những ước mộng
Cho cuộc đời thêm tươi xanh
Vẽ lên đây ánh trăng rộng lớn
Rồi đứng dưới ánh trăng hát ngêu ngao
Vẽ lên ô cửa sổ căn phòng nhỏ lạnh lẽo
Cho bớt đi nỗi cô đơn ngày nào
Rồi vẽ thêm bếp lò và củi đun
Để sưỡi ấp những tấm lòng đẹp đẽ
Vẽ thêm dáng hình điềm đạm của mẹ
Để mãi lưu luyến trong tim
Rồi vẽ thêm cục gôm
Đễ xóa những tranh chấp giữa dòng đời
Vẽ ra lương thực cho bốn mùa no đủ
Để đời người nhàn hạ từ đây chẳng phiền muộn
Tôi không có cục gôm
Đễ xóa những tranh chấp ấy
Nhưng lại có cây bút
Để vẽ lên nỗi cô độc
Ánh trăng chẳng còn tỏa sáng nữa
Nhưng chỉ còn tôi hát ngêu ngao
Rồi vẽ lên bầu trời một vầng sáng rực rỡ...
Minh Liên
Hình ảnh

Mộ
Đời người được bao nhiêu xuân
Mà sao tiếc nuối đong dầy mây xanh
Hôm nay tôi tới thăm anh
Người anh em cũ năm nào tòng quân
Anh nằm đó lạnh không anh
Trời cao núi biếc mây xanh ngàn đời
Thắp cho anh bó hương hoàng
Lời thăm ngày đó hóa thành khói bay
Gửi anh những tâm tư này
Mong sao anh được an yên về trời
Hình ảnh

Minh Liên đã viết:PhượngCành hồng nhỏ bắt lá hoa tayMiên man giữa phố hồn tựa mây caoRiêng em vẫn đứng đây chàoMột màu đỏ thắm bên bờ ao xanhChiều chiều một màu trắng xanhHái em xuống ngắm thì thào sớm hômHình ảnh
Hình ảnh

SỰ TÍCH MỘT LOÀI HOA

Gió kể mây nghe truyền thuyết về tình yêu:
Ngày xửa, ngày xưa có một đôi trai gái
Họ vui sống giữa cuộc đời êm ái
Với nụ yêu thắm thiết tuổi thần tiên

Bỗng một hôm, lũ giặc cuồng điên
Đốt làng quê, giày nát từng ngọn cỏ
Nỗi căm hờn ngút thành lửa đỏ
Đôi bạn tình chiến đấu ở bên nhau

Và cuối cùng, họ chết với tình yêu
Ôm trọn trong tim bóng hình Tổ Quốc
Gốc cây nhỏ nơi hai người ngã xuống
Máu nhuộm hồng thành những đóa hoa tươi

Đến hôm nay, bao thế hệ qua rồi
Hoa vẫn đỏ những mùa hè rực cháy
Ánh lửa tình thủy chung giờ vẫn vậy
Dẫu thời gian đi, đi mãi không dừng

Tháng năm về, hoa nở ngát trời xanh
Trai gái tặng nhau chùm hoa phượng thắm
Để nhớ mãi một tình yêu sâu nặng
Đến muôn đời vẫn đẹp giữa trang thơ

Ve gọi hè, phượng đỏ giấc mơ
Lưu niệm chép đầy trang tình vụng dại
Thảng thốt nhìn hoa, tim mình lặng nói
Ôi màu hoa thánh thiện nhịp ầu ơ !

Bằng Lăng

Cảm ơn bác :D em còn học nhiều lắm

Lệnh vua
Đồng quê tĩnh mịch người xa
Đường xưa ngã lối sao giờ chẳng hay
Thành đô kia? Đã lung lay
Làm sao kịp lật đổ cho vừa lòng đây
Thôi thì đặt bút quyết ngay
Đêm nay canh ba ,ba khấc quất ngay
Bây giờ thánh chỉ về tay
Đêm nay đã định quân bay chết chùm

Kí sự : Chuyến đi viếng thăm mộ anh hùng chiến sĩ đường 9
Vào ngày 25/9/2017 chúng tôi gồm 4 thành viên tôi,anh thành,anh thái,anh đức ghé thăm Nghĩa Trang Đường 9 nằm ở đường quốc lộ 9 thành phố Đông Hà -Quảng Trị. Sau khi chúng tôi chạy từ cam lộ về nên tranh thủ ghé qua, Ôi Nghĩa Trang thật rộng Thật nguy nga và trang nghiêm,tôi cùng với anh em bước vào gặp một nhóm du lịch về,nên tôi và anh em sát nhập vào,sau khi nghe hướng dẫn viên nói về lịch sử của những chiến sĩ đã ngã xuống để bảo vệ mảnh đất này .Mảnh đất với những lần bom đạn quật phá nhưng con người sao thân thương đến vậy.Miên man với những dòng cảm xúc tôi chợt giật mình bởi vì tiếng trống trong lúc tưởng niệm vang lên...Tôi quay qua một thành viên du lịch hỏi
Tôi : Anh là người ở đâu,đi du lịch ntn lâu chưa
Khách đáp : Tôi đi lâu rồi,Tôi là người bắc ở Hà Nam,nhưng quê góc của tôi ở đây
Tôi có phần thắc mắc ?
Vị khách nói thêm : À hồi đó ba tôi người ở đây, lúc kháng chiến năm 1945 xong ông tập kích ra bắc gặp mẹ tôi nên sinh sống ở đây luôn
Tôi : À. Và hỏi tiếp được biết vị khách tên là Anh Đạt.
Anh sinh năm 1948 Từng tòng quân cho sư đoàn 8 tiểu đội 3 quân khu 4
Lúc tòng quân anh và một anh nữa tên Minh là đôi bạn thân cũng là đồng chí gắn bó với nhau hơn 10 năm.
Ấy vậy mà một phút lỡ làng trong trận đánh anh Đạt đã mất đi người bạn, người đồng chí, người anh em gắn bó lâu như vậy.
Anh đạt còn chia sẽ thêm, lúc kết thúc chiến tranh, sau năm 1990 đến bây giờ anh mang nhiều trắc trở, vì vào đêm ngày 25/9/2007 đúng 10 năm trước người đồng đội về báo mộng cho anh nói cho anh biết giờ đây thi hài nằm ở đâu, báo cho gia đình của người đo òng đội đó biết và nguyện vọng là được nằm ở Nghĩa Trang Đường 9, nghe thấy như vậy lúc ngày hôm sau anh đạt liền bắt xe ra chỗ ấy đào lên, đúng thiệt là còn một bộ hài cốt, lúc đấy anh đạt liền bật khóc." kể tới đây mắt anh đạt rưng rưng quyện vào làn khói hương vừa thắp xong"
Sau đấy cứ hàng năm vào ngày này anh đạt lại bắt một chuyến xe du lịch vào viếng bạn....
Các bạn biết đấy chiến tranh đã qua đi ấy vậy nó vẫn để lại cho ta bao nhiêu thương xót...hậu quả của chiến tranh đã mang đi người con, người anh ,người bạn, người đồng đội, của chúng ta.
Nơi đây còn đó bao ân tình
Nồng nàn tình ái với nơi đây
Anh em cùng xóm bao ngày nhỏ
Giờ đây người mất và người còn
79 bài viết
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách