Thơ NGUYỄN SƠN PHƯƠNG "TÌNH YÊU Và CUỘC ĐỜI"

Các điều hành viên: Người lính, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương

930 bài viết


Hình ảnh

ĐỜI CÁT
Bàng hoàng sau một giấc mơ
Hồn như còn lạc bến bờ nào xa
Đâu ngờ biển dậy phong ba
Thình lình sóng dữ dìm ta với thuyền
Ta đành chịu cảnh lênh đênh
Trên đầu ngọn sóng lòng bền vượt qua
Ta rồi cũng vẫn là ta
Như bao hạt cát bên bờ đại dương
Cùng nương theo đợt triều cường
Qua con sóng lớn tìm đường về đây
Giúp cho hạt cát sum vầy
Đoàn viên cùng bãi cát đầy ngàn năm
Trải qua bao cuộc thăng trầm
Gió gào biển gọi, sóng gầm gừ trêu
Mặc cho nắng sớm mưa chiều
Vẫn là hạt cát đáng yêu ngàn đời.
SƠN PHƯƠNG

Hình ảnh

Hình ảnh
Hình ảnh


CÁNH SÁO CHIỀU HÔM


Ngày đã dần tàn... đêm sắp rơi
Thời gian như cũng ngập ngừng trôi
Mênh mông một cõi mờ hư ảo
Có mảnh trăng non sắp lặn rồi

Phía cuối trời còn gợn chút mây
Bóng chiều như sót lại đâu đây
Màu phai sắc ráng chìm trong tối
Ngày đã đi vào giấc ngủ say

Tôi cố nhìn!
Tìm trong bóng đêm
Cánh chim về muộn lúc hoàng hôn
Có tìm được tổ khi tăm tối
Có được yên bình trong giấc êm?

Sáo đã xa rồi - Sáo nhớ không?
Biết chăng! - Tôi vẫn cứ hằng mong
Cho chim sáo mãi vui trời rộng
Đừng nhớ làm chi chuyện sổ lòng.


SƠN PHƯƠNG
BỤI THỜI GIAN
Chắc là tôi phải tìm em
Để lòng vơi bao thương nhớ
Tìm trong bao nhiêu mảnh vỡ
Mảnh nào là của con tim

Chắc là tôi phải gặp em
Để xem dung nhan ngày ấy
Có tàn phai hay vẫn vậy
Mắt còn buồn như sao đêm

Chắc là tôi phải đón em
Trở về bên ngôi vườn nhỏ
Nơi chúng mình cùng bọn trẻ
Cùng vui trò chơi trốn tìm

Chắc là tôi phải cùng em
Xóa đi cả vùng ký ức
Giữ lại cho em hạnh phúc
Đừng để nỗi buồn nhiều thêm

Chắc là tôi phải quên em
Cho người đời không nhắc lại
Một mối tình thời thơ dại
Lấp vùi dưới bụi thời gian.

SƠN PHƯƠNG

GỞI TRƯỜNG SA
Trường Sa ơi! Trường Sa!
Sao em nhiều vất vả
Giữa mênh mông biển cả
Em buồn nào ai hay

Trong lúc đang ngủ say
Thì thào lời sóng vỗ
Em phập phòng lo sợ
Máu đổ vì lòng tham

Em là của Việt Nam
Loài người ai cũng biết
Lòng thủy chung bất diệt
Giữ lời thề Trường Sa

Vang vọng bài hùng ca
Trên khắp vùng đảo nhỏ
Sẽ biến thành lửa đỏ
Thiêu xác giặt ngoại xâm

Có từ thuở ngàn năm
Trường Sa trong lãnh hải
Từ xưa và mãi mãi
Đảo cũng là quê hương

Nơi địa đầu biên cương
Lòng tham luôn dời cọc
Non sông là gấm vóc
Lẽ nào nhường ngoại lai

Vì thế hệ ngày mai
Vì oai linh đất Việt
Muôn lòng như đã quyết
Thề giữ vững Trường Sa.
SƠN PHƯƠNG

Hình ảnh
Bài thơ hay quá, mình rất thích câu:
Từ xưa và mãi mãi
Đảo cũng là quê hương ..
Nhưng không hiểu câu:
Lòng tham luôn đời cọc Hình ảnh
GÓT THU

Lắt lay một chiếc lá vàng
Cùng trong hương nắng mơ màng đón thu
Gió Nồm như cất lời ru
Êm êm trong tiếng vi vu gọi mùa
Buồn buồn vẳng giọng gà trưa
Kẽo cà kẽo kẹt võng đưa hiên ngoài
Đầy trời nắng cũng đang say
Tiễn Hè đi... lá vàng bay khẽ khàng
Như là tiếng bước Thu sang...
SƠN PHƯƠNG

Hình ảnh
CON ĐÒ MUỘN
Qua sông Vàm Cỏ chiều nay
Con đò Long Thuận loay hoay giữa dòng
Lục bình trôi kín trên sông
Đò như ngừng giữa mênh mông nước đầy
Mặt trời chìm xuống chân mây
Ráng vàng pha bóng chiều phai cuối trời
Lờ mờ trong bóng đêm rơi
Con đò nhỏ cố đưa tôi vào bờ
Bến xưa người có còn chờ
Tôi qua sông muộn, bây giờ còn ai
Lại về Long Thuận chiều nay...


SƠN PHƯƠNG
R-PNV
.

MÌNH ƠI !
Hình ảnh
Một ngày không gặp nhau
Anh như người mất trí
Là một ngày hoang phí
Của đời mình mai sau
Tiếc gì bởi một lần trao
Mà em nỡ để nhạt màu son môi
Tháng ngày rồi cũng dần trôi
Tình trường có bạc như vôi cũng đành.

Sợi tơ hồng mong manh
Cứa vào đời hai đứa
Máu tươi thành ngọn lửa
Cháy bùng trong tim ta
Đường đời ai biết bao xa
Bước đi có vững hay là chân xiêu
Mộng mơ cũng mộng mơ nhiều
Được hay không, mới là điều chờ mong.

"La vie en rose!" Vẫn hồng
Là ta đỡ phải long đong vì tình
Nụ cười rạng rỡ môi xinh
Trăm năm ta vẫn... Yêu mình! Mình ơi!
SƠN PHƯƠNG

Hình ảnh

Hình ảnh
KHÁT VỌNG PHÙ DU


Một ngày lại một ngày qua
Khó khăn lắm mới biết ta làm người
Có khi khóc,
Có khi cười...
Đôi khi cũng có vì đời khổ đau
Cũng từng cắn xé lẫn nhau
Hám danh chức trọng quyền cao tranh giành
Lơ là hai chữ nghĩa nhân
Miễn sao được việc đặng phần mà thôi
Thế nên đạo đức suy đồi
Nhân gian xảo quyệt khiến đời lao đao

Ta như đợt sóng dâng trào
Lên cao xuống thấp ồn ào biển xa
Cuối rồi ta vẫn là ta
Vẫn là khát vọng... vẫn là phù du.


SƠN PHƯƠNG

930 bài viết
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách