Thơ Viễn Phương

Các điều hành viên: Người lính, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương

525 bài viết
Bậu Ơi Mình Về

Bậu ơi có nhớ mình không?
Mình đây bậu đấy dòng sông ngăn bờ
Chờ trông nhẩm đếm từng giờ
Sương mây giăng mắt mịt mờ tâm tư

Xa người hương thiếu tình dư
Nhớ thương bậu lắm kể từ biệt nhau
Đêm sầu trăng thiếu, vắng sao
Lòng khe khẽ hỏi nơi nao bến chờ

Trọn lòng giữ mối tình thơ
Hồn đơn lạc giữa cõi mơ không người
Đường trần một bóng chơi vơi
Tình dù biển cạn non vơi vẫn đầy

Bậu ơi! -Mình sẽ về đây
Ba sinh hương lửa vui say giấc tình
Vườn thơ chỉ có đôi mình
Đất trời lắng dịu, lặng thinh êm rồi

Viễn Phương
Hồn Thơ

Hồn thơ đây, đã về đây
Trong từng nét bút ngất ngây hương lòng
Cung sầu vang tiếng thương mong
Điệu buồn dang dỡ tình trong ưu phiền

Đêm về gối chiếc tình riêng
Hồn thơ hội ngộ thỏa niềm ước mơ
Một trời hư ảo hoang sơ
Áng tình thơ kết đôi bờ xa xăm

Người từ bến nhớ trăm năm
Qua cầu giao cảm tri âm kết tình
Nét ngà thon thả đoan trinh
Hồn thơ ẩn hiện trong hình dáng thơ

Viễn Phương
Nói

Nói em nghe hết nỗi niềm riêng
Nói một lần thôi giữa lặng im
Nói những lời yêu lòng giữ kín
Nói rồi em hãy giữ vào tim !..

Viễn Phương
[font=]Vì Vắng Em[/font]

Vì vắng em nên tình anh trôi nổi
Bước đơn buồn giong ruổi giữa đường mây
Tìm em đâu trên những dấu chim bay
Cuồng cuộng sóng sầu vây trên bến nhớ

Vì vắng em nên buồn tim nức nở
Mãi u hoài trăn trở giấc mơ xa
Thả hồn hoang soi bóng dưới trăng ngà
Từng giọt đắng la đà rơi lối mộng

Vì vắng em nên trời cao lắng đọng
Không gian buồn u ám cả lòng xuân
Từ xa đâu vang vọng những dư âm
Lời âu yếm thì thầm bên cánh gió

Vì vắng em nên đời anh chẳng có
Ánh vầng hồng rạng tỏ buổi bình minh
Cho hơi sương lạnh buốt mối duyên tình
Như bướm nhớ hương trinh loài hoa trắng

Vì vắng em nên lòng anh lạnh vắng
Ước mơ làn lửa ấm sưởi tình đơn
Đời không em, đời chẳng có gì hơn
Và anh mãi lạc loài trong biển nhớ

Viễn Phương
Người Em Gái Da Vàng

Thuở đất trời Nam bừng khói lửa
Quê hương trăn trở giấc hoang tàn
Mẹ đau thương xót tình non nước
Những đứa con thơ sống lỡ làng

Hỡi những người em dòng máu đỏ
Yêu thương tiếng Việt màu da vàng
Bước trên vạn nẻo đường non nước
Lẻ bóng âm thầm giữa thế nhân

Lâu lắm rồi, em trong bể khổ
Từ Cà Mau đến ải Nam Quan
Em đi dong ruổi vào quên lãng
Bỏ lại sau lưng ước mộng tàn

Hay đã bấp bênh thuyền viễn xứ?
Quê người trải bóng tắm phong ba
Đau thương chôn kín vào tâm khảm
Trên bến cô liêu mắt lệ nhoà

Hỡi người em gái của tôi thương
Em bước xa đâu giữa dặm trường?
Khốn khó gian lao bao khổ hận
Dòng đời phiêu bạc có sầu vương?

Ta ước quê hương ngày hội ngộ
Tương phùng chắc lệ thắm vui rơi
Tay đan tay kết tình thương mến
Non nước thanh bình hoa nở tươi

Viễn Phương
Nha Trang Em Về

Em có về Nha Trang mùa thu tới
Phố biển dài phơi phới ngọn thu phong
Qua Hòn Tre, Hòn lớn với Hòn Chồng
Có man mác mù sương đầu sóng biển

Thăm hộ anh hàng dừa xanh uyển chuyển
Suối tóc bồng cô gái biển Nha Trang
Nắng vàng hanh, làn da trắng mịn màng
Đôi mắt biếc thắm xanh tình viễn khách

Trường Đồng Đế một thời bao hiển hách
Giữa đất trời minh bạch bước tương lai
Ai nằm nghiêng xỏa tóc đợi chờ ai?
Người im đứng ngàn năm về cõi vắng

Núi Vọng Phu hắt hiu trời nhạt nắng
Suối Đá chiều hương thắm tỏa mông mênh
Tình xa xôi còn niềm nhớ không tên...
Ngày xưa ấy, ai quên lời hẹn hứa?

Thương Dục Mỹ miệt mài cơn nắng lửa
Đồng Đế buồn chan chứa bước chinh nhân
Chừ còn đây vang vọng những dư âm
Nha Trang hỡi!- Ai hoài trong nỗi nhớ...

Viễn Phương
Chạnh Lòng

Chạnh lòng nhớ tới người xưa
Niềm đau chôn dấu, nắng mưa bao mùa
Tàn thu cây đổ lá thưa
Đông qua xơ xác tình chưa trở vế

Xuân hồng trải bóng lê thê
Hè sang xao xuyến ủ ê mộng đầu
Hỡi tình lạc bước xa đâu
Cho mây hờn tủi, gió sầu ru đêm

Trăng xưa rũ bóng bên thềm
Bóng câu thấp thoáng giữa miền ước mơ
Dõi đường xa thẳm bâng quơ
Thương ai luống những bơ vơ cuộc tình

Sông buồn con nước lung linh
Bên bờ dáng đứng xinh xinh mỹ miều
Bâng khuâng đợi chuyến đò chiều
Phất phơ áo tím ra điều dở dang

Viễn Phương
Bài Thơ Cho Em

Anh viết thơ nầy viết tặng em
Bên trời mùa hạ lúc về đêm
Trăng cao soi bước dòng thơ lạc
Một bóng bên đèn bóng lặng im

Nầy hỡi!- Cô em bé nhỏ ơi
Đừng buồn cho mắt lệ chơi vơi
Cho mây vương vấn qua làn tóc
Để gió ưu tư gió thẹn lời

Em hãy tươi cười một nụ tươi
Trên đường vào mộng tuổi đôi mươi
Hồn thơ nhẹ bước vườn hoa lạ
Trong giấc mơ hoa giấc mộng đời

Anh ước mai nầy nếu bé sa
Dòng đời xuôi ngược chốn phong ba
Chân mây không vướng loang màu tím
Trong dáng kiêu sa, gót ngọc ngà

Nơi đó bên nầy xa rất xa...
Vui buồn ta cũng chỉ riêng ta
Mai sau em nhé dù sao nữa
Em vẫn mãi là (em) bé của ta

Viễn Phương
Xuân Và Thi Nhân


Em hãy là nàng xuân
Ru tình nhẹ lâng lâng
Bên ánh hồng phơi phới
Sưởi ấm đời thi nhân

À
Nếu em là mùa thu
Hãy gợi gió vi vu
Nhẹ đùa trên lá thắm
Tan biến khói sương mù

À
Hay là ánh trăng thanh
Trải bóng suốt đầu gành
Soi tình đêm lữ thứ
Giữa cuộc đời mong manh


Em cứ là giai nhân
Cho thơ anh nối vần
Đem từng con chữ kết
Tha thướt dáng nàng xuân

Viễn Phương
Quê Hương

Quê hương là một mẹ hiền
Là dòng sửa ngọt luân truyền trong tim
Quê hương là một mái hiên
Người đi, kẻ ở không phiền trách ai

Quê hương có một không hai
Từ trong tiềm thức chẳng thay đổi dời
Quê hương có một tình người
Hòa chung nhịp sống, đất trời trở trăn

Quê hương có gốc cội căn
Mà tiền nhân đã nghìn năm đắp bồi
Quê hương (tôi) là một giống nòi
Tổ tiên Âu - Lạc muôn đời hùng anh

Viễn Phương
525 bài viết
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách