Thơ NGUYỄN SƠN PHƯƠNG "TÌNH YÊU Và CUỘC ĐỜI"

Các điều hành viên: Người lính, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương

930 bài viết
Hình ảnh
PHÍA SAU CUỘC ĐỜI
Hình ảnh
Tôi cố tìm lại tôi
Trong số đông đồng loại
Để biết mình có phải
Như là mình ngày xưa

Tôi tìm trong giọt mưa
Có giọt là nước mắt
Khóc cuộc tình đã mất
Từng nâng niu thuở nào

Tìm nhặt cuộc đời nhau
Giữa bờ hoang cỏ lạ
Bám trên lưng chiếc lá
Chờ mùa thu đi qua

Tìm trong những phôi pha
Còn chút gì sót lại
Của một thời thơ dại
Ngỡ như là đã quên

Tìm bước chân chông chênh
Thoát xa bờ quá khứ
Lần dò tìm cõi trú
Vùi lấp một đời ta

Tìm trong những bóng ma
Linh hồn người quá cố
Chờ thu qua mấy độ
Ngày còn buồn mênh mông

Có phải là tôi không?
Vết roi tươm máu đỏ
Bổng biến thành sâu bọ
Đục khoét một đời buồn

Và khi nỗi nhớ thương
Bổng biến thành thù hận
Hơi thở thành lửa giận
Đốt cháy tình cuồng si.

SƠN PHƯƠNG
R-PNV
.

NƠI MÙA THU ĐẾN
Khẽ khàng chiếc lá vừa rơi
Thì ra thu đã về rồi đấy em
Ánh mai rực rỡ ngoài thềm
Lung linh giọt nắng rơi mềm tiếng thu
Vô thường gió cất lời ru
Thời gian từng giọt
Rơi từ mênh mông
Đọng thành bao nỗi chờ trông
Thu buồn lắng tận đáy lòng tha nhân
Nơi nầy thu nhớ bâng khuâng
Có nghe ta gọi bao lần - Thu ơi!
Sao em không nói một lời...

SƠN PHƯƠNG


Hình ảnh
Hình ảnh
LỜI CHIẾC LÁ
Lặng lẽ chiếc lá thu
Rơi bên thếm chiều vắng
Trời mênh mông dịu nắng
Chầm chậm ngày trôi qua

Vi vu gió ngàn xa
Nhè nhẹ lay chiếc lá
Phút rời cành vội vã
Quên nói lời chia tay

Gió đưa chiếc lá bay
Về một nơi vỉnh cửu
Mặt đất là cõi trú
Khi đời lá già nua

Ta vì chuyện được, thua
Bon chen lo cuộc sống
Quên đời là giấc mộng
Biết đâu tìm cội nguồn

Qua hết kiếp đoạn trường
Ta rồi như chiếc lá
Không còn gì... tất cả
Tro bụi và hư vô

Kìa chiếc lá thu khô
Rời xa cành lá biếc
Không chút gì hối tiếc
Chấp nhận xong một đời

Chiếc lá gọi: - Người ơi!
Chúng ta là cát bụi!?
SƠN PHƯƠNG

Hình ảnh

EM và DÒNG ĐỜI
Bao giờ tôi gặp lại em
Mong sao kỷ niệm không chìm vào quên
Xin còn được gọi lại tên
Như ngày hai đứa còn bên quê nghèo
Nơi đây đã có bao chiều
Ta hồn nhiên với cánh diều tuổi thơ
Có đồng lúa chín vàng mơ
Có con rạch nhỏ nằm chờ nước lên
Cây cầu khỉ nối bờ bên
Đưa đôi chân nhỏ em tìm gặp anh
Bên hàng chuối sứ tơ xanh
Hương cau, hương bưởi, hương chanh quyện cùng
Phù sa thoang thoảng mùi bùn
Thành hương đồng nội thơm lừng quê ta.

Bao nhiêu năm cách xa nhà
Biết em tôi có còn là... em tôi
Hay là theo cánh bèo trôi
Không còn nhớ... bởi dòng đời đổi thay.
SƠN PHƯƠNG

MẸ TÔI

Hình ảnh

Hình ảnh
Mẹ ơi! Mùa Vu Lan đến rồi Mẹ ạ!
Đời hối hả khiến con xa mẹ
Đã lâu rồi chưa ghé về thăm
Mới đây mà đã tròn năm
Một mùa báo hiếu Vu Lan qua rồi

Con đi giữa dòng đời xuôi ngược
Mẹ từng ngày dõi bước chân con
Nhớ thương lòng mẹ héo mòn
Con còn phiêu bạt, mẹ còn ngóng trông

Thương những buổi chiều đông trưa hạ
Mẹ nhặt từng chiếc lá khô rơi
Như ngày tháng lạnh lùng trôi
Tôi càng khôn lớn - Mẹ tôi thêm già

Mẹ lụm cụm mắt lòa chân yếu
Con xa nhà biết liệu làm sao
Nhà mình quạnh quẽ trước sau
Mẹ cùng với chị biết bao bộn bề

Con định sẽ quay về với mẹ
Ngày Vu Lan nay đã đến rồi
Con chờ một đóa hồng tươi
Cài trên ngực áo giúp đời thêm vui

Con khấn nguyện ơn Trời phò hộ
Mẹ sẽ còn sống khỏe bên con
Hiếu tâm con trẻ chưa tròn
Mai đây biển cạn non mòn còn mang.
SƠN PHƯƠNG


Hình ảnh
Hình ảnh

Hình ảnh


GÁNH ĐỜI
Gánh oằn nặng bởi thời gian
Lưng còng mẹ cõng gian nan cuộc đời
Bao năm với những đổi dời
Đắng cay, mặn ngọt, khóc cười thế nhân
Chân run mỏi bước đường trần
Cam lòng mẹ gánh số phần hẩm hiu
Tuổi trời chồng chất bao nhiêu
Là đời mẹ lại thêm nhiều khổ đau
Gầy còm, bước thấp bước cao
Liêu xiêu dáng hạc dãi dầu gió sương
Mấy mươi năm với đoạn trường
Là bao năm khóc nỗi buồn neo đơn
Đêm ngày ruột thắt từng cơn
Lệ lòng nghẹn họng, dạ hờn nhói tim
Có ai thấu được nỗi niềm
Một đời mẹ mấy nổi chìm nhân sinh
Đôi quang gánh nặng nghĩa tình
Trên vai mẹ nặng bóng hình thời gian.
SƠN PHƯƠNG
(cảm tác tranh số 1)

Hình ảnh
Hình ảnh

THĂM LĂNG BÁC
Anh linh Bác ở nơi nầy
Quốc hồn, quốc túy tràn đầy non sông
Khí thiêng quyện ngọn cờ hồng
Cả đời cho Nước, trọn lòng cho dân
Quyết vì đất Việt quên thân
Phất cờ giải phóng đuổi quân giặc ngoài
Tấm gương ái quốc còn đây
Cho bao thế hệ hàng ngày noi theo
Bác đi trăm suối ngàn đèo
Tìm phương diệt dốt, diệt nghèo toàn dân
Xua tan lủ giặc ngoại xâm
Giữ gìn bờ cõi Việt-Nam vẹn toàn
Uy nghi cờ đỏ sao vàng
Nền trời giải phóng huy hoàng muôn nơi
Bác ơi, ơn Bác muôn đời
Ngàn năm vang vọng như lời nước non
Hòa bình trên dãy giang sơn
Tấm gương ái quốc vẫn còn lưu danh.
SƠN PHƯƠNG
(cảm tác tranh kỳ 2)

Hình ảnh
Hình ảnh
Hình ảnh
TÌNH MẸ

Kính dâng Mẹ nhân ngày lễ VU LAN năm 2012
Mẹ đã có một thời vất vả
Hơn nửa đời mẹ đã vì con
Nuôi cho đến tuổi lớn khôn
Vóc dài, vai rộng vẫn còn mãi lo

Sợ con sống bên trò dâu bể
Hơn thua nhau chỉ để sinh tồn
Vì tiền quên hết nghĩa nhân
Mưu mô xảo quyệt định phần thắng thua

Vì danh lợi mua vua bán chúa
Đường vào đời chia giữa trắng đen
Phân ra hai ngả sang, hèn
Yếu thua mạnh được bon chen giật giành

Đời đã thế! Cũng đành chịu vậy!
Xin mẹ đừng ái ngại cho con
Hiếu thân con đã chưa tròn
Xin Trời Phật độ mẹ còn sống lâu

Vì nuôi con dãi dầu thân mẹ
Sánh biển trời đâu dễ trả xong
Ơn sâu con khắc ghi lòng
Trả trong muôn một vẫn không thỏa tình

Cầu cho mẹ yên bình tuổi thọ
Đời đỏ đen, đen đỏ mặc ai
Con còn mang mảnh hình hài
Ơn như biển lớn sông dài còn ghi.
SƠN PHƯƠNG

NGÀY VU LAN VIẾT VỀ MẸ

Hình ảnh

Đâu rồi Mẹ của ngày xưa
Đôi chân thoăn thoắt nương trưa, ruộng chiều
Bao năm gắn bó đời nghèo
Giặc Tây, giăc đói, Mẹ nhiều khó khăn
Kể sao hết những nhọc nhằn
Chia cơm xẻ áo để phần nuôi con
Mẹ lo tươm tất, chu toàn
Mẹ quàng áo vá, con mang áo lành
Ăn thì Mẹ độn rau xanh
Cá tươi cơm trắng mẹ dành phần con
Mẹ ơi, phận Mẹ đã tròn
Nhưng bề hiếu đạo con còn nặng mang
Khấn trời cho Mẹ bình an
Tinh thần mẩn tuệ, sức càng dẻo dai
Sống vui cho trọn đời nầy
Để bù lại những tháng ngày đa qua
Mẹ bên con suốt tuổi già
Chăm lo cho Mẹ được là con vui
Ngày xưa của Mẹ qua rồi
Bây giờ hiếu nghĩa là thời các con.
SƠN PHƯƠNG

NHỮNG NGƯỜI CON TRẬN MẠC
Sau khi tàn lửa binh
Họ vẫn còn gặp lại
Bên chén trà bốc khói
Kể chuyện ngày xa xưa

Họ nhắc chuyện nắng mưa
Chuyện con sông dòng suối
Chuyện những người đồng đội
Đã âm thầm hy sinh

Chuyện một thời đao binh
Có những người vợ trẻ
Và biết bao bà mẹ
Khóc mất chồng, mất con

Chuyện những bàn chân son
Thăm chồng ngoài mặt trận
Tiếng gầm gừ lửa đạn
Đánh thức vùng bình yên

Chuyện mơ ước hồn nhiên
Trong đầu người lính trẻ
Giữa tiếng bom đạn nổ
Vẫn nghĩ về tương lai

Họ vẫn biết ngày mai
Đối mặt cùng cái chết
Nhưng bây giờ chưa hết
Suy nghĩ về đời riêng

Họ chiến đấu ngoài biên
Lòng gởi nơi xóm nhỏ
Tiếng ru hời đâu đó
Át cả tiếng bom rơi

Ngày ấy tuổi đôi mươi
Bây giờ già lọm khọm
Chuyện kể thành manh mún
Biết ai mất ai còn

Chuyện một thời đạn bom
Nay còn là hoài niệm
Những người con binh biến
Của một thời... ngồi đây.
SƠN PHƯƠNG
930 bài viết
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách