Thơ NGUYỄN SƠN PHƯƠNG "TÌNH YÊU Và CUỘC ĐỜI"

Các điều hành viên: Người lính, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương

949 bài viết
CON ĐƯỜNG ĐÊM
Lắc rắc tiếng mưa rơi
Trên nền đường loáng nước
Ai một mình đếm bước
Lặng lẽ gót chân đêm

Hàng cột điện đứng im
Lắng nghe lời mưa gọi
Con hẽm mờ bóng tối
Chờ người về đêm nay

Phố đang vùi giấc say
Không gian chìm tĩnh lặng
Tiếng lòng như đọng lắng
Giữa mênh mông đời người

Tìm lại tuổi đôi mươi
Góp đầy thêm mộng ước
Buồn từ bao kiếp trước
Theo mưa về đêm nay

Lờ mờ hạt mưa bay
Thấp thoáng lời trách móc
Như một lần em khóc
Theo chân người. - Sang sông!

Đơn độc nỗi chờ mong
Mưa đêm còn rơi mãi...
SƠN PHƯƠNG

Hình ảnh


NỖI ĐAU CỦA NGƯỜI VÙNG LŨ
Viết cho ngày bão lũ Bắc Trung bộ.


Bất ngờ nước lại lên cao
Em còn trong giấc chiêm bao cười đùa
Đâu hay lũ sớm vào mùa
Cuốn em trôi giữa ngày mưa bão bùng
Mênh mông mây nước điệp trùng
Xác em theo lũ về cùng đại dương
Em ra đi,
Đất trời buồn!
Mây giăng ảm đạm - Ruộng vườn tan hoang
Xác xơ sau đợt lũ tràn
Gây ra bao cảnh lầm than cho đời
Cho em bé chịu mồ côi
Chị xa em, mẹ mất người con yêu.

Đổi thay một sớm một chiều
Khổ đau đã vậy... đói nghèo theo sau
Cộng đồng xin hãy cùng nhau
Quan tâm chia sẻ phần nào khó khăn
Bà con vùng lũ đang cần...
SƠN PHƯƠNG

Hình ảnhHình ảnh

GIỮ CHO RỪNG MÃI XANH
Thiên tai nào phải do trời
Thật tình là của loài người gây ra
Hàng ngày khí thải quanh ta
Làm cho trái đật nóng là trước tiên
Chặt rừng, đốt rẫy liên miên
Cây khô, đồi trọc, thiên nhiên bất thường
Gây bao thảm họa không lường
Mưa cuồng lũ quét, nhiễu nhương loài người.

Mẹ già nuôi cháu mồ côi
Thêm bao gánh nặng cho đời cưu mang
Cửa nhà lũ phá tan hoang
Ruộng nương ngập úng lại càng khó khăn
Ai người thấu cảnh nầy chăng?
Chung tay cứu trợ, góp phần thiện tâm.

Miền Trung nắng lửa mưa dầm
Thiên tai tàn phá quanh năm chẳng ngừng
Ai ơi đừng chặt phá rừng
Môi trường hủy hoại vô cùng thảm thương
Gây ra lắm cảnh đoạn trường
Loài người hãy cố tìm phương cứu mình
Hãy gìn giữ lấy màu xanh
Cứu rừng, giữ đất - An lành mọi nơi.
SƠN PHƯƠNG
Hình ảnh

ĐỜI HOANG
Giữa đôi môi đứa bé
Mấp máy nói thì thào
Gắng gượng ngăn nỗi đau
Bật ra thành tiếng khóc

Đôi mắt như khó nhọc
Nhìn những người không quen
Chưa biết họ, biết tên
Chưa được nhìn rỏ mẹ

Em chỉ là đứa bé
Bị người đời bỏ rơi
Từ lúc mới chào đời
Bên lề đường góc phố

Giữa đám đông lố nhố
Em không tìm được ai
Đã tạo ra hôm nay
Để em vào cuộc sống

Vóng tay dang mở rộng
Đón một đời long đong
Mai chân nhỏ đi rong
Trên đường đời may rủi

Tương lai là bóng tối
Rồi sẽ về nơi đâu
Hỏi trong cuộc bể dâu
Ai đưa đường chỉ lối?

Em làm gì nên tội
Khiến cho đời nhẩn tâm
Nỡ dứt bỏ tình thâm
Đoạn lìa hòn máu đỏ?

Tôi gọi em là NÓ
Để cho đời biết tên!
SƠN PHƯƠNG
Hình ảnh

KHI CƠN MƯA THU DỪNG LẠI
Cơn mưa day dẳn vừa tàn
Ruộng lênh láng ngập, nước tràn khắp nơi
Mây đen phủ kín bầu trời
Chắc là mưa tiếp tục rơi trắng đồng
Gió ngàn về giữa thinh không
Đưa mây muôn hướng ùn ùn về đây
Trời như thấp xuống
Mưa đầy!
Nước dâng mặc nước - Mưa bay chẳng ngừng
Chìm trong biển nước mênh mông
Mạ non mới cấy trên đồng... ngập sâu
Biết chờ cạn nước - Bao lâu?
Chờ mưa ngớt hạt - chờ bầu trời quang
Nắng lên cho ấm mùa màng
Gió hòa mưa thuận, lúa oằn nặng bông
Mai đây lúa chín vàng đồng
Vào mùa thu hoạch - Đất nồng hương rơm
Nhà nhà đầy bữa cơm thơm
Khấn năm tới được bát đơm thêm đầy...!
SƠN PHƯƠNG

KHI CỐ TÌM QUÊN


Ta đã cố tìm trong thu vắng
Nghe tiếng thời gian lặng lờ trôi
Nỗi đau vá víu nhiều rồi
Cũng đành bỏ mặc cho đời quạnh hiu

Em có biết bao điều chưa nói
Định dành làm quà cưới cho em
Nào ngờ giữ để buồn thêm
Bây giờ đã muộn biết tìm ai trao

Ta như thế, em nào có hiểu
Xót đau nầy cố chịu mà thôi
Tiếc chi mộng vỡ tan rồi
Cầm bằng như hạt mưa rơi trên đường

Xin gởi gió muôn phương nỗi nhớ
Chút tâm tình còn ở trong ta
Mười ba năm đã chia xa
Làm sao người giúp giùm ta ... quên người!


SƠN PHƯƠNG

VỀ TÌM CHÚT KỶ NIỆM XƯA


Ta trở về tìm em nơi phố cũ
Đâu dáng năm xưa tóc rũ đôi bờ
Chỉ có con đường me bay lá nhỏ
Ghế đá vẫn còn nơi đó chờ ai

Ta trở về tìm lại một vòng tay
Đã theo chân ta bao ngày xa cách
Tìm lại những gì tưởng như đã mất
Thời gian qua rồi dấu vết còn đây.

Ta trở về tìm sợi tóc em bay
Tìm giấc mơ xưa để hoài thương nhớ
Tìm lại chút tình ngày nào đã vỡ
Vá víu cho đời chẳng để phôi phai.

Ta trở về tìm giây phút loay hoay
Nửa ở nửa đi thêm dài nuối tiếc
Tìm lại một thời yêu thương thắm thiết
Lòng chưa biết buồn, chưa xót xa đau.

Ta trở về tìm giây phút bên nhau
Tìm lối đi xưa dạt dào kỷ niệm
Nơi góc phố quen, giã từ quyến luyến
Một đêm cuối cùng rồi mãi chia xa.

Nhưng! Chẳng còn gì để lại cho ta
Ngoài tiếng mưa rơi như là tiếng khóc
Cho ta một đời buồn trong đơn độc
Vá víu sau lần... cơn lốc đi qua... !
SƠN PHƯƠNG

Hình ảnh

EM BÉ VẼ TRANH QUÊ
Đứa bé vẽ quê hương
Bằng bút chì xanh, đỏ
Bên cạnh dòng sông nhỏ
Dưới ánh nắng bình minh.

Bên ngôi nhà xinh xinh
Hàng chuối tơ tươi tốt
Phơn phớt màu xanh mượt
Trong buổi sáng trong lành.

Với bát ngát màu xanh
Cây lúa vừa bén rể
Con kênh đầy, vắng vẻ
Không một con đò qua.

Có bóng mát cây đa
Rợp sân đình vắng lặng
Đàn bướm vờn trong nắng
Hoa lá cùng vui đùa.

Em bé vẽ tranh xưa
Giữa chợ đời đông đúc
Nhưng bờ tre buội trúc
Vẫn đứng bên đường làng.

Cuộc sống mới sang trang
Nhưng trong tim em bé
Trải lòng bằng nét vẽ
Tình người yêu quê hương.
SƠN PHƯƠNG

NỖI LÒNG CỦA NÓ



Đứa bé nhìn mưa như nhớ ai
Mà trong đôi mắt đượm u hoài
Như vương như vấn sầu đâu đó
Như chất chồng thêm bao đắng cay.

Đứa bé như chìm trong nỗi đau
Ba năm mà ngỡ mới hôm nào
Đau thương chất ngập đời thơ dại
Đầu đội tang cha nặng nỗi sầu.

Cha nó qua đời trong xót xa
Thương mai đây nó sống lê la
Lang thang trăm hướng đường gian khổ
Xó chợ ven sông... chẳng có nhà.

Không biết bao lần lệ nó rơi
Tủi thân nó chẳng thốt nên lời
Ba năm sống với người xa lạ
Nó đã cam lòng chẳng hé môi.
SƠN PHƯƠNG
MÂY SẼ CÒN TRÔI
Tiếng mưa dội vào đời
Buồn như lời ai khóc
Lòng ta thêm cô độc
Lặng lẽ nhìn mưa rơi
Mưa mai mù mịt khắp trời
Mây giăng xám phố như khơi nỗi niềm
Người xưa nếu có về tìm
Chờ mưa ngớt hạt, nắng lên hãy về.

Mưa mãi còn lê thê
Giữa bốn bề thương nhớ
Mưa sẽ còn muôn thuở
Gieo rắc thêm não nề
Xót xa mưa gọi hẹn thề
Cho tương tư bỏ cơn mê nửa chừng
Từ trăm năm lại về cùng
Em rồi cũng chỉ xa ngàn trùng thôi.

Đời còn những chia phôi
Ta một thời quên bỏ
Lá thu vàng mấy độ
Người xa tôi thật rồi
Còn gì để nhớ ai ơi
Lối xưa cảnh cũ còn tôi một mình
Đã qua mấy ngả đường tình
Như mây viễn xứ mãi bềnh bồng trôi.
SƠN PHƯƠNG
949 bài viết
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách