Thơ NGUYỄN SƠN PHƯƠNG "TÌNH YÊU Và CUỘC ĐỜI"

Các điều hành viên: Người lính, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương

947 bài viết

Hình ảnh

TIẾNG MƯA RU
Giọt mưa còn rơi tí tách
Não lòng như một lời ru
Lạnh lùng như ai đang trách
Hay em lên tiếng giã từ?

Tiếng mưa buồn hơn tiếng khóc
Chân đơn độc trở về tìm
Nói ra một lời trách móc
Ngăn dòng lệ chảy trong tim.

Mưa rơi bên thềm cửa vắng
Một mình đứng lặng nghe mưa
Ru êm bao lời cay đắng
Đường còn rõ dấu chân xưa.

Vòng tay ôm vừa nỗi nhớ
Mưa ru ta cả một đời
Đêm nay lê mòn gót nhỏ
Ta buồn nghe giọt sầu rơi...
SƠN PHƯƠNG

Hình ảnh
Hình ảnh

Hình ảnh

NHỮNG NGÀY NẰM VIỆN
Vùi những cơn đau giày vò thân xác
Hoài niệm theo về buốt rát lòng ta
Một cõi hư vô lời ca tẻ nhạt
Hờ hững một lần để mộng rời xa.

Ai biết rằng đời giống bãi tha ma
Cây cỏ quắt queo như là đã chết
Bụi bám thân tàn không gian mù mịt
Cố bới, cố tìm lại bước chân qua.

Ta còn được gì, năm tháng phôi pha
Sầu muộn chưa vơi, tuổi già vội đến
Sự chết gần kề, đời còn quyến luyến
Đi - ở không đành, thân phận phù du.

Một kiếp nhân sinh đời như giấc mộng
Ta nợ lại người cuộc sống bon chen
Ta nợ lại em thân phận thấp hèn
Và nợ trăm năm giọt mềm lệ đắng.

Trả những cuộc tình bao đêm thức trắng
Trả cho tâm linh bóng dáng con người
Trả lại tiếng cười cho tuổi đôi mươi
Trả khoản hư vô một thời đã mất.

Giữ lại nơi em lời yêu chân thật
Cho ta yên lòng nhắm mắt xuôi tay...
Giữ lại kiếp nầy hơi thở hôm nay
Giữ lại cho mai sau lời xin lỗi...
SƠN PHƯƠNG

Hình ảnh


MÙA BÔNG ĐIÊN ĐIỂN
Chờ mùa nước nổi đồng xa
Cho Điên điển nở hoa khoe sắc vàng
Hạ tàn chờ đến thu sang
Cây Ô môi với nhánh Bàng ra bông
Cho Điên điển mọc trên đồng
Vượt theo nước lũ mênh mông sắc vàng.

Xuồng đưa em đến chợ Giồng
Thương cơn nắng hạ tô hồng má em
Gái quê gót nẻ, môi mềm
Nghiêng vành nón khẽ... lén tìm nợ duyên.

Ngoài Vàm nửa buổi chợ phiên
Xuồng về đầy những bông Điên điển vàng
Cơm nghèo đậm nét dân gian
Tô canh chua cá nồng nàn hương quê.

Vì thương nên mới tìm về
Tháp Mười còn đó lời thề thủy chung
Theo con nước lũ về cùng
Xem bông Điên Điển Tam Nông vẫn vàng?.

SƠN PHƯƠNG

Hình ảnh
Hình ảnh

QUÊ HƯƠNG TRONG LÒNG TA


Quê hương là bóng con đò
Là dòng sông chảy hiền hòa quanh năm
Là cây Đa đứng lặng thầm
Là ngôi chùa cỗ vọng âm chuông chiều
Là đình làng giữa cô liêu
Là nơi cha mẹ chắt chiu một đời
Nhọc nhằn đất mặn mồ hôi
Nước trong gạo trắng nuôi tôi thành người
Nơi đây có tiếng khóc, cười
Đầy bao ký ức một thời ấu thơ
Có màu lúa chín vàng mơ
Có con diều giấy lượn lờ bay cao
Có vườn trầu,
Có mương cau
Có lời của Mẹ ngọt ngào ru êm
Dỗ con Mẹ uốn môi mềm
Đưa con vào mộng, triền miên giấc nồng.

Quê hương ở tận đáy lòng
Trường tồn ảnh niệm theo dòng thời gian
Quê hương đã có tiềm tàng
Hoà trong huyết quản từ ngàn đời nay
Quê hương không tượng hình hài
Nhưng ai cũng có từ ngay lòng mình...
SƠN PHƯƠNG

CHỈ CÒN MỘT MÌNH TA

Em có biết,
Ta chìm trong nỗi nhớ
Tám năm qua cứ ngỡ đã quên rồi
Đâu biết rằng ta vẫn phải đơn côi
Dằn dật với một thời yêu dang dở
Trót mơ mộng, tám năm rồi chịu khổ
Vết thương đời mưng mủ tấy sưng lên
Ta chạnh buồn thao thức mãi trong đêm
Bao kỷ niệm về tìm hoa mộng cũ
Ta vá víu vạt đời ta... chưa đủ?
Nên không tin quá khứ mãi về tìm
Đến bây giờ chỉ muốn được bình yên
Để trải nghiệm những niềm đau bất chợt
Đến rồi đi... vội vàng không ai biết
Nhưng trăm lần thua thiệt cũng về ta
Và trăm lần ta cũng mãi rời xa
Rồi an ủi... cho là... đời bất hạnh
Ôm cay đắng tìm về trong cô quạnh
Con tim đau lại đánh thức mong chờ
Biết bao lần ta cảm thấy bơ vơ
Phút hoài niệm như thờ ơ xua đuổi
Ta chỉ muốn một lần dù ngắn ngủi
Một lần thôi trong phút cuối cuộc đời
Xin được nhìn và được gọi : - Thu ơi!
Mưa tháng tám cũng sụt sùi nhỏ lệ
Hãy cho ta... những gì em có thể
Đến muộn màng em để lại cho ai
Trăm năm buồn trống trải một vòng tay
Bài thơ cũ... không ai thèm đọc nữa...
SƠN PHƯƠNG
Hình ảnh

VỀ LẠI CỘI NGUỒN
Sông chia bên lở bên bối
Nước đi bao nẽo cũng trôi về nguồn
Nắng trong
Mưa đục...
Là thường
Lặng thầm thành những con đường phù sa
Đấp bồi mầu mỡ quê ta
Cho cây lúa trổ đậm đà hương quê
Cho em nhớ - Để tìm về
Cho cha mẹ giữ trọn bề thủy chung
Bám con sông chảy không ngừng
Bám vườn, bám ruộng...
Bám bưng, bám biền...
Phù sa lại hóa thành tiền
Thành ra hạt gạo nuôi em nên người
Cho ta từ lúc chào đời
Quen hương lúa chín, quen lời mẹ ru
Quen con sông chảy hiền từ
Có con đò nhỏ lờ đờ dòng xa
Có đình làng,
Gốc cây đa
Bấy nhiêu thứ ấy... chính là " Quê hương."
SƠN PHƯƠNG

Hình ảnh


LỜI MẸ VẪN RU CON
Ba tôi mất khi còn rất trẻ
Trăm việc đều do mẹ lo toan
Một mình chăm chút nuôi con
Sớm khuya tần tảo chân mòn lối quê.

Tan chợ sớm mẹ về vội vã
Lội ra đồng nhổ cỏ lúa non
Việc trong, ngoài, mẹ chu toàn
Đêm con ngủ sớm mẹ còn ngồi may.

Đời khốn khó không ai bằng mẹ
Áo sờn vai chỗ vá, chỗ khâu
Quanh năm nón lá đội đầu
Xạm đen lốm đốm đậm màu gió sương.

Quang gánh nặng, lưng còng năm tháng
Sống thờ chồng, nuôi nấng con thơ
Đêm dài mẹ hát ầu ơ...
Đưa con vào giấc mẹ chờ con say.

Đôi lúc mẹ thở dài trằn trọc
Thương con côi, mẹ khóc một mình
Ngọn đèn khuya sáng lung linh
Lệ lòng cô phụ còn in mắt buồn.

Đời mẹ đã đoạn trường bao kể
Chỉ vì thương phận trẻ dại khờ
Mẹ còn cất giọng ầu ơ...
Là con còn được nương nhờ... Mẹ ơi!
SƠN PHƯƠNG

Hình ảnh
Hình ảnh
KHÚC NIỆM
Là khi ngón tay bấm lên phím đàn
Và khi sợi dây bừng lên sáu âm bổng trầm hòa trộn
Tôi gảy nốt nhạc cuối cùng
Của khúc tình ca huyễn hoặc
Sau đó dừng lại... đợi chờ...
Và tiếng hát vang lên
"Thà rót cho ta trăm ngàn ly rượu độc
"Đừng một lời nào mai mỉa cho nhau
"Đưa ta đi, đưa ta vào cơn lốc".

Tiếng hát bừng say, trong giọng điệu nghẹn ngào
Cung Mi thứ buồn đôi lúc cất cao
Như tiếng khóc một đêm nào chia biệt
Và tôi biết... Vạn ngàn lần em cũng biết
Lời ca nào tôi hát để cho tôi
Song, nỗi buồn bây giờ - không thể chia đôi
Em một nửa và tôi đem cho một nửa
Nếu có thể,
Nhưng thôi em đừng hứa!
Cứ để nỗi buồn trôi giữa hư vô
Như biển mênh mông chẳng bận tìm bờ
Như hạt cát ngàn năm vẫn chờ ngọn sóng
Cho đến khi... gió gào biển động
Vẫn điên cuồng và sóng cũng hung hăng
Nên không biết bao nhiêu lần
Nổi trôi đời cát.
Và từ đó, tôi ngừng tiếng hát
Dây đàn ngưng bặt những thang âm
Để lắng tai nghe tiếng khóc vọng ngàn năm
Chìm lỉm giữa lặng thầm nỗi nhớ
Hòa quyện trong ngàn lời sóng vỗ
Là lời hát ngập ngừng lỗi nhịp thời gian.

Bất chợt, ngón tay tìm bấm phím đàn
Tiếng khóc lại vang âm trầm buồn lạc lõng
Có tiếng chân người tìm về cõi mộng
Để tự vuốt ve an ủi cuộc đời
Bừng tĩnh giữa ngày chỉ có một mình tôi
Cùng với cây đàn đáng thương, dây tơ đã rời khỏi phím
Cuộn thành nhửng vòng tròn tội nghiệp
Cố khản giọng phát ra những tiếng lèng xèng
Nhỏ dần... rồi tắt hẳn.
Kết thúc chẳng mấy bất ngờ...
Trong chúng ta, ai cũng biết đâu là đoạn cuối
Xin bước chân đừng vội... quay về!
SƠN PHƯƠNG
ĐÊM TRẮNG
Vì sầu,
Nên giọt mưa rơi
Vì mây giăng kín
Nên trời buồn hiu
Tương tư mỗi lúc thêm nhiều
Lòng như vương mắc bao điều...
Ngổn ngang
Trời bày chi cuộc ly tan
Nên Ngưu - Chức phải xốn xang đợi chờ
Mùa Ngâu,
Bờ lại xa bờ...
Cầu chim Ô...
Bắc bao giờ mới xong?
Thuyền tình e ngại qua sông
Dòng đời biết mấy đục trong...
Nổi chìm?
Mưa còn rả rích ru êm
Là ta còn thức trắng đêm vì người
Mắt bừng tỉnh...
Giấc mộng trôi...
Hồn bơ vơ khát một lời cho nhau!

SƠN PHƯƠNG

Hình ảnh


KINH KHỔ ĐỜI NGƯỜI
Đã sanh làm kiếp con người
Sống sao tròn vẹn vòng đời tử sinh
Hãy xem thế thái nhân tình
Như là những bước hành trình phải qua
Giúp tôi luyện cuộc đời ta
Vàng trong lửa đỏ vẫn ra sắc vàng
Một ngày lại... một ngày sang...
Lo chưa hết việc, nắng tàn lại đêm
Oằn vai quảy nặng ưu phiền
Công danh giả tạo - đồng tiền phù du...
Sự đời một mối ưu tư
Duyên vay tình mượn, nương nhờ nghĩa nhân
Sang hèn một áng phù vân
Khi tan khi hợp bao lần đổi thay
Đời còn biết mấy rủi may
Duyên phần là vậy, số bày đã xong
Của tiền có đó rồi không
Thân ta mai cũng vùi lòng đất sâu
Lo chi cho sớm bạc đầu
Sao dời vật đổi, biển dâu là thường
Ai không qua khúc đoạn trường
Xin đừng để lại tơ vương nặng lòng...
SƠN PHƯƠNG

Hình ảnh
Hình ảnh
947 bài viết
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách