Trang thơ NGỌC THUẦN

Các điều hành viên: Người lính, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, Thiết Dương, ĐÔNG PHONG, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương, Phạm Hiệp, Nguyễn Văn Thái, Người lính, Lý Thu Thảo, ĐÔNG PHONG, Thiết Dương

750 bài viết
HOÀNG HÔN TRÊN SÔNG ...

Hoàng hôn đẹp lắm bên bờ
Dòng sông quê mẹ bài thơ đầu nguồn
Mỗi lần nghe gió qua truông
Như man mác gọi khúc vuông tròn mời
Bờ đê đường nét chơi vơi
Dưới xanh thẫm bóng dưới trời tà huy
Lặng thầm trong ấy dáng đi
Trải bao thế hệ bấc chì lặng theo
Cỏ vươn dáng dấp bọt bèo
Nét đan thanh ấy - mái chèo trăm năm
Vầng dương đang lẻn dáng nằm
Trong hàng cây đứng kén tằm hoàng hôn
Soi vào mặt nước sắt son
Dáng trời của đẹp dáng hồng của quê
Trầm tư khúc chiết lối về
Buổi chiều hoang dại chân đê xanh mầu
Ngày đi dòng chảy trao nhau
Hòa trong cái đẹp vào sau chân trời
Thơ ghi là để thay lời
Chuyển qua cung bậc tơ rơi giữa miền .
NÚI VÀ MÂY ...

Mây xuống thấp để núi tầng vòi vọi
Và thiên nhiên chùng xuống những tư duy
Cứ ngại ngùng trên những bước chân đi
Vào hoang lạ để tìm nguồn giao cảm


Buổi mai này vầng dương chưa tỏ rạng
Hơi âm u quần thảo nẻo ta bà
Nhìn tận về ở mãi cuối trời xa
Mầu xanh ấy đang nhạt phai mờ ảo


Cây rung rung để xanh ngần diện mạo
Vươn lên cao để quang hợp ngàn mây
Trải tháng năm trong buốt giá vơi đầy
Mãi im lặng trong bạt ngàn gió núi


Trắng hoa nở kết theo bao lùm bụi
Chút quan hoài khoan nhặt cuộc nhàn du
Cả không gian như khoác áo dòng tu
Là dòng kín nên không vang tiếng động


Cái đẹp ngàn năm đi vào cuộc sống
Cứ chân phương mà rong ruổi bụi trần
Cho con tim giữ mãi sắc trong ngần
Dòng thơ chảy tràn đầy qua thông điệp :


Là an vui trên đôi chân kế tiếp
Nẻo quan hà thu lượm dáng chân như
Núi non ơi ! tuy chưa hết cung từ
Mà dừng lại giữ xanh mầm cát lũy .


Hình ảnh
Hình ảnh
ĐÊM HUYỀN DIỆU ...

Mây nước hôn nhau một nụ dài
Làm trăng e thẹn trốn chia hai
Một chìm vào nước lăn tăn sóng
Một ở trong mây - cuối dấu hài


Trời gợn mầu xanh đục của đêm
Thời gian dừng lại ở bên thềm
Bao la ánh sáng lung linh ảo
Theo nước theo trời tô điểm thêm


Cây đỏ trong đêm diễm ảo mầu
Bên bờ sông lặng điểm giao nhau
Tơ đan gấm dệt trăng lưu luyến
Cùng với trời mây - một chuyến tầu


Thu hết vào trong để nhãn cầu
Đêm trăng sông nước đã từ lâu
Nằm trong dòng cảo đầy sương gió
Cứ vẫn trầm tư một sắc mầu .
BA BỂ MÙ SƯƠNG ...

Dòng nước ngừng trôi không chảy sao ?
Nơi đây cực Bắc lại vùng cao
Âm thầm bóng dáng ngàn năm ấy
Mời gót nhàn du xẻ lối vào


Ba Bể nghe như của biển khơi
Mà không - dòng chảy ấy phân ngôi
Để cho tiếng gọi muôn đời đó
Có chút trầm tư riêng mỗi người


Đỉnh núi nhấp nhô những bậc tầng
Còn mờ sương sớm lẫn phong vân
Như đang lắng lại thời gian để
Cho khách du nhàn nhẹ gót chân


Chấm phá theo dòng những bóng cây
Tọa nhiên năm tháng giữa vơi đầy
Phong hồ là đó dòng tơ liễu
Để mặn mòi thêm phút đắm say


Cứ mãi bên bờ cây cổ sinh
Đan chen chủng loại kín thân hình
Làm nên quần thể hoang sơ ấy
Trên chặng đường đi gối lộ trình


Trời cũng xa xôi ướm bóng mây
Như đang giăng mắc để bao vây
Một vùng Ba Bể thêm tơ lụa
Thêm bước chân xa đến chốn này


Thơ dệt theo men gió thuận chiều
Một ngày rong ruổi khẽ khàng theo
Làn hương nồng ấm đang ru nhẹ
Qua mấy không gian mấy núi đèo .
SÓNG BẠC ĐẦU ...

Muôn thuở là em vẫn bạc đầu
Từ ngàn khơi ấy cứ đua nhau
Lặng thầm hôn vội lên thềm cát
Để dấu môi hôn sắc nhiệm mầu


Ồ phải , hoa vân ấy bước chân
Buổi mai biển đẹp nước trong ngần
Ầm ào theo gió ngàn con sóng
Rượt bắt vào bờ - hương ái ân


Đầu bạc pha lê trắng nẻo đường
Mảnh hồn trong ấy gọi mười phương
Và hồn nhiên vẫn là con sóng
Cứ sáng lên theo dáng liễu tường


Không gợn bùn nhơ giữa đại dương
Cho dù vạn lối cứ tơ vương
Vẫn khoe mầu trắng pha lê ấy
Từ thuở ngàn xưa đến cuối đường


Rặng núi ngoài kia kéo thẳng hàng
Dập dồi sóng nước dấu hằn loang
Phân ngôi cái đẹp trời và biển
Cho gió đưa mây trắng dặm ngàn


Kiều diễm là đây biển nước xanh
Sóng xô đầu bạc khép khung thành
Lối vào đầy ắp bao nhiêu sóng
Để lúc đi ra rất liễu mành


Ta viết bài thơ sóng bạc đầu
Bên thềm cát ấy ngọc và châu
Cứ lung linh sóng xuôi chiều gió
Vào đến nơi nào đi đến đâu ?
CẦU VỒNG TRÊN BIỂN NẮNG ...

Mây như hong kín mấy tầng không
Mà nắng vẫn dòm xuống biển rong
Và trải dài theo thềm cát ấy
Nổi lên thấu kính dáng cầu vồng


Hay là bảy sắc ấy vì mưa ?
Dưới nắng dường như thể mới vừa
Mây rắc lưng trời nhòa những giọt
Để cho mầu sắc nhuộm lưa thưa


Xóm nhà cận biển rất nên thơ
Im lặng như đang gối bến bờ
Để sóng ôm vào từng bóng trắng
Ngàn trùng vẫy gọi phút xa mơ


Bây giờ có lẽ sóng đang lên
Nên biển không im - một nỗi niềm
Ở dưới bầu trời mưa đọng hạt
Mà chưa tới đất cuối đường chim


Nắng đang thoi thóp thở từng hơi
Rồi giọt mưa theo tiếng sóng dồi
Vẫn bóng cầu vồng khoe bảy sắc
Nằm ngang theo giọt nước mưa rơi


Ít thôi mới thấy được cầu vồng
Trên biển âm thầm tắm nắng đông
Cho thấm cái mùi trong biển mặn
Cho thơ bung vỡ nhụy hương nồng .
ĐỈNH LANGBIANG...

Dưới ấy là đâu những xóm nhà
Mới vừa tan hết bóng sương pha
Dễ chừng nắng sớm chưa nồng lắm
Nên vẫn còn vương chút nhạt nhòa


Ở tận đàng kia mấy ngọn đồi
Còn mờ cái lạnh chút xa xôi
Thoáng trong hơi gió âm âm rét
Như để tư lương một khoảng trời


Mây trắng đang bay trải dặm ngàn
Trời xanh ngọc bích - thẹn dung nhan
Quê hương xứ nhớ êm đềm quá
Ánh nắng bình minh thức trễ tràn


Nắng trải một mầu của vấn vương
Se se cái lạnh kín cung đường
Hình như trong gót chân leo dốc
Lên đỉnh Langbiang dệt thụy tường


Cành lá vu vơ ấm nắng mai
Vươn lên như đón sắc trang đài
Lá vàng vẫn đẹp bên cành cọc
Giữa phút dường như cứ kéo dài


Bản nhạc ngày xưa vọng rất xa
Trong hơi sương lạnh nhạt âm ba
Chỉ còn ẩn hiện theo thang bậc
Của gió xoay chiều ru thiết tha


Im lặng để cho rót cạn lòng
Âm vần gõ thức giữa ngày rong
Đỉnh trời xao xác bàn tay ấm
Đà Lạt gần như khép kín vòng


Chưa hết sương mờ trên mái sương
Mà đang rộn rã sắc nghê thường
Trong dòng tư tưởng buồng tim cộng
Hưởng một không gian ấm cửu trường .
ĐỈNH PHANXIPAN ...

Nóc nhà Tổ Quốc giữa tầng mây
Trắng nuột mầu bông ở chốn này
Ánh nắng bước chân hằn nơi đó
Dễ chừng điểm xuyết chút hương bay


Lâu lắm rồi trong sách giáo khoa
Cứ nghe mà để rất sâu xa
Vào trong tận cuối chiều tâm khảm
Bung vỡ hôm nay để gọi là


Hùng vĩ nghiễm nhiên một đỉnh trời
Và niềm kiêu hãnh mẹ quê ơi !
Từ xưa đã có chân người đặt
Thám hiểm không gian ấy một thời


Quần thể thảo phương cứ hiển nhiên
Trăm năm tồn tại rợp xanh miền
Tăng thêm sinh quyển cho phong cảnh
Du khách vãng lai nối vạn miền


Dù khó mà lòng vẫn vượt qua
Thời gian khắc phục nặng tơ hoa
Bậc thềm thứ nhất se se lạnh
Mà vẫn đan lên phút mặn mà .
NÚI HỒNG LĨNH ...

Chín chín ngọn kia dãy núi Hồng
Lĩnh cao chói sáng cả non sông
Thanh gươm Uy Viễn còn ru gió
Nét bút Tố Như buổi quạt nồng


Tú khí còn vươn trắng đỉnh trời
Bạt ngàn mây trắng kéo xa khơi
Tóc tơ cho cảnh thêm hồn hậu
Bến nước Lam dòng mãi cạn vơi


Trong nắng hạ về những sắc xanh
Trên trời dưới nước cứ phong thanh
Chiếc xuồng ngư phủ trôi êm ả
Như vẽ quê ơi ! nét liễu mành


Vẫn đẹp như là rắc gấm hoa
Trên quê hương mẹ những giờ qua
Hồi chuông thiền tịnh đang tồn tại
Vóc dáng nhân văn giữ đạo nhà


Rộn rã trong lòng những phút giây
Thiêng liêng trôi dạt khúc vơi đầy
Dòng thơ ngày đó còn lưu giữ
Trường cửu ân tình giữa gió mây


Ta bước theo chân giữa điệu hò
Để lòng lắng lại những lần đo
Mỗi khi đặt bút trên trang giấy
Là viết quê hương đẹp bến bờ .
750 bài viết
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách