MÙA ĐÔNG (viết ngắn)

Các điều hành viên: Lý Thu Thảo, Lý Thu Thảo, Lý Thu Thảo, Lý Thu Thảo

99 bài viết
Mùa đông ơi, muà đông
Không đẹp như xuân thu
Không nồng như mùa hạ
Nhớ mặc vaò áo ấm
Đêm Về 
Có chồng vợ
Sưởi ấm cho nhau
Chăng sợ gì đông nũa./. 

Hải Âu ơi!
Tôi vừa mở chuyên mục
TÌNH YÊU THỜI TRẺ
Mời bạn tham gia để mở 
rộng giao lưu. Thơ viết vào trang thơ  Lê Sĩ Cúc
Còn có viêc nữa sẽ nói sau. Chào bạn
Lê Sĩ Cúc đã viết: Mùa đông ơi, muà đông
Không đẹp như xuân thu
Không nồng như mùa hạ
Nhớ mặc vaò áo ấm
Đêm Về 
Có chồng vợ
Sưởi ấm cho nhau
Chăng sợ gì đông nũa./. 

Hải Âu ơi!
Tôi vừa mở chuyên mục
TÌNH YÊU THỜI TRẺ
Mời bạn tham gia để mở 
rộng giao lưu. Thơ viết vào trang thơ  Lê Sĩ Cúc
Còn có viêc nữa sẽ nói sau. Chào bạn

Dạ ! Hải Âu sẽ ghé chia sẻ với bác Lê Sĩ Cúc ! Bác có tặng thơ cho Hải Âu bác cứ vào trang thơ Vui Hải Âu nhé ! Chúc bác luôn an lành vui khỏe ạ ! 
Thôi thì đùng có tần ngần
Kiếm một chàng khác dựa thân tuổi già
Ls c
           
77 -  CÂU NÓI  NGƯỜI XƯA   

Nghèo hèn sinh đạo tặc 
Phú quý sinh lễ nghĩa

    Hai câu nói của người xưa để lại  thật đúng và có ý nghĩa, Nhưng ta ngẫm lại rằng : 
    -  Nếu khi ta nghèo hèn mà không  sinh thói đạo tặc thì  mới đúng là người hiền lương , đáng kính nễ .
    - Không phú quý vẫn biết giữ tròn đạo nghĩa , mới đúng là người hiếu thuận, hiếm có trên đời  đấy !

Hải Âu, 03.07.2020
78 -  THÁNG CHÍN  - QUA NHỮNG NGÀY LỊCH SỬ

     Trong các tháng của năm, ta có thể nói tháng chín là tháng có những ngày có nhiều sự kiện xảy ra, để lại dấu ấn lịch sử nhiều nhất :
- Ngày 1/9,  là Ngày Hòa Bình Thế Giới .
- Ngày 2/9/1945,  là Ngày Quốc Khánh của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ta. Ngày này, Xưa kia ở Quảng Trường Ba Đình của Thủ Đô Hà Nội . Bác Hồ đã đọc Bản "Tuyên Ngôn Độc Lập ", chính thức tuyên bố với nhân dân cả nước và Thế Giới, sự ra đời của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa .
    Ngày ấy, cách đây đã 75 năm, đồng bào Hà Nội và các vùng phụ cận đã rầm rập đổ về Quảng trường để dự lễ Độc Lập .
    Đúng 14 giờ, các vị trong Chính phủ lâm thời đã có mặt trên lễ đài được dựng giữa Quảng trường. Sau lễ chào cờ. Bác Hồ đã đọc Bản Tuyên Ngôn Độc Lập .
    Cả biển người lúc đó hân hoan và vô cùng xúc động. Họ đứng im phăng phắc, đón nghe tiếng nói của Bác. Người lãnh tụ vĩ đại của dân tộc . Bác đọc xong, Chính phủ lâm thời tuyên thệ trước quốc dân.
    Từ đó trở đi, Quảng trường Ba Đình trở thành trái tim của Hà Nội, là nơi diễn ra nhiều sự kiện trọng đại của Thủ Đô và cả nước.

- Ngày 12/9/1930 , Ngày nổ ra phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh.

- Ngày 27/9/1940, Ngày Khởi nghĩa Bắc Sơn

- Ngày 05/9/1945 , là ngày ký sắc lệnh ấn định Quốc kỳ chính thức của Việt Nam , là lá cờ đỏ sao vàng .
- Ngày 07/9/1945 ,  là ngày thành lập Đài Phát thanh Tiếng nói Việt Nam .

- Ngày 09/9/1945, Ngày truyền thống của binh chủng thông tin liên lạc .

- Ngày 15/9/1945 , Ngày thành lập ngành Thông Tấn Việt Nam .

- Ngày 15/9/1945 , Ngày thành lập ngành quân giới Việt Nam .

- Ngày 23/9/1945 , Ngày Nam Bộ kháng chiến .

- Ngày 08/9/1962 , Ngày Quốc Tế Đoàn kết các Nhà báo .

- Ngày 07/9/1970 ,  ngày thành lập Đài Vô Tuyến Truyền hình Việt Nam .

- Ngày  27/9/1970 , Ngày Du Lịch Thế Giới .


Đáng nhớ nhất là :

-  Ngày 03/9/1969  là ngày Bác Hồ ra đi về cõi Vĩnh hằng, bỏ lại bao người dân tiếc thương người cha kính yêu , vị lãnh tụ vĩ đại của nước Việt Nam.

- Ngày 09/9/1969 , 06 ngày sau khi Bác Hồ Chí Minh qua đời,  lễ truy điệu người đã được cử hành trọng thể tại Quảng trường Ba Đình, Mười mấy vạn đồng bào Thủ Đô và các địa phương cùng 31 đoàn đại biểu quốc tế đã đến đây dự lễ, bày tỏ lòng tiếc thương vô hạn đối với Bác .

Ngày 29/8/1975 , khánh thành Lăng Bác, cao 21, mét 6 . Với 3 lớp hài hòa cân xứng .
   
    Trước Lăng là Quảng Trường với chiều dài 320 mét, chiều rộng 100 mét. Đủ chỗ cho 20 vạn người tới viếng Lăng Bác và dự mít tinh .

   Quảng trường Ba Đình từ mùa thu năm 1969 thực sự đã trở thành mảnh đất thiêng liêng của Thủ Đô Hà Nội cũng như của cả dân tộc Việt Nam .

Hải Âu , 22.07.2020
79 -  TRÁI TIM KẺ LANG THANG
Hình ảnh
 TRÁI TIM KẺ LANG THANG


 *    Đang ngồi nghỉ mệt dưới dạ cầu, vì mới vác xong mấy cây nước đá, mắt thằng Đen như hoa lên. Trời nắng gắt quá, cái nắng mùa hạ thật dễ sợ !
     Chợt nó nhớ lại chuyện hôm qua mà trong lòng buồn phiền, chán nản cho tình người. Mấy thằng bốc vác  cứ kiếm chuyện giành mối với nó, đã nhiều lần nó cố gắng nhịn. Nhưng hôm qua , nó tức giận đến độ không còn nhịn được nữa nên đã xảy ra một trận xô xát kịch liệt...
     Nó còn nhớ, nó đấm thằng Út Lé ra máu mũi, thằng Hùng em , đồng bọn liền vác một cục đá xanh to liệng nó một cái vèo, nó liền nhanh nhẹn né sang một bên. Không ngờ cục đá bay ngay vô cái lu nước của chị Hai Quỳnh bể tan tành. Thấy đổ bể...Bọn bốc vác kéo nhau chạy tán loạn. Còn lại chỉ một mình thằng Đen, chị Hai Quỳnh thấy lu nước bể nát,   không rõ đầu đuôi ra sao, bắt  đền thằng Đen, thế là thêm một trận cãi vả nữa , vì có phải nó liệng bể cái lu đâu...
     Chị Hai Quỳnh mắng chửi nó thậm tệ, nào là :
-  Đồ thứ mất dạy ! Đồ du côn, đồ trôi sông lạc chợ....
  Toàn là những danh từ không tốt dành cho nó, càng nghĩ , nó càng thấy uất ức trong lòng.
  **     Nhà Chị Quỳnh  ở gần dạ cầu. Anh Quỳnh  kiếm tiền bằng nghề khuân vác. Còn chị tới mấy vựa tôm tép lặt và lột mướn. Cuộc sống rất chật vật lại đông con.
      Chẳng hiểu sao chị không ưa thằng Đen, dù nó không làm gì hại chị, kể từ hôm cái lu chị bị bể , chị không dám bắt đền mấy đứa dữ dằn, xoay qua bắt thằng Đen đền , thằng Đen dĩ nhiên không thể đền vô lý. cho nên chị càng ghét nó thậm tệ. Anh Quỳnh cũng thế, nghe lời chị Quỳnh  nên mỗi lần thấy thằng Đen, mặt anh hầm hầm , đầy ác cảm .
    Nhưng thằng Đen vẫn tỉnh bơ, cứ qua lại ngang nhà chị mỗi ngày, vì nơi đó là bến đò, dễ kiếm tiền bằng nghề khuân vác .
   Cũng như những kẻ lang thang khác, thằng Đen sống bám lấy dạ cầu,  xem nơi ấy là nhà của mình. Khi nắng , khi mưa nó đều ở đấy nương thân.
   Có ai hiểu được nó đâu ? Có ai ngờ rằng cái thằng trôi sông lạc chợ, bụi đời như nó, chuyên sống bằng nghề vác mướn lại có những nỗi buồn sâu kín , bi thương. Nó từng ôm ấp biết bao giấc mơ hiền hòa, tốt đẹp...
   Có lúc nó nghĩ :
   -  Phải chi mình có cha , có mẹ, có anh chị yêu thương...Được sống trong một gia đình ấm êm. Ba mẹ nó là người có địa vị trong xã hội, thì đâu có ai dám  bạc đãi, khinh khi nó. Nó sẽ được đến trường học mỗi ngày, sẽ được bao thầy cô và nhiều bạn bè thương mến.... Nó sẽ biết đọc , biết viết, sẽ có  biết bao nhiêu là sách, là tập...những quyển tập trắng tinh, thơm tho mùi giấy mới...

    Nó nhìn lên cao, trông theo những cánh chim chao lượn giữa bầu trời cao rộng...Những cánh chim ấy , khi đã mỏi cánh, hoặc đêm xuống vẫn có tổ để bay về...Đâu như cuộc đời nó ...cô độc ...lang thang...
    Gió chiều hây hây thổi, nó tựa đầu vào gốc cây nghĩ buồn cho thân phận mình, mà tự hỏi không biết đến bao giờ cuộc sống nó mới tươi đẹp hơn ? Nó ngủ quên lúc nào không hay...

 ***
     Mấy hôm nay, chị Quỳnh thật vất vả, anh Quỳnh bị bệnh thình lình, phải vào bệnh viện cấp cứu . Chị đã mua bao nhiêu toa thuốc cho anh mà chẳng thấy thuyên giảm chút nào. Sáng nay, Bác sĩ đưa thêm toa thuốc bảo chị phải đi mua ngay. Nội trong ngày nay không có loại thuốc đó thì không thể nào cứu nổi anh Quỳnh . Anh bị thổ huyết thật nhiều, có lẽ do từ nhỏ anh đã vác đồ nặng nhiều, nên giờ sanh bệnh.
     Chị lo lắng  vì toa thuốc mua gần cả triệu đồng.  Chị chẳng còn đồng nào trong túi cả. Sáng nay, chị đã chạy vạy mượn tiền biết bao nhiêu người quen rồi ,nhưng đều thất vọng não nề. Họ phân bua ...Nào là  mới đóng thuế, đóng hụi , trả nợ...v.v..Cả đến chủ vựa tôm tép giàu sụ cũng biếu chị một trăm ngàn chứ không dám cho chị mượn.
     Vợ chồng chị sống ở chợ này đã lâu năm, quen thân cũng nhiều, ai ai người ta cũng giàu có hơn chị. Thế mà,  giờ đây chị mới biết rõ lòng người. Họ thật vô tình, làm ngơ trước sự sống còn của chồng chị.
    Cô điều dưỡng rất thuơng tâm khi nhìn  người bệnh nằm im lìm, như không còn  hơi thở...Cô bảo chị :
   -  Ở Bệnh viện không có loại thuốc này, chị ráng kiếm tiền mua chích cho anh đi, để  lâu là không còn kịp nữa ạ !
    Chị Quỳnh chết điếng trong lòng, đầu gục vào hay bàn tay nức nở khi nghe cô y tá bảo :
 -  Sắp hết giờ làm việc rồi chị ơi !
   Chị Quỳnh lẩm bẩm : 
-  Thế là hết !
     Bỗng dưng , có một người bước nhanh vào phòng bệnh , mình trần  không áo, vai, lưng còn dính đầy trấu đến bên chị Quỳnh, tay cầm gói giấy khẽ  gọi chị :
  -  Thím hai ơi ! Thím lấy tiền này đi mua thuốc  cho chú nhanh đi ! 
    Chị hai Quỳnh ngạc nhiên  ngước lên nhìn người mới đến, chị bàng hoàng sửng sốt gọi  :
-  Chú Đen đó sao ? Tiền ở đâu chú có vậy ?
-  Tiền của tui để dành lâu rồi, tui chưa xài tới đâu, thím đi mua thuốc nhanh đi, để hết giờ đó !
   Chị Quỳnh tay run rẩy mở gói giấy ra , trong đó có một triệu  đồng nằm gọn gàng. Đôi mắt chị hai Quỳnh long lanh ngấn lệ, nỗi ân hận  và niềm xúc cảm dâng tràn . Tiếng chị khẽ khàng , ấp úng :
 -  Cám ơn chú Đen !  Xin lỗi chú Đen ....
  Nhưng thằng Đen đả vút qua khỏi cửa phòng bệnh tự lúc nào rồi...có lẽ nó đang gấp rút vác nước đá cho người ta...Hình như nó không kịp nghe  những lời chị hai Quỳnh nói với nó....

Hải Âu 
Nguyễn Kim Nguyên

 
   

        



    



G
80 - LẠC BƯỚC     (Vọng Cổ )

Nói lối : 
 Hò hẹn với nhau sao em đành quên lối ?
Tối tối đi về xiêu vẹo thấm men say 
Em giờ đây sao lắm đổi thay ?
Em có biết nhìn em , anh đau xót ?
Vọng cổ :
    1- Em có nhớ chăng ? Ngày đầu tiên đôi ta gặp gỡ . Ngày đó trời mưa , mình cùng nhau trốn mưa nơi quán nhỏ . Nón lá nghiêng nghiêng em che mái tóc dài đẫm ướt , nhìn em anh chợt thấy thương ....thầm . Trong chiếc bà ba màu tím thẫm em xinh xắn lạ lùng . Nhớ không em ? Dù trời mưa gió , nhưng ta vẫn yên lòng vì đã có nhau ....Em thẹn thùng không nói nên câu , từ đó mình thường gặp nhau đi về tối sớm , cũng đã hẹn thề mãi mãi thủy chung, cùng nhau giữ tròn câu thệ ước ...(-)

   2 - Anh rất quý em...vì em là cô gái đoan trang, chăm chỉ , tảo tần...Ngày ngày em dầm mưa dãi nắng, giúp đỡ mẹ ân cần . Dù mỗi ngày bán buôn vất vả, em tiếp gia đình nuôi nấng đàn em. Anh ngày đêm âm thầm chờ đợi, ước được cùng em se tơ kết tóc, sống cùng em thành gia đình đầm ấm, để bỏ bao ngày thương nhớ triền miên....

Lý sắc son :
  Em đã thay đổi rồi !
Trong quán bia đèn mờ...
Cận kề bên em
Những người say sưa...
Ôi xót xa tuổi ngọc !
Còn gì đâu ! Dáng xưa dịu hiền
Em đã mê bạc tiền
Rồi đây chết một đời em ...
Hằng đêm lả lơi điên cuồng
Hạnh phúc nơi đâu, hở em ? (-)   

5- Vọng cổ :

    Có ngờ đâu ...một chiều em gặp người bạn xấu, dẫn dắt em vào con đường nhơ nhuốc,  đem đến cho em lắm vàng nhiều bạc, để rồi em đánh mất đi phẩm hạnh của con.... người .Em mưu sinh bằng lụa là son phấn,  mắt biếc , môi cười...Em có lường trước không ? Khi có một ngày em mắc bệnh truyền nhiễm HIV ? (-) và như thế là em tự làm khổ mình, khổ lụy người thân...Còn đâu đời con gái đẹp  ? Đất nước yên bình có biết bao nghề lương thiện . Tại sao em lạc bước  ? Mà đi đến đường cùng ? (-)

Lý Mỹ Hưng :

    Này em ! Ai mà không khỏi lỡ lầm ?
    Xin em dừng lại đi ! Sau này sẽ yên phận mình
    Một khi mình không tự cứu ...Ai mà cứu em ?
    Hạnh phúc đời em ...Chỉ đâu do tiền bạc ?
    Khi nhiễm bệnh rồi, có tiền chắc đâu trị hết ?
    Ước mong em còn nghĩ lại...Chưa muộn màng đâu ! (-)

6 - Vọng cổ :

   Dừng lại đi em ! Trở về ngày tháng cũ, để khỏi lún sâu vào những chốn mù mịt cuồng say...Anh hứa sẽ đưa em đi thăm những người bệnh hôm nay, đang bị Aids , mà ngày xưa họ sống đời buông thả...Sống kiếp tối tăm mà cứ ngỡ thiên đường...(-)

      Kiếp thiêu thân ...Gặp ánh đèn bay tới
      Em phận má hồng ...Phận tầm gửi long đong
      Mười hai bến nước trong hay đục ?
      Em vấn thân lầm vào bến đục để anh đau ! 

Hải Âu, 15.09.2020
81 - ĐÔI PHÚT TÂM TÌNH VỚI  CÂU LẠC BỘ THƠ - VĂN  CHỒI BIẾC 

       Tôi đến với Câu Lạc Bộ Thơ - Văn CHỒI BIẾC  bằng một kỷ niệm thật khó quên . Thơ - Văn CHỒI BIẾC ra trễ hay sớm là chuyện không đáng kể ... Chỉ biết , từ bây giờ Thơ - Văn CHỒI BIẾC  đã trở thành người bạn bé nhỏ của tôi.
      Và Chủ Nhật , ngày 23/02/2005 là một ngày rất đáng nhớ., tạm gọi là ngày  rất long trọng của CHỒI BIẾC . Đó là ngày mừng Sinh Nhật của CLB CHỒI BIẾC được tròn 03 tuổi ...(23/02/2002 - 23/02/2005), trong một căn phòng xinh xắn và sáng sủa trên lầu 2  của Trường Cao Đẳng Sư Phạm Sóc Trăng. Khi tôi đến  thì tất cả như đã sẳn sàng, tôi đã được các em  văn- Thơ CHỒI BIẾC  tiếp đón tôi và các bạn  một cách chân tình , nồng hậu...Buổi họp mặt có một không khí thật ấm cúng và cỡi mở .

     Bắt đầu buổi khai mạc...Cậu bé Trần Huy Minh phương , chủ nhiệm CLB Thơ CHỒI BIẾC  trịnh trong tuyên bố lý do buổi họp mặt, cùng với một phút tưởng niệm để nhớ hai nhà thơ Bảo Định Giang và Huy Cận. Sau đó, Phương đã ca bài " Ngậm Ngùi "(Thơ Huy Cận : Nhạc Phạm Duy ) bằng một giọng ca đầy truyền cảm và hào hứng .

      Lần đầu tiên, tôi gặp gỡ các em , tôi bắt gặp mấy chục cặp mắt đổ dồn về phía chúng tôi và các bạn mình bằng những tràng pháo tay, đó là những ánh mắt thật trong sáng, hồn nhiên, ngây thơ, mộc mạc của các em sinh viên vừa mới lớn , có pha lẫn chút tò mò , tinh nghịch trong đó nhưng rất đầy tình cảm thân thương...Tôi vô cùng xúc động , vì niềm vui lạ lẫm bất ngờ  này. Tôi bỗng thấy mình tìm gặp lại  những hình ảnh của chính mình năm xưa, lúc tuổi thơ còn tập tễnh vào đời cũng thích tập làm thơ ngu ngơ như các em...tuổi thơ mình như sống lại với những nụ cười hồn hậu và thân thương trìu mến của các em...
      Với những bài hát , bài thơ ngâm chưa điệu nghệ của các em và các bạn thơ , văn của tôi hợp lại tạo cho không khí sinh động hẳn lên...tôi thích nhất là những câu nối thơ  theo chủ xướng của thầy Hồng : " Ba năm CHỒI BIẾC một chặng đường" . Và tôi cũng giúp vui  cho các em bài hát " Bạn Tôi " thật ngại ngùng vui vẻ ....

     Buổi gặp gỡ tuy ngắn ngủi nhưng đã làm cho tình cảm  của các em với chúng tôi có những giây phút dịu dàng cảm mến thật khó quên...Tôi cảm thấy chúng tôi và các em,  những người yêu thích văn chương , đều có một hoài bão  đem chút khả năng và sức lực  của mình góp phần  vào  việc bảo tồn và phát huy văn chương , văn hóa tỉnh nhà  của mình một cách tích cực  và hăng hái. Đó là điều rất mừng và phấn khởi cho quê hương chúng ta.
     Mong sao CLB Chồi Biếc của các em mãi xanh tươi và thăng tiến mãi ....

Hải Âu (2005)
    
82 - NHỮNG CON ĐƯỜNG - NHỮNG NGÔI TRƯỜNG CỦA 45 NĂM BÌNH YÊN ĐẤT NƯỚC 

     Kể từ khi Đất nước ta hoàn toàn giải phóng, thắm thoát  đã được 45 năm...
     45 năm ! Cũng có thể gọi là dài đối với lịch sử của một đất nước, đó là niềm tự hào của những người  được làm chủ thật sự trên quê hương mình !
     Đất Sóc Trăng,  Nơi chôn nhau cắt rốn của tôi,đã từng qua bao tháng năm khói lửa...Giờ đây đã thật sự yên bình , đã từ lâu , không còn nghe tiếng súng, tiếng đạn bom gầm rú của thời chiến tranh xa xưa nữa ....
     Tôi vẫn còn nhớ mãi ngày 30/04/1975. Ngày mà trước mắt tôi , một cảnh tượng khác hẳn ngày thường.  Tôi đi tung tăng như chim sơn ca nhảy nhót trên các nẻo đường và đã ngợp giữa rừng cờ cách mạng . Tiếng reo mừng chào đón người thân...Cửa các ngôi nhà đã được mở toang ra với bao mỏi mòn chờ đón người đi, nay đã trở về...
    Cách mạng về nhanh như một giấc mơ...Hàng triệu người  trong niềm sung sướng, xúc động khôn cùng. Nhìn những đoàn quân chiến thắng tiến về giải phóng quê hương với những ngọn cờ xanh đỏ sao vàng bay phất phới...
    Ai ai cũng đều nô nức, phấn khởi trước sự đổi thay kì diệu chưa từng có trên đời.
     Và bắt đầu từ đó...đất nước ngày càng thêm phồn thịnh , đổi mới và  các thành phố đều khang trang đồ sộ.
     Tất cả  đã đổi khác thật nhiều, tôi đang đi ung dung trên những con đường đê tráng nhựa , sạch đẹp, thênh thang mà ngày xưa luôn lầy lội khi mưa xuống. Ban đêm thì  sáng rực ánh đèn điện từ trong nhà ra tận ngoài ngõ...

    Ngoài những con đường mang tên các tiền nhân  thời đại xa xưa có công hiển hách  với nước nhà theo lịch sử như đường : Nguyễn Huệ , Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Lê Lợi, Hùng Vương , Phan Chu Trinh...
    Bây giờ lại có thêm nhiều con đường mới như : Đường Mậu Thân, Đường 3/2, Đường 30/4, và những con đường mang tên những anh hùng liệt sĩ như : Nguyễn Văn Trỗi, Trần Phú, Trần Văn Sắc , Lê Hồng Phong , Nguyễn Thị Minh Khai, Nguyễn Văn Linh ...v.v...
     Đó là những con đường được đặt ra sau ngày 30/4, ngày nước nhà hòa bình, độc lập. Nếu không có ngày ấy, thì  tên những con đường mới vẫn mai danh ẩn tích ...

    Tôi bâng khuâng đứng ngắm một trong những con đường phẳng phiu khang trang đó mà thấy lòng lan man một nỗi xót thương, Mơ hồ nhớ đến những anh hùng đã khuất. Các anh đã nếm trải biết bao cực khổ , gian nan để giữ gìn quê hương đất nước, để cho nước  mình không bị giặc ngoại xâm lấn chiếm. Các anh đã ngã xuống  vì hòa bình , Độc lập, tự do, thống nhất Tổ Quốc, mà chẳng bao giờ được hưởng hương vị của những ngày độc lập tự do, hạnh phúc này. 

    45 năm qua , tất cả đều như được làm lại từ đầu, đã trải qua nhiều cam go thử thách. Những ngày nắng đẹp đã sưởi ấm dần quê hương tôi , với những công trình phát triển kinh tế có tầm cỡ đang được gầy dựng khắp mọi miền.
    Và từ đấy , cũng có nhiều ngôi trường  mới được mọc lên trong 45 năm qua mang tên những anh hùng liệt sĩ như : Trường Võ Thị Sáu ở Cà Mau, Trường Lê Văn Đẩu ở Bạc Liêu, Trường Nguyễn Việt Hồng ở Cần Thơ v.v...

     Sóc Trăng cũng có  : Trường Lương Định Của  ở Thị Trấn Long Phú, Trường Văn Ngọc Chính ở Xã Thạnh Phú, Huyện Mỹ Xuyên, Trường Trần Văn Bảy ở Thị Trấn Phú Lộc, huyện Thạnh Trị, Trường Mai Thanh Thế ở thị Trấn Ngã Năm, Trường Chuyên Nguyễn Thị Minh Khai ở Thành Phố Sóc Trăng...
     Đó là tên những vị anh hùng cách mạng của nước Việt Nam lúc sinh tiền họ đã sống và chiến đấu, lao động hết mình cho quê hương đất nước mình...cho nên đã được  chọn đặt tên cho những ngôi trường với ước mong các học sinh sẽ noi gương các vị anh hùng bất khuất ấy .

     Tôi rất yêu quê hương của tôi,  và rất tự hào về đất nước mình có nhiều anh hùng cách mạng yêu nước. Nhờ có họ mà bây giờ chúng ta có được những ngày hòa bình ấm no hạnh phúc .
     Mong sao tất cả những ngôi trường sẽ đào tạo nên nhiều con ngoan , trò giỏi để giúp ích cho nước nhà. Và những con đường xanh ,sạch, đẹp  của đất nước ta  không còn bóng dáng của những người sa đọa, nghiện ngập, xì ke , ma túy  đang lan tràn làm ô uế tên tuổi những con đường mang tên những anh hùng yêu nước.

     Đất nước ta đang trong thời kỳ đổi mới, không còn giặc giã chiến tranh. Nếu không có những tệ nạn xã hội ...Thì quê hương càng thêm phồn thịnh, nhà nhà thêm hạnh phúc, khỏe mạnh ấm êm hơn biết mấy ! 

Hải Âu, 20.09.2020
99 bài viết
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách