Nhặt nhạnh dọc đường

Các điều hành viên: Lý Thu Thảo, Lý Thu Thảo, Lý Thu Thảo, Lý Thu Thảo

Viết cho TNM.

Hãy tĩnh tâm lại một chút là sẽ thấu hiểu thôi. Cho em xin lỗi những việc làm nông nổi của một thời vụng dại. Em không sợ TNM, em chỉ sợ TNM buồn mà thôi.
Có chia sẻ mới thấy chúng mình cùng gặp gỡ nhau ở sự thành thực, có thể sự thành thực làm ai đó khó chịu nhưng em thì không. Dù là điều đó không tốt với mình nhưng nó là thật thì mình vẫn chấp nhận. 
Mấy hôm rồi bị mất luôn cảm xúc, nghĩ thấy lạ, tiếc, và buồn... Cái đã qua gợi lại chỉ thấy ứa nước mắt. Nhưng tất cả đã xong đã hết. Chiều nay mọi thứ lại ùa về trong sự ân hận của em và sự bao dung của TNM. Sự tin yêu kính trọng còn mãi mãi trong em về TNM. Kể cả khi TNM không còn tin em nữa. Bây giờ em lại hiểu thêm những điều TNM đã nói(!)
Mong TNM đọc được những dòng này để hiểu em hơn. Cám ơn TNM nhiều. Nhớ rồi. Nhớ mãi. Nhớ suốt đời...Đây là lời nói thật mặc dù hôm nay là ngày Cá tháng Tư.
1.4.2013 Thi Hoàng
Mặc kệ người ta

Mặc kệ người ta nói gì bàn tán gì và nghĩ gì. Tại vì người ta chưa hiểu nên người ta nghĩ như thế, nói như thế. Tin chắc khi hiểu rồi người ta tự thấy ân hận thôi mà. Có thể mình tự huyễn hoặc mình như thế cho đỡ buồn thôi mà. Ừ thì cứ thế mà sống cho thanh thản. Mặc kệ người ta.
Hôm trước hai bố con anh Ng từ Hà Nội về ghé thăm mình một chút thôi, mừng quá. 
Hôm nay anh TP, anh Ng lại chở nhau bằng xe máy đến gia đình mình chơi. Ăn một bữa cơm rau rồi cười thật to, nói thật to, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện. Ước gì mình luôn có được những giây phút vui vẻ này, còn mọi thứ khác: Mặc kệ người ta.
H phán nàn với mình về cách ứng xử của cô N với Ng và mọi người trong nhóm. H nói: Em thật cảm phúc mối quan hệ của cô và Q, em thần tượng đấy cô à!. Ừ thì mình cứ thế cho thoải mái còn lại ai làm sao thì : Mặc kệ người ta.
Nói chuyện với TNM anh rất vui và xúc động- hát cho mình nghe. Cứ thế nhá TNM, còn: Mặc kệ người ta.

3.4.2013 Thi Hoàng
SỰ CHÂN THÀNH

Sáng nay trời mưa lạnh. Sức khoẻ không được tốt, nhà có việc phải nghỉ dạy. Buồn quá. Bất chợt nghe : Trong veo tiếng cười, trong veo tiếng hát và suy nghĩ cũng trong veo, không gợn chút vẩn đục. Em biết rồi, em nhớ rồi. Em nghĩ đó là đáng quý nhất: Sự chân thành

Sự chân thành ấy làm em vui nhiều. Cám ơn. Chúng mình giữ được tình cảm bấy lâu đó chính là nhờ vào sự chân thành ấy.
9.4.2013
NỖI NHỚ CHIỀU CHIỀU

Nỗi nhớ khôn nguôi. Lúc bàng bạc mơ màng khi da diết cồn cào lúc lắng sâu tha thiết. Nhớ lắm tiếng nói ấm áp, giọng hơi dỗi hờn sao thương quá. Có lúc mải mê công việc, nỗi nhớ tạm thời lắng xuống, nhưng cũng có lúc đang làm việc mà vẫn nhớ, lại ngồi thừ ra, ngẩn ngơ như kẻ mất hồn, chợt giật mình khi nghe thấy giọng ai đó quen quen. Có bao giờ, có bao giờ có được giây phút sung sướng ấy? Tay trong tay dạo trong vườn khuya, bên nhau, bên nhau ngắm ánh trăng xanh, chia sẻ với nhau mọi nỗi niềm.
Lạ nhỉ? Ừ sao lại có cái ước ao của cái tuổi 20, 30 thế nhỉ: Đó là nỗi nhớ chiều chiều, đó là chiều chiều ta lại nhớ nhau.

Thi Hoàng
CÓ GÌ ĐÂU MÀ NGẠI

Những suy nghĩ này là của em nghĩ về anh ba mươi năm trước đây, khi ta còn ở cái tuổi 20, 30. 
Đừng hỏi em định viết gì anh nhé. Em sẽ viết những gì em nghĩ, những gì em thấy và viết cho anh đọc để hiểu em hơn. Chỉ có vậy thôi mà anh.
Ừ nhỉ sao ngày ấy mình quen nhau nhỉ? Em một nữ quân nhân- đen đủi gầy gò nhút nhát và "quân lệnh như sơn", anh một chàng kĩ sư hào hoa phong nhã mà sao có thể thân nhau được mới lạ. Anh cứ bảo : Không sao, có gì đâu mà ngại. Em thì cứ ngại muốn trốn không dám gặp anh. Nhưng mà không gặp thì lại nhớ không chịu nổi. Em nói thật đấy anh à. Lại cười em rồi... em không kể nữa đâu... Để cho anh thèm đấy.

Thi Hoàng
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách