NHỮNG TRANG VIẾT CỦA TRẦN DUY HẠNH - Hải phòng

Các điều hành viên: Lý Thu Thảo, Lý Thu Thảo, Lý Thu Thảo, Lý Thu Thảo

373 bài viết
Hôm nay chủ nhật 27/5/2018 ... Trời nơi đây đang đổ lửa nên ngồi trong mát viết vài dòng ( HÌNH SƯU TẦM TRÊN MẠNG )
HÔM QUA ĐÃ NẮNG NHƯNG CŨNG ĐỠ, CÓ VIỆC VỀ GIỖ Ở QUÊ ... LẠI LAN MAN NHỜ FB GIỮ HỘ .
Những người thuộc hàng LÃO ... tức là đã đủ tuổi vào hội NCT của NN thường khi xa quê hay nhớ về cội nguồn ... Đấy là mình nghĩ vậy chả biết có phải số đông không ? Nhưng cái quan trọng là còn có chỗ mà đi về !!!
Cái nơi mình ở ngày xa xưa khi còn bé với bố mẹ ... ta hay gọi là NHÀ ...bây giờ gọi là đất ông bà để lại ...
Có buồn không khi mà không còn đất ấy ?
Chính vậy nên thật là MAY MẮN khi nhiều người trong đó có mình vẫn còn chỗ đi về mỗi khi đến ngày giỗ ông bà ... 
Và cũng chạnh lòng cho nhiều người không có được cái MAY MẮN đó !!! Thậm chí luân phiên hàng năm làm giỗ ở các nơi có con cái sinh sống ...
Mối lần về dù cho sau đó mệt vì sức khỏe hạn chế, dù có khi có những chuyện chưa vừa ý ... nhưng chỉ cần nhìn thấy anh em con cháu ... cùng có mặt là thấy nhẹ nhõm trong lòng . Dù có ai nơi xa nhưng đến ngày đó thắp nén nhang hương hoa, chén nước trắng tưởng nhớ đến những bậc sinh thành ... là thỏa mãn lắm rồi . Có gì mà buồn có gì mà kém vui khi mình ở xa không về được nơi quê xa ... Miễn là cái sự tưởng nhớ, cái sự hương hoa, cơm nước ấy chỉ để lòng mình thanh thản và con cái trông vào ... mà nhớ lấy .
( 27/5 tức 13/4 MẬU TUẤT )
Hình ảnh
 NHỮNG BÀI IN Ở TPM
Tác phẩm TÁC PHẨM MỚI SỐ 16 + 17
Chuyên đề Văn học Nghệ thuật
Xuân Đinh Dậu 2017
( NXB Dân Trí – Tháng 12/2016 )
 
 
YÊU PHONG LAN
( Thơ vần bằng )
Tôi yêu em rồi nhành phong lan
Hương đêm lan xa trong sương tan 
Riêng tôi bao nhiêu tình căng tràn
Càng nhìn càng say em miên man .

Lên cao trùng trùng mây vờn mây
Trời xanh, cây  xanh quanh quanh đây
Tìm em qua ghềnh, sông mênh mông
Qua nhiều nhiều năm, buồn buồn trông …

Đưa em về rồi bao ân tình
Ngày ngày gần em bông hoa xinh ,
Xuân về mang theo hương bay đầy
Lòng tôi yêu em càng mê say .
#
 
TRÊN SÔNG
 
Dập dềnh sóng nước khoan thai
Thuyền em đủng đỉnh lưới chài trên sông
Giọng hò khoan nhặt mênh mông
Lửng lơ, lơ lửng … khiến lòng xốn xang
Trăng non lấp ló rìa làng
Trời , mây, sông , nước … ngỡ ngàng Thiên thai
Bờ đê ai ngóng lời ai
Câu hò bắt mối vuốt dài đêm thâu
Bến anh lo liệu đã lâu
Chờ dịp để sẵn bắc cầu thuyền em
Để rồi rời bến đêm đêm
Thuyền chung tay lái ấm êm câu hò .
# # #
 
Tác phẩm TÁC PHẨM MỚI SỐ 18
Sách Chuyên đề Văn học – Nhiều tác giả
( NXB Dân Trí – Quý III/2017 )
 
 
 
BÀI THƠ :  MỐI TÌNH ĐẦU
( Có chỉnh sửa )
 
Phần I : NHỚ EM
 
Chuyện chúng mình gần bốn mươi năm ấy
Đến bây giờ đã cách nửa đời xa
Bao tâm sự ngày ấy sống một nhà
Với tuổi trẻ, thời gian luôn chóng hết.
 
Cùng đồng đội chúng mình vui như Tết
Những kỷ niệm thật không thể nào quên
Khi sóng gió hay những lúc êm đềm
Nơi thao trường với bao lần dã ngoại .
 
Cũng lắm khi vì yêu cầu anh phải
Công tác xa hoặc tập huấn dài ngày
Nhưng sau đó mình như ngấm men say
Lòng hồ hởi chuyện trò luôn bất tận …
 
Vậy mà đó duyên Trời không xe phận
Nỗi chia ly khiến ta phải xa nhau
Dù mới chớm lời hứa một đôi câu
Không giữ được… lòng anh buồn tan nát.
 
Em lúc đó cũng hận đời chua chát
Trách thân mình vướng tiền kiếp sâu xa
Số đào hoa đâu sẵn tựa món quà
Khiến ta lâm cảnh chia duyên rẽ thúy.
 
Chuyện dĩ vãng nhưng lòng không ủy mị
Anh em mình mãi mãi nhớ về nhau
Qua dốc rồi và đến lúc bạc đầu
Vẫn không quên câu chuyện tình dang dở!
( 1979 – 2017 )
#
 
 
 
 
 
 
Phần II : GỬI ANH
( Viết trong ngày 30/4/2018 )
 
Ừ, đã bốn mươi năm rồi đấy nhỉ
Anh ra trận đôi ta phải chia ly
Vì nghĩa lớn em chẳng biết nói gì
Nhưng mòn mỏi cảnh bóng chim tăm cá.
 
Em biết rằng đời người lính vất vả
Vì chiến tranh bao sự vụ bộn bề
Vậy cho nên đợt phép ngắn anh về
Chuyện riêng tư hai đứa mình… để lại.
 
Rồi cứ thế em trông chờ đợi mãi
Vắng dần đi cánh thư báo tin anh
Em phấp phỏng chút hy vọng mong manh
Em thường nguyện an lành đời lính chiến.
 
Nhưng chẳng ai hiểu điều gì đã khiến
Hết chiến tranh anh ở lại phương Nam
Khiến duyên em chịu kiếp sống lỡ làng
Bao năm tháng tình yêu thành dang dở.
 
Nhưng thời cuộc cũng đến hồi cởi mở
Hạnh phúc riêng em vẫn sống như ai
Cùng người thân thương hướng tới tương lai
Những chuyện cũ em chôn vào quá khứ .
 
Kỷ niệm ngày Toàn thắng – vui lên chứ
Anh hãy về thăm lại chốn quê hương
Em chưa giàu với vật chất đời thường
Nhưng cuộc sống em không còn lận đận.
 
Chuyện đã qua anh ơi đừng ân hận
Hãy nghĩ về cuộc sống của cháu con
Đừng để chúng cuối đời sống mỏi mòn
Day dứt hỏi về quê Cha đất Mẹ …
# # #
 
 
Tác phẩm TÁC PHẨM MỚI SỐ 19
Sách Chuyên đề Văn học – Nhiều tác giả
( NXB Hội Nhà Văn VN – Quý III/2018 )
 
 
TUỔI THƠ
Quê tôi là xã thuần nông ngoại thành TP Nam Định những năm 1970 - thành phố Dệt anh hùng trong chiến tranh chống đế quốc Mỹ. Lúc đó xã Mỹ Xá của tôi có 4 thôn là Mỹ Trọng, Phúc Trọng, Vị Dương và Mai Xá, khi tái lập huyện Mỹ Lộc thì  xã của tôi trở thành phố thị thuộc Phường Trường Thi, thành phố Nam Định ( Tỉnh Nam Định ).
Xã tôi ngày đó rất rộng, cơ sở phụ của Trường cấp 2 là nơi tôi theo học đặt ở thôn Mai Xá, cách nhà tôi ở thôn Mỹ Trọng khoảng hơn sáu cây số. Những lớp học nằm sát một xóm nhỏ gần chục hộ dân, bên cánh đồng lúa xanh dài tiếp giáp với bờ sông mà bên kia là làng An Duyên ( huyện Vụ Bản ) cùng tỉnh Nam Định.
Những ngày hè chúng tôi đi học sớm trên con đường làng được rải xỉ gạch hoặc có đoạn là đường đất do đi nhiều mà thành đường quen. Sáng sớm lũ học trò chúng tôi đã ý ới gọi nhau đi học, đi sớm ngày hè được hưởng gió mát nhè nhẹ, gió xào xạc chạy như len vào những tán lá cây cao thấp dọc theo ven đường, với những đứa trẻ chúng tôi thì gió đồng mát rượi kèm những câu chuyện trên trời dưới biển của trẻ thơ cũng làm vơi đi nỗi vất vả đường xa. Nhưng mùa đông đến thì đường trơn gió lạnh càng trĩu nặng nỗi lòng của những ông bố bà mẹ có con đi học những ngày xưa ấy...
Lớp học thời chiến tranh những năm ấy ( 1967 – 1972 ) có nền nhà thấp hơn mặt đất khoảng năm sáu chục cm, ngồi học nhìn ra ngang tầm mái gianh là khoảng trời sáng lan theo màu xanh của lúa, những lúc gần trưa cứ thấy từng khoảng bóng râm chạy lướt trên cánh đồng mênh mông, xa xa rất hay xuất hiện những đàn cò bay từng đàn trắng xoá … Cánh đồng lúa cạnh trường chúng tôi vào những ngày đầu hè mới cao hơn nửa mét, từng làn gió chạy lướt trên mặt tạo thành sóng lúa xôn xao … Phía xa xa có những gò đống xen kẽ ở giữa cánh đồng, cây cối um tùm thi thoảng vọng lại tiếng loài chim ăn đêm về tổ ngủ ban ngày. Cả một vùng làng quê vào sáng sớm khi chúng tôi đi học qua, thường thấy sự nhộn nhịp tiếng người gọi nhau chuẩn bị cho một ngày làm việc mới, trẻ em đến trường, người lớn ra đồng, tất cả cứ bình thản nhẹ nhàng như cuộc sống thôn quê bao đời vẫn vậy.
Ngày ấy xung quanh khu lớp học của chúng tôi đầy những bụi dứa dại, dãy cây si thấp già nua gốc sần vặn vẹo quấn chặt từng đám lá xanh đậm, xen lẫn những sợi dây vàng của cây tơ hồng len sâu vào cành lá. Cạnh đó có rặng nhãn chen lẫn những cây bưởi của mấy hộ dân trồng đã lâu năm, những trưa hè nghỉ lại trường để chiều lao động hay học phụ đạo thêm, chúng tôi vẫn ra những gốc cây ăn quả đó ngả lưng với giấc ngủ chập chờn xen lẫn nhè nhẹ tiếng chim líu ríu cần mẫn bắt sâu kẽ lá …
Vậy nhưng khi có mưa hè , tuy mưa nhanh tạnh sớm cũng có những khó khăn không nhỏ, mưa làm sân trường bê bết bùn đất, nước theo mái gianh chảy theo rãnh sâu ra cánh đồng, nhưng gió lùa hắt mưa cũng ướt những người ngồi cạnh vách lớp, trời mưa tối sầm lại làm cho lớp học thêm phần khó nghe lời nói và nhìn chữ thầy trên bảng đen càng khó thấy hơn …
Tôi không thể nhớ hết tên những Thầy Cô giáo ngày đó, nhưng ấn tượng tình cảm thân thiết biết ơn khó quên là những thầy cô như Thầy Hiệu trưởng Đồng Văn Thức, Cô giáo Trần Phương Hoa , Cô giáo Vũ Châu Thường cùng những Thầy Châu, Cô Thìn, Cô Hạnh … Vâng, một lời tri ân bây giờ đối với các thày cô giáo ngày ấy không bao giờ là muộn .
Thời tiết thay đổi theo năm tháng, ngày ấy đi học luôn là niềm vui của lũ trẻ chúng tôi,  được thày cô dạy bảo, truyền đạt  những tri thức khoa học, kiến thức cuộc sống sinh tồn và nhân cách đạo lý làm người . Đây cũng là khoảng thời gian đầy ắp những kỷ niệm tuổi ấu thơ khi được cùng bạn bè tát ao mò cá, lội ruộng móc cua, rủ nhau trèo cây hái quả lúc đến vụ, cùng tắm mát đầm sen hay thả diều , đá bóng mỗi khi chiều về, cũng như tranh nhau trốn tìm dưới ánh trăng sáng vằng vặc những đêm hè giữa tháng … Những việc khó quên ở làng quê thanh bình như quê tôi ngày ấy .
Đến bây giờ những kỷ niệm tuổi thơ ấy vẫn in dấu trong ký ức tuổi già của tôi và những dòng này làm vợi đi nỗi nhớ quê xa ./.
( Mùa Hè MẬU TUẤT 2018 )
# # #
 
 
GHI LÒNG TẠC DẠ
 
Hàng năm tháng Chạp mùng Hai*
Nhớ ngày Giỗ Tổ dâng vài vần thơ
Đời này hy vọng ước mơ
TRẦN DUY … dòng họ nhà thờ đã xây
 
Tiên Tổ thiên vạn tầng mây
Mừng ngày Giỗ Tổ sum vầy cháu con
Cuộc đời gian khó vuông tròn
Có công Trưởng Tộc** chữ còn mãi ghi
 
Dù rằng bất cứ việc gì
Họ mạc đoàn kết ắt thì thành công
Gần xa tạc nhớ trong lòng
Phúc Đức Tiên Tổ ơn mong đáp đền
 
Anh em chi nhánh dưới trên
Tu thân tích Đức mà nên thân người
Nhắc nhau tình nghĩa vẹn mười
Hương thơm Giỗ Tổ đượm lời tri ân .
#
 
* Giỗ họ Trần Duy :   Là  ngày 02/12 Âm lịch
tại Mỹ Trọng – Mỹ Xá –Mỹ Lộc – Nam Định
(  Nay  là ngõ 125 Tô Hiến Thành – P. Trường Thi – TP NĐ – Tỉnh Nam Định ) .
 
** Trưởng tộc hiện nay là Ông Trần Duy Ngọc .
#
 
 
 
 
 
 
TÂM TƯ …
( 15/3 Bính Tý 1996 – 2016 )
 
Nắng chiều lãng đãng mây bay
Nhớ đàn cò trắng những ngày hè xưa
Đời Cha vất vả nắng mưa
Chăm lo cuộc sống lại vừa dạy con
 
Trăng khuyết rồi trăng lại tròn
Bao nỗi gian khó núi non* nào bằng
Con trẻ như búp tre măng
Tương lại hy vọng như trăng sáng tròn
 
“Trẻ cậy cha – Già cậy con”
Những điều răn dạy vọng còn lời Cha
Lập nghiệp cuộc sống xa nhà
Việc riêng coi trọng,  chốn nhà không quên
 
Mưu sinh ở khắp mọi miền
Miếng cơm manh áo … triền miên nhớ về
Ngàn dặm cách trở làng quê
Phù du ảo vọng mải mê kiếm tìm
 
Bất chợt đầu ngõ tiếng chim
Tuổi già Cha khuất – Bóng chìm đêm xa …
Giờ đây mỗi lúc thăm nhà
Vào kỳ nắng Hạ khiến ta chạnh lòng
 
Trời cao mây trắng xanh trong
Nhớ thương nén chặt những dòng nghĩ suy
Dù cho thế sự có gì
Tấm lòng Hiếu – Đức nhớ ghi truyền đời.
#
 
* Tục ngữ : “Công Cha như núi Thái Sơn ...”
# # #
Tác phẩm TÁC PHẨM MỚI SỐ 19
Sách Chuyên đề Văn học – Nhiều tác giả
( NXB Hội Nhà Văn VN – Quý III/2018 )
 
ÔNG NGOẠI
 
Quê ngoại tôi ở thôn Trần Xá, xã Nguyên Lý, huyện Lý Nhân, Tỉnh Hà Nam ( Tên xưa là : Làng Trịnh Thượng, xã Trần Xá, Tổng Trần Xá, phủ Lý Nhân, Tỉnh Hà Nam ) .
Ông bà ngoại tôi sau này về sống tại Lộc Hạ - TP Nam Định. Mẹ tôi khi lấy chồng thì về sống tại quê chồng, cũng cách nhà ông bà ngoại tôi ở Nam Định hơn 10 km. Ở cái thời cách nay gần 60 năm thì việc đi bộ lúc đó cũng là đoạn đường khá xa đối với lũ trẻ chúng tôi. Giờ đây những câu chuyện thời con trẻ về  ông bà ngoại, về các dì các cậu của tôi lúc đó tuy không còn rõ nét nhưng vẫn ẩn hiện trong trí nhớ và bất chợt lại định hình nguyên vẹn trong lúc rỗi rãi tuổi già trầm ngâm suy nghĩ …
Ông ngoại tôi là Trần Quang Giai ( Còn có tên khác là Tiến ), cán bộ lãnh đạo Công đoàn ngành Y tế tỉnh Nam Định, còn bà ngoại tôi tham gia cơ quan Nhà nước ít năm rồi về nghỉ để chăm lo cho cuộc sống gia đình, một gia đình có tới 10 người con mà mẹ tôi là chị cả cũng góp phần công sức giúp bà tôi trong lúc gian khó vất vả của cuộc sống những năm tháng đó .
Bố mẹ tôi là CB CNV Nhà nước lúc đó rất bận rộn trong công việc, do vậy việc đến thăm ông bà ngoại chỉ được bố trí vào những ngày nghỉ chủ nhật trong tháng, mà tháng có tháng không. Nhưng đặc biệt những ngày Giỗ -Tết  thì không thể thiếu chúng tôi ở nhà ông bà ngoại. Nhớ lại những lúc đông vui khi chỉ có một số cháu ngoại của ông bà với các dì các cậu nô đùa, cười nói thoải mái và hong hóng chờ được thưởng thức những món ngon mà bà ngoại tôi chỉ đạo nấu nướng … Cứ nghĩ đến đó tôi lại nghẹn ngào cảm xúc nỗi niềm những kỷ niệm ngày xưa ở nhà ông bà ngoại tôi !
Tôi còn nhớ cái ngày ông bà ngoại tôi làm nhà đầu những năm 1970, tôi thì bé nhưng đến đó thấy việc gì cũng hăng hái việc nọ việc kia, kể cả chung tay với mấy bác lớn khiêng vác những bó lá gồi lợp nhà, vác tre  ngâm ở ao lên cho thợ mộc cưa cắt, xúc vữa khiêng gạch cho thợ nề xây tường nhà … mà một đứa trẻ loắt quắt như tôi hỏi làm được bao nhiêu mà kể! Nhưng đấy là những kỷ niệm tuổi thơ tôi khi được ông bà ngoại khen chăm chỉ, biết quan tâm đến việc nhà. Tôi nhớ chuyện mình nhân lúc bác thợ xây nghỉ tay, đã lấy bàn xoa trát áo tường nhà, chỉ được  khoảng mét vuông thì mệt nhưng khá phẳng phiu, được bác thợ xây già cười khen có khả năng làm thợ … Vâng ! làm thợ mà tay nghề cao thì đó là ước mơ của tôi khi được khen lúc đó. Ông ngoại tôi thích lắm, gật gù với thằng cháu là tôi. Chắc ông tin rằng cháu ngoại ông sẽ là một công nhân lành nghề sau này ...
Ông  ngoại tôi rất thương mấy đứa cháu vì mẹ tôi là con gái cả đã chịu bao thiệt thòi trong cuộc sống để cùng bà ngoại tôi chăm lo kinh tế,  nuôi dạy các dì các cậu tôi  lúc đó thành những người có ích cho xã hội, họ đều trở thành Cán bộ công chức  Nhà nước sau này .
Ngày ấy những năm đầu 1970 có chiến tranh phá hoại của Mỹ ở miền Bắc,  bố tôi sơ tán theo cơ quan, mẹ tôi đưa các con sơ tán về quê ngoại, riêng tôi theo trường học đến ở một xã ngoại thành Nam Định, vào những chiều thứ bảy cuối tuần là ông ngoại tôi lại đạp xe đến đón tôi về nhà  ông bà nghỉ cho tôi đỡ cô đơn khi xa gia đình, chiều chủ nhật lại chở cháu về trường, đường làng quê ngày ấy gồ ghề lồi lõm ... Ông vẫn miệt mài đưa đón cháu như cái lẽ thường tình của người cha già thương con gái nay bù đắp cho cháu của mình, lúc đó tôi đâu đã biết nói lời cảm ơn ông ngoại của tôi mà chỉ biết nắm tay ông, rối rít hỏi chuyện về các dì các cậu của tôi! Bây giờ nước mắt tôi lại ứa ra khi nghĩ đến ông và một lời biết ơn tưởng nhớ đến ông cũng không bao giờ là muộn, lời tri ân ấy cháu mong được ông tiếp nhận, ông nhé !
Ông ngoại  tôi đi xa đã lâu, tôi rất buồn khi đó mình đang trong quân ngũ không về  được với ông lần cuối … Nhưng trong lòng cũng đỡ ân hận một chút vì khi ông nằm viện đã về thăm ông, chuyện trò với ông những vui buồn cảnh sống xa đời lính của tôi, được ông động viên chỉ bảo an ủi … Ông ngoại chúng tôi đã hết lòng với đứa cháu như tôi vậy đó .
Chuyện về ông bà ngoại, các dì các cậu của tôi còn nhiều, những kỷ niệm đáng nhớ thời xa xưa ấy đã giúp tôi luôn thấy quê hương mình,ông bà ngoại mình vẫn như đang bên cạnh,  giúp tôi an tâm vững vàng  trong cuộc sống hiện tại .
 
( Lộc Hạ, Nam Định - Chiều cuối Đông  Đinh Dậu 2017 )
# # #
 
Tác phẩm TÁC PHẨM MỚI SỐ 19
Sách Chuyên đề Văn học – Nhiều tác giả
( NXB Hội Nhà Văn VN – Quý III/2018 )
 
 
 
 
 
LÒNG THÀNH KÍNH DÂNG
 
Mỗi năm mồng Mười tháng Ba*
Là ngày Giỗ Tổ … nhắc ta trở về
Dù cho công việc mải mê
Nhớ ngày gặp gỡ ở quê sum vầy
 
Con cháu tụ hội nơi đây**
Tri ân Tiên Tổ dựng xây nghiệp đời
Vừng dương toả sáng muôn nơi
Phúc Đức dòng họ rạng ngời công lao
 
Hiển linh các cụ trên cao
Tuệ nhãn đức độ soi vào lòng nhân
Cháu con kính cẩn muôn phần
Chi nhánh nội ngoại, người thân tỏ bày
 
Lòng thành chứng giám nơi đây
Nhớ ơn công đức xanh cây bao đời
Khí thiêng linh ứng Đất Trời
Tấm lòng Hiếu đễ kính lời tri ân .
#
 
* Ngày 10/3 Âm lịch hàng năm là ngày Giỗ ông Trần Quang Giai ( Cháu nội đời thứ 3 của Cụ Trần Quang Đường
( Quê Làng Trịnh Thượng, Xã Trần Xá, Tổng Trần Xá, Phủ Lý Nhân, Tỉnh Hà Nam )
** Nhà thờ Họ Trần Quang :  Đường Đông Mạc, Phường Lộc Hạ, TP Nam Định, Tỉnh Nam Định )
 
 
 
 
 
 
            NHỚ
 
Bao dung nhân ái tấm lòng Mẹ
Theo suốt cùng con trong cuộc đời
Những khi bứt rứt thấy chơi vơi
Thấp thoáng an lành bóng hình Mẹ .
 
Thế sự đôi khi thở dài khẽ
Đó đây mệt mỏi lúc bão giông
Lắm khi yếu đuối thiếu lửa lòng
Trong con lại nhớ thời thơ ấu .
 
Nhớ ngày Đông lạnh, cơm Mẹ nấu
Hương thơm bếp lửa khói lam chiều
Tấm lòng ấm áp tình Mẹ yêu
Hơn cả non cao và biển rộng .
 
Xa Mẹ mới thấy nhiều khoảng trống
Ở chốn đông người vẫn cô đơn
Những khi khúc mắc hay giận hờn
Liệu ai bằng Mẹ … nâng con ngã .
 
“ … Giọt máo đào hơn ao nước lã”
Huống chi dứt ruột Mẹ sinh con
Lẽ tự nhiên … Mẹ chẳng thể còn
Nhưng với con : Mẹ là mãi mãi  !
 
( 2012 – 2018 )

 
 
# # #
Tác phẩm TÁC PHẨM MỚI SỐ 20
XUÂN KỶ HỢI 2019
Văn Thơ – Nhiều tác giả
( NXB Hội Nhà Văn VN – Quý III/2018 )
#
 

 
 
HẠT NGỌC
 
Mưa Xuân đang tý tách 
Thả long lanh xuống đây
Có hạt đọng lá cây
Có hạt thấm lòng đất
 
Sợ hạt ngọc rơi mất 
Bé vội vã giơ tay
Hứng giọt mưa tràn đầy
Trong lòng tay bé bỏng
 
Những giọt đầy căng mọng
Vừa đầy ắp tay em
Nâng niu ghé mắt xem
Lấp lánh hình ai đó!
 
Thế mà thật rất khó
Giữ được nước trong tay
Vậy mà Bé hứng đầy
Lấp lánh toàn hạt ngọc .
( Kỷ niệm 19/5/2017 - sinh nhật Bá Hồ )
#
 
 
NẮNG SỚM
( Tặng các Bé BV Nhi HP )
 
Bé vừa mới mở mắt
Đã thấy bạn Nắng vàng
Thập thò ngoài hành lang
Như gọi mời Bé dậy.
 
Bé giơ tay ra vẫy
Mà Nắng chẳng chịu vào
Có tiếng Gió lao xao
Hình như đùa với Nắng.
 
Bé vẫn nằm yên lặng
Chẳng ra được khỏi giường
Dù lòng thấy vấn vương
Nhớ nhiều Nắng và Gió …
 
Có ai không ngoài đó
Mở cửa giúp với nào
Để Nắng với Gió vào
Cùng chơi đùa với Bé .
#
 
 
 
 
 
Tác phẩm TÁC PHẨM MỚI SỐ 20
XUÂN KỶ HỢI 2019
 
SÂN KHẤU - CUỘC ĐỜI
Kịch cùng Bolero : “ DUYÊN PHẬN ”
Kịch bản : Lê Trung
Đạo diễn NSUT Trần Tường .
#
 
Đôi ta cân xứng lứa đôi
Em như Hoàng Hậu, anh ngồi ngai Vua
So bì gia thế hơn thua
Khiến cho đôi lứa phải bùa … xa nhau
 
Chuyện tình bất hạnh sầu đau
Mỗi người mỗi ngả biết đâu mà tìm ?
Chuyện tình tan nát con tim
Trải qua năm tháng, ngỡ chìm nhớ thương
 
Vậy nhưng lòng vẫn vấn vương
Đời chiều anh vẫn đánh đường tìm em
Vai diễn trước mắt người xem
Màn nhung khép mở sáng đêm so tài
Nam thanh nữ tú – cả hai
Đêm đêm đời ảo, gái trai vẫy vùng
 
Sàn diễn một khoảng sân chung
Hỷ, nộ, ái, ố, đi cùng thời gian
Phiêu linh cho đến canh tàn
Sáng ra đời thực vô vàn khó khăn
 
Nhưng dù cơ cực nhọc nhằn
Thì đời Thực - Ảo vẫn cần có nhau .
#
 
 
TÂM TƯ …
( 1996 – 2016 )
 
Cha tôi vất vả nắng mưa
Vừa lo cuộc sống lại vừa dạy con
Trăng khuyết rồi trăng lại tròn
Bao nỗi gian khó núi non* nào bằng
 
Kiếm sống qua mấy mùa trăng
Miếng cơm manh áo … không năng đi về
Ngàn dặm cách trở làng quê
Phù du ảo vọng mải mê kiếm tìm …
 
Bất chợt đầu ngõ tiếng chim**
Tuổi già Cha khuất – Bóng chìm đêm xa
Vội vàng trở lại quê nhà
Không còn kịp nữa, thành ra thêm buồn
 
Trời cao gió nặng mưa tuôn
Tâm tư thương nhớ … cứ cuồn cuộn đau
Cha già khuất bóng đã lâu
Lòng con mãi nhớ ghi sâu ơn Người .
#
* Ca dao : “Công Cha như núi Thái Sơn ...”
**Chim khách kêu đầu ngõ thường là báo hung tin ( Dân gian )
#
 
 
 
ĐỌC SÁCH
 
Mỗi ngày hãy đọc vài trang sách
Như ngắm sắc màu những khóm hoa
Là thêm niềm vui của tuổi già
Tô điểm hương Xuân cho cuộc sống .
 
Tri thức mênh mông như trời rộng
Đừng để thời gian phí lụi tàn
Học trong sách vở, học nhân gian
Để được kinh nghiệm bổ ích nhất.
 
Dù cho đời sống còn chật vật
Miếng cơm manh áo phải lo nhiều
Nhưng hãy dành một chút tình yêu
Tích lũy kiến thức từ sách vở.
 
Nhu cầu đọc sách như hơi thở
Giữ đều liên tục với mỗi ngày
Như đem công sức chăm sóc cây
Sẽ được hoa thơm và trái ngọt .
#
QUÊ MÌNH
Trời cao thắm sắc cầu vồng
Sáo diều vi vút trên đồng quê ta
Cánh cò mải miết xa xa
Ven đê cỏ dại đan hoa sắc màu.
Chú bé vắt vẻo lưng trâu
Nghiêng vành nón nhỏ ngắm bầu trời xanh
Thoảng qua cơn gió mát lành
Có người háo hức trăng thanh đêm hè.
 
Trên đồng lúa chín mải mê
Thảm vàng người gặt, bốn bề lúa vây
Đường về xóm nhỏ xanh cây
Vào mùa thu hoạch vui vầy ấm no.
Dòng sông, quán nước, bến đò
Chợ quê mái rạ lô nhô bên đường
Đi xa  lòng mãi nhớ thương
Quê mình là thế … vấn vương cả đời .
 
HẾT SỐ THƠ ĐÃ IN
NHỮNG BÀI IN Ở MỘT SỐ TÁC PHẨM :
 
 
 
TỔNG HỢP NHỮNG BÀI VIẾT ĐÃ IN :
 
Bài : THÀY GIÁO LÍNH
( Bài đăng ở TRI THỨC TRẺ -Cơ quan TW Đoàn TNCS HCM
Số 175 Tháng 05/2006 )
Nhiều tác giả
 
" Bồi hồi nhớ lại năm tháng cũ
Mái trường Công nghiệp xưa thân thương
Kỷ niệm ngày xưa tuổi học đường
Mãi vẫn theo ta trong ký ức ..."
Ngày đó ( năm 1971 ) Trường cấp III Công Nghiệp Nam Hà mới được thành lập, là loại hình trường đầu tiên của thành phố Dệt Nam Định vừa học văn hóa, vừa đào tạo nghề cho học sinh. Giáo viên của trường được bổ sung từ các nơi về, cơ ngơi trường lớp còn ngổn ngang, nhưng tất cả những khó khăn không cản trở được thày trò  chúng tôi vừa học, vừa lao động xây dựng trường ngày càng gọn gàng, sạch sẽ .
Thời kỳ đó môn ngoại ngữ chỉ dạy ở cấp III và phổ biến là tiếng Nga, tiếng Trung . Nhưng sau khi Hiệp định Paris được ký kết thì phong trào dạy và học tiếng Anh ở các trường cấp III trở nên phổ biến hơn và chúng tôi là lớp đầu tiên của trường được học tiếng Anh .
Vì là môn mới, lại cảm thấy thiệt thòi khi không được học những tiếng Nga, tiếng Trung đang thịnh hành, do vậy buổi học ngoại ngữ đầu tiên đó khi thấy thày giáo vào lớp mặc quân phục màu xanh, chân đi giày da nghiêm chỉnh, bọn học trò chúng tôi ngơ ngác lặng im mất một lúc rồi mới chợt đứng lên chào thày;  Thày giáo cười rất tươi, lúc này trông thày trẻ hẳn so với độ tuổi gần 50 của thày, cả một giờ học thày để thời gian trò chuyện, tìm hiểu , tâm sự với lớp tôi . Qua lời thày, chúng tôi được biết tên thày là Trần Hán Ngọ, sĩ quan quân đội, công tác trong ngành địch vận ở chiến trường miền Nam mới ra Bắc và chuyển ngành, về dạy ngoại ngữ ở trường chúng tôi. Thế rồi những bỡ ngỡ ban đầu cũng qua đi, chúng tôi cũng quen dần với môn học của thày .
Theo chương trình của nhà trường, gần cuối năm học đó, chúng tôi được nhà trường bố trí lao động thực  tế tại Nông trường Rạng Đông; Việc tổ chức đợt lao động này được giao cho thày Ngọ chỉ huy, trước khi lên đường, thày đã họp tất cả đoàn  chúng tôi lại, phân công rành rọt nhiệm vụ cho từng bộ phận do các thày cô giáo khác cùng đi phụ trách . Tất cả các nội dung cụ thể trên đường đi – về, vị trí nghỉ ngơi, nơi ăn nghỉ ở Nông trường, nội quy kỷ
luật, công tác an toàn trong lao động, mối quan hệ với nhân dân địa phương … đều được thày phổ biến chi tiết .
Phương án kế hoạch cụ thể, tỷ mỷ của thày Ngọ cùng với sự háo hức, nhiệt tình lao động của cả đoàn thày trò chúng tôi cuối cùng cũng được Lãnh đạo Nông trường đánh giá cao và khen thưởng kịp thời .
Quả thật, không chỉ trong giảng dạy thày chỉ bảo tận tình phương pháp học ngoại ngữ mà qua đượt lao động ở Nông trường Rạng Đông 10 ngày , thày đã thể hiện phương pháp tổ chức làm việc thật khoa học, sát thực tế . Trong đầu óc non nớt của lũ học sinh chúng tôi đã bắt đầu ý nghĩ yêu thương và tin tưởng người thày giáo mặc quân phục, là thương binh chuyển ngành vẫn phát huy bản chất , tác phong của  anh “ Bộ đội cụ Hồ “ trong lĩnh vực giáo dục .
Thày Trần Hán Ngọ chỉ dạy môn tiếng Anh cho chúng tôi gần một năm thì thày lại lên đường làm nhiệm vụ mới, đó là nhiệm vụ phiên dịch cho phái đoàn liên hợp quân sự bốn bên giám sát thực hiện hiệp định Paris, trụ sở đóng quân tại sân bay Tân Sơn Nhất. Qua thông tin báo chí, đài tiếng nói Việt nam, cả trường chúng tôi vẫn theo dõi kết quả hoạt động của Ủy ban liên hợp quân sự bốn bên và chúng tôi rất tự hào vì trong đó có sự tham gia của người Thày dạy tiếng Anh Trần Hán Ngọ ở trường chúng tôi .
Học xong cấp III, tôi gia nhập quân đội và tham gia phục vụ chiến đấu trong binh chủng công binh, cùng toàn quân, toàn dân tạo nên chiến thắng lịch sử Xuân 1975 – thống nhất đất nước . Bài học đầu tiên khi vào bộ đội của tôi chính là phương pháp tiến hành công việc khoa học, kế hoạch công tác chi tiết tỷ mỷ  và sự tận tình trong thực hiện nhiệm vụ mà người Thày giáo mặc áo lính đã thể hiện chính bằng tấm gương cuộc sống của mình .
Qua những dòng tâm sự này, chúng em – những học sinhđầu tiên của Trường Cấp III Công nghiệp Nam Hà ( Nay là trường THPT Ngô Quyền – Nam Định ) Xin gửi tới thày giáo dạy tiếng Anh năm xưa lời biết ơn sâu sắc nhất .
 
# # #
Tác phẩm :
LỘC PHÁT QUÝ TỴ - 2013
Tuyển thơ lucbat.vn
( NXB CAND – 9/2013 )
Nhiều tác giả
 
MẸ TÔI
Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay trái rụng – Đến ngày mẹ đi!
Lòng con buốt lạnh tái tê
Muôn vàn đau đớn nhớ về ngày xưa
Những ngày gian khổ nắng mưa
Đắng cay cơ cực … con chưa biết gì
Mẹ chăm con lớn, mong khi
Tuổi già được có cậy nhờ cháu con
Vậy mà mẹ vẫm héo mòn
Lo cho con cháu lại còn hơn xưa…
Xa quê con ngại gió mưa
Ít về với mẹ, thật chưa nên người
Xót xa nói chẳng nên lời
Ghi lòng công mẹ, thương đời chúng con
Công cha nghĩa mẹ mãi còn
Như biển rộng, như núi non mây trời
Giờ như thấy mẹ khắp nơi
Lòng thành con viết những lời tri ân.
#
Bản chỉnh sửa :
 
MẸ TÔI
( Kính tặng những bà mẹ VN )
Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay trái rụng – Đến ngày mẹ đi
Lòng con buốt lạnh tái tê
Muôn vàn đau đớn nhớ về ngày xưa
Những ngày cơ cực nắng mưa
Đời mẹ khó nhọc nắng trưa mưa dầm
Với đàn con nhỏ mẹ chăm
Nhường cơm sẻ áo bao năm đủ điều
Thương mẹ vất vả bao nhiêu
Chúng con thầm nhắc sớm chiều tu thân
Anh em gắn bó xa gần
Giữ tròn đạo Hiếu tình thân suốt đời
Xót xa chẳng nói thành lời
Hình bóng mẹ theo suốt đời chúng con
Công Cha nghĩa Mẹ mãi còn
Như biển rộng, như nước non mây trời
Giờ như thấy mẹ muôn nơi
Lòng thành con viết những lời tri ân ./.
# ##
 
Tác phẩm :
LỘC PHÁT ẤT MÙI – 2015
Tuyển thơ Lục bát Việt nam
( NXB CAND – Quý III 2015 )
Nhiều tác giả
 
NGÀY NHẬP NGŨ
( Kỷ niệm 21/6/1974 TẠI Tp Nam Định )
Quá nửa đời người đã qua
Nhớ thời tuổi trẻ cùng ta lên đường
Trải dài tuyền tuyến – Hậu phương
Trống dong cờ mở, tình thương vô bờ
Bao lời cảm xúc thành thơ
Hẹn nhau toàn tháng, đợi chờ lời yêu…
Thế rồi sớm sớm, chiều chiều
Thao trường khổ luyện, bao điều mở mang
Vào trận ý chí vững vàng
Tinh thần xung kích, vẻ vang trận tiền
Non sông thống nhất đoàn viên
Tâm tư thời cuộc, mỗi miền khác nhau
Rời khỏi quân ngũ… lo âu
Sống đâu quê đấy từ lâu quen rồi
Thời gian ký ức dần trôi
Phận người chìm nổi, lặng thôi an lòng
Bạc đầu chẳng dám ước mong
Thầm nhớ trong lòng ngày ấy ra đi
Vài dòng mượn bút để ghi
Kỷ niệm nhập ngũ, thời kỳ khó quên .
#
THÌ THẦM
( Kỷ niệm 10 năm nghỉ hưu 2006 – 2015 )
Cái thuở chập chững ban đầu
Vào đời trong sáng, làm dâu nhà người
Khởi đầu nếp sống đẹp tươi
Nhí nhảnh vui cười những chuyện nhỏ to
Nhưng rồi đâu những hẹn hò
Cơm ăn, áo mặc … phải lo hàng ngày
Quanh năm tất bật chân tay
Tối mày tối mặt, mơ say làm giàu
Thế nên sao nhãng từ lâu
Quên tình bỏ nghĩa, ơn sâu phai mờ
Riêng – chung quan hệ thờ ơ
Lặng lẽ, lững lờ cuộc sống cá nhân
Trầm lặng xa cách người thân
Nỗi lòng không tỏ, chia dần hai ta
Bây giờ đỉnh dốc đã qua
Mong sao nghĩ đến đường xa sau này
Để cho con cháu chung tay
Giữ trọn Hiếu – Đức, vui thay tuổi già .
# # #
Tác phẩm :
LỘC PHÁT ĐINH DẬU – 2017
Tuyển thơ Lục bát Việt Nam
( NXB DÂN TRÍ – 25/9/2017 )
Nhiều tác giả
 
NHỚ EM
Cái thời xa tít thuở nào
Núi thường kiêu hãnh núi cao trập trùng 
Trải qua mưa gió bão bùng
Núi mòn hao hụt theo cùng thời gian
Xa em thương nhớ ngập tràn 
Phải thời dâu bể gian nan cuộc đời 
Nhiều khi trống vắng chơi vơi
Anh đâu biết được phương trời ai mong …
Tâm tư hẹn ước chung lòng 
Lời thề xưa ấy còn trong tim này
Ngọt bùi có lẫn đắng cay
Lòng tin son sắt những ngày cùng em
Ánh trăng chếch bóng bên thềm
Làm sao nói hết nỗi niềm riêng anh
Tin rằng trời mãi trong xanh
Nơi quê xa ấy an lành … nhớ em .
( 24/3/2017 )
 
EM VẪN ĐỢI ANH VỀ
Nhớ anh em tãi nắng phơi
Đêm về lần đếm tơ trời giăng ngang
Nhớ anh nắng thiếu sắc vàng
Chiều đêm đông lụi, đò sang vắng người
Lúa non phải bão tả tơi
Trải lòng chạnh nhớ khi trời mưa Ngâu
Trách phận may rủi nặng sầu
Ông Tơ bà Nguyệt bắc cầu chưa thông
Dùng dằng ai đó bên sông
Tin vào hẹn ước mà không muốn về
Ráng chiều tàn lấp sau đê
Khuya sương mi ướt câu thề vẹn nguyên
Cầu mong sum họp bến thuyền
Mong anh vẫn nhớ lời nguyền đôi ta
Mải mê đâu đó nơi xa
Em tin anh sẽ nhận ra … trở về .
# # #
 
 
Tác phẩm :
LỤC BÁT DÂNG TẶNG MẸ TA
Nhiều tác giả - ĐỒNG THỊ CHÚC biên tập
( NXB Hội Nhà văn VN – Quý IV/ 2015 )
 
 
 
LỜI CẦU NGUYỆN
 
Mẹ ơi ! Thấy Mẹ trên trời
Thành kính cung thỉnh mấy lời của con
Đời con qua những lối mòn
Bình tâm vững bước khi còn Mẹ đây
Nhưng rồi như chuối chín cây
Gió lay trái rụng … đến ngày Mẹ đi
 
Quặn lòng hụt hẫng dù khi
“ Sinh lão bệnh tử” phải thì tránh sao!
Mẹ ơi ! Thấy mẹ trên cao
Biết ơn công Mẹ với bao tháng ngày
 
Nuôi con vất vả hao gày
Lao tâm khổ tứ cùng thày dậy con
Trải lòng thành kính sắt son
Công lao Mẹ như nước non quê mình
 
Trên cao có Mẹ anh linh
Độ trì phúc đức gia đình chúng con
Dù cho trong lúc héo hon
Những lời cầu nguyện luôn còn đầy vơi .
 
( Nhân ngày giỗ Mẹ 12/4 Ất Mùi )
# # #
 
 
Tác phẩm :
HƯƠNG MÙA XUÂN
Nhiều tác giả
NXB Hội Nhà Văn VN ( Quý I – 2015)
#
TỰ TẠI
( Kỷ niệm 10 năm hưu trí 2005 -2015 )
 
Xanh mướt giàn trầu bể nước mưa
Bập bềnh cánh bướm gió lưa thưa
Bên hàng cau thắm xào xạc gió
Lách chách chim sâu mải vui đùa.
 
Mỗi sáng tựa hè mảnh chiếu con
Chập chớn nắng chéo nhảy lon ton
Trà xanh hương tỏa dìu dịu ngát
Một thoáng bâng khuâng … những vuông tròn .
 
Đâu đó nhìn đời những chuyện xa
Lẩn khuất, đan xen chuyện mỗi nhà
Cây, cá, chim, hoa … mỗi phận sống
Không gian tĩnh lặng … Chỉ mình ta !
#
TÌNH YÊU CỦA BIỂN
 
Từ thuở nào đến giờ
Sóng vẫn bạc đầu vì nỗi nhớ
Vẫn ầm ào lướt ngập bờ cát em.
Nhưng Tình yêu bao năm đã biến nỗi khát thèm
theo thời gian cứ lùi ra, rồi lấn tới .
 
Mỗi lần chạm vào nhau, rời xa càng háo hức
Càng dày thêm nỗi nhớ
Lấp lánh nước chân ai!
Lồng ngực dâng cao phủ sóng bờ biển dài
ầm ập tiến … lui … dần nuối tiếc.
 
Mối khi trăng lên, mỗi kỳ biển động
Cả thế gian có thấu hiểu tình ta
Biển lấn bờ - Ngàn đời yêu và dâng hiến
Để dập dìu … lan tỏa…
Lời du ca.
###
 
Tác phẩm :
HƯƠNG MÙA XUÂN
 
LÍNH MỚI ĐI CHỢ
( 1974 – E19 Thanh nghị, Thanh liêm, Hà Nam )
 
Rảo bước trong chợ đông người
Bỗng nghe tiếng cười con gái
Liếc nhanh, đôi chân dừng lại
Không rõ tiếng cười từ đâu?
 
Kiểm tra từ trước đến sau
Pjair chăng có gì không phải ?
Lần đầu ra khỏi doanh trại
Lẽ nào chị en thấy mình …?!
 
Trên người quần áo mới tinh?
Chắc vì tân binh quá trẻ?
Quân phục nguyên cỡ thùng thình?
Hay do dáng người thấp bé?
 
Lúc về đơn vị kể chuyện
Mấy anh lính cũ phẩy tay
Ôi dào, huấn luyện ít ngày
Rồi ra thành người lớn cả!
#
 
Bản gốc : LẦN ĐẦU ĐI CHỢ
( Kỷ niệm lính mới sau chiến thắng 30/4/1975 )
 
Sau tháng Tư - Bảy nhăm
Được ra ngoài doanh trại
Tâm tư thấy thoải mái
Rủ nhau : “ Đi chợi thôI ” .
 
Chợ bao người đứng, ngồi
Nhộn nhịp đông vui quá
Bỗng có tiếng cười lạ
Khúc khích ở phía sau .
 
Mấy lính mới nhìn nhau
Ngó nghiêng chừng ngượng nghịu
Rồi lắc đầu cùng chịu
Không chắc là  cười mình!
 
Nhỡ quân phục thùng thình ?
Hay mặt lính non choẹt  ?
Miệng thì cười toe toét ?
Tay cứ chỉ trỏ hoài …
 
Mình không làm gì sai
Chỉ là đi chơi chợ
Rồi nhắc nhau phải nhớ
Lần đầu đi chợ phiên .
 
Về đơn vị kể chuyện
Mấy lính cũ phẩy tay :
Qua huấn luyện ít ngày
Thành ra người lớn cả .
#
Tác phẩm :
TRĂNG NHƯ TREO Ở TRÊN CÀNH
Nhiều tác giả
( NXB Hội Nhà văn VN – Quý I - 2016 )
#
ĐÊM TRĂNG

Trăng như treo ở trên cành
Lung linh ánh toả xung quanh rạng ngời ,
Sân làng con trẻ nghịch chơi
Dung dăng dung dẻ … những lời xa xưa .

Rộn ràng câu hát đong đưa
Lựa lời ướm thử cho vừa lòng nhau ,
Đậm đà tình tứ trầu cau
Lời nhắn nhủ cứ trước sau mặn nồng .

Trăng ngà sao lặng thinh không
Cho sương bảng lảng mặt sông , đêm về
Đôi bạn trẻ vẫn mải mê
Đêm trăng mà ngỡ chưa hề có trăng !
#
HỘI LÀNG

Trăng như treo ở trên cành
Lung linh lan toả mong manh ánh vàng ,
Thùng thình sôi động khắp làng
Khi đêm Hội mở gọi sang sân đình …

Nhớ chuyện xưa của chúng mình
Đêm trăng vui Hội nên tình phu thê .
Duyên nồng trai gái thả mê
Qua mùa Lễ Hội , em về cùng anh .

Một vùng non nước quanh quanh
Mùa sau Lễ Hội muốn nhanh trở về,
Đậm đà một ánh trăng quê
Lòng thương thương nhớ lời thề đêm nao …
#
 
Tác phẩm :
TRĂNG NHƯ TREO Ở TRÊN CÀNH
NHỚ

Trăng non đầu tháng hao gày
Gió hây hây thổi , mây bay lững lờ 
Xa xăm một thoáng tuổi thơ
Chăn trâu , cắt cỏ , đắp bờ đồng sâu .
Vào mùa nhịp hát đôi câu
Nhấp nhô sóng lúa nối nhau về làng
Chập chờn mây trắng lang thang
Đêm khuya xào xạc những hàng tre xanh.
Trăng như treo ở trên cành
Thì thầm bước nhẹ lượn quanh hương nhài
Thoảng đâu một tiếng thở dài
Dáng nghiêng lặng lẽ , nhớ hoài … quê xa.
#
 
ĐỢI

Cánh diều lơ lửng cung mây
Trời cao xanh thẳm lộng bay gió chiều
Cuối làng nhộn nhịp đáng yêu
Tung tăng bầy trẻ cánh diều tuổi thơ .
Đàn trâu gặm cỏ ven bờ 
Dập dềnh cánh bướm, hững hờ cỏ may
Xuôi dòng nước chảy mây bay
Thuyền khoan vỗ nhịp chiều nay cập bờ .
Đêm trăng long lánh … ngẩn ngơ
Có được lời hẹn, ngóng chờ … tàn canh? 
Trăng như treo ở trên cành .
#
VEN HỒ
(Kỷ niệm Hồ Vị xuyên – Nam Định)

Trời cao mây trắng bao la
Gió Thu nhè nhẹ chiều tà bóng mây
Liễu rủ sóng nước nhẹ lay
Bao nhóm bạn trẻ chung tay ven hồ .
Áo dài tha thướt đôi cô
Ghế đá thủ thỉ ước mơ cuộc đời ,
Lan man ngày nghỉ … cuộc chơi
Đêm về trăng sáng, nhớ thời tuổi xanh .
Trăng như treo ở trên cành
Mai sau kỷ niệm chuyện anh chuyện nàng
Ve kêu Hè đến … Thu sang
Tuổi thơ trong sáng nhẹ nhàng lắng sâu .
Thơ tôi chỉ với mấy câu
Mong sao ký ức đậm mầu quê xa.
# # #
 
Tác phẩm  BIỂN ĐẢO QUÊ HƯƠNG
Nhiều tác giả
( NXB Hội Nhà Văn VN – Quý IV / 2016 )
#
 
GỬI ANH LÍNH ĐẢO

Mênh mông trời nước … mênh mông
Ánh dương rực rỡ sắc hồng chói chang
Lịch sử đất nước vẻ vang
Dân tộc quật khởi sử vàng lưu danh
Xuân về trời biển trong xanh
Biên giới biển đảo các Anh giữ gìn
Tết đến xin gửi niềm tin
Hình Anh lính đảo đậm in lòng người
Bài ca Năm Mới đẹp tươi
Việt Nam ổn định rạng ngời tương lai
Mặt trời bừng sáng sớm mai
Quà Xuân trao gửi một vài vần thơ
Kiên trung canh gác dưới cờ
Người thương chung thuỷ vẫn chờ đợi Anh …
Trăng như treo ở trên cành
Chủ quyền biển đảo có Anh vững bền.
 
GỬI ĐẢO XA
( Nhân đọc chuyện Âu Cơ – Lạc Long Quân
Viết 18/8/2013 – sửa 25/10/2015 )
I
Thuở ngày xưa con theo Cha ra biển
Mẹ lên rừng dựng nghiệp chốn non xanh
Câu chuyện lưu truyền dài theo sử sách
Vạn đời rừng biển mãi mãi chung tình.
II
Quăng chài tung lưới giữ yên biển nhà
Những đứa con ngày ấy nối bước Cha
Như thành lũy nhấp nhô chặn sóng dữ
Đất nước thanh bình lòng dân vui ca.
III
Ta yêu lắm những đảo đá xa bờ
Sống trên đó những người con đất Mẹ
Vọng gác tiền tiêu canh chừng cửa ngõ
Ngày và đêm để đất nước thanh bình .
IV
Cả nước dành tình yêu cho biển đảo
Và mãi là hậu phương lớn vững vàng
Truyền thuyết xưa mãi còn theo năm tháng
Với lính đảo chuyện nghĩa tình mênh mang .
# # #
 
Tác phẩm LỤC BÁT CÂU TRĂNG
Của PHẠM NGỌC VĨNH
( NXB Văn học – 21/8/2018 )
PHAN CỦ CHI in tặng
 
 
VỚI ANH …
Ở nơi xa giở xem ảnh kỷ niệm
Hội viên Thi đàn … Thấy rõ hình anh
Thái Bình ấy – Ngày giao lưu qua  nhanh
Với  người yêu thơ lần đầu gặp mặt .
 
Nghe hung tin mà thấy lòng quặn thắt
Anh đi rồi … Anh Vĩnh của em ơi !
Chợt như cảm … sững sờ tối đất trời
Ngó đâu đó không biết nói gì khác .
 
Một người Anh rất thật thà chất phác
Dừng chân ở  Nam Định quê hương mình
Hải phòng chờ anh … Em vẫn đinh ninh
Việt Nam Thi đàn CHÍN NĂM thành lập.
 
Cuộc sống ở xa, thời gian thì gấp
Không thể về lần cuối chia tay anh
THƠ và TRĂNG vẫn như ở trên cành
Tỏa sáng ấm gắn kết tình Huynh đệ .
 
Và biết rằng không bao giờ là trễ
Xin chia buồn sâu sắc tới tang gia
Sinh tử - Lẽ tự nhiên với mọi nhà
Anh Vĩnh nhé ! Cuối cùng … lời tiễn biệt .
# # #
 
Tác phẩm HẢI AN – QUẬN MỚI
Tập thơ – Nhạc của CLB Văn Hóa Quận hải An
Chào mừng kỷ niệm 15 năm thành lập Quận Hải An và 15 năm truyền thống thơ Hải An
( 2003 – 2018 )
Lưu hành nội bộ
 
 
 
 
QUẬN MỚI HẢI AN
 
( Kỷ niệm 15 năm thành lập Quận Hải An,  TP Hải Phòng
5/2003 – 5/2018 )
 
Thấm thoắt mười lăm năm có lẻ
Quận mới Hải An được hình thành
Sức sống đô thị phát triển nhanh
Thay đổi toàn diện nếp sống cũ .
 
Rộng mở Khu công nghiệp Đình Vũ
Sân bay Cát Bi đón  nắng vàng
Cảng biển nối dài gió mênh mang
Tân Vũ – Lạch Huyện cây cầu mới .
 
Thoả nỗi  vui mừng bao mong đợi
Giao thương thuận lợi suốt đêm ngày
Cả vùng đất biển đã đổi thay
Phố mới  làng chài  nay rực rỡ .
 
Hải An – Quận mới trên đường mở
Định hướng đi lên đang  thuận đà
Quê hương xưa ấy trong lòng ta
Nay tình đất mới càng thấm đậm .
 
Về ngắm cầu vượt trên sông Cấm
Đường nối  Vũ Yên đã thi công
Với người yêu xa đất Hải Phòng
Hãy về thăm Hải An – Quận mới   .
#
 
MẸ LÀ CÔ GIÁO
 
( Ký ức về Mẹ nhân ngày Nhà giáo VN 20/11/2017 )
 
Tôi nghĩ Mẹ tôi là cô giáo
Bởi thấy Mẹ yêu chúng tôi nhiều
Tất cả tấm lòng của Mẹ yêu
Đi cùng chúng tôi theo năm tháng .
 
Mỗi ngày tất bật từ mờ sáng
Lo cho con ấm dạ đến trường
Thu dọn nhà cửa đồ đạc vương
Để Mẹ kịp giờ vào nhà máy .
 
Chỉ làm công nhân những ngày ấy
Mà sao giỏi thế … Mẹ của tôi !
Biết bao nhiêu thứ ở trên đời
Khi hỏi Mẹ đều trả lời được .
 
Mọi việc cứ như Mẹ biết trước
Những điều tôi học – Mẹ đều hay
Có gì vướng mắc Mẹ chỉ bày
Những cách giải quyết có tình lý .
 
Nghề dạy học thật là cao quý
Đến trường đã có cô giáo rồi
Nhưng cả đời chỉ một Mẹ thôi
Và Mẹ tôi cũng là cô giáo .
( 4h45p 17/11/2017 )
 
# # #
 
Tác phẩm HẢI AN – QUẬN MỚI
Tập thơ – Nhạc của CLB Văn Hóa Quận hải An
 
# # #
LÒNG TIN
( Chào mừng  ĐH Đảng CSVN khoá XII 2016 – 2020  )
 
Những ngày mưa lạnh đã qua
Giờ đây gió mới đã pha nắng hồng
Người dân tin tưởng chờ mong
Đại hội Đảng đã thành công tuyệt vời
 
Bồi hồi xúc động trong tôi
Âm vang mãi mãi những lời ngợi ca
“ Đoàn kết – Đổi mới ” Đảng ta
“ Kỷ cương – Dân chủ ” thế là dân yêu
 
Tự hào nhưng chẳng tự kiêu
Vai trò lãnh đạo được nhiều lời khen
Xứng đáng vị trí cầm quyền
Giữ cho Đất nước bình yên vững bền
 
Kinh tế chú trọng trước tiên
Quyền lợi Dân tộc đặt lên hàng đầu
Với Dân tình nghĩa trước sau
Đối nhân xử thế sắc màu nở hoa
 
Lòng Dân tin tưởng Đảng ta
Con đường cách mạng ắt là thành công.
#
 
 
 
NGÀY BÁC ĐI XA
( Nhớ ngày Bác Hồ đi xa - 02/9/1969 )
 
Ngày Bác đi xa, con còn nhỏ
Đất Trời hoá buồn những giọt mưa
Nỗi niềm day dứt thấy như vừa
Đau thương lệ rơi, buồn … trống vắng.
 
Dòng người mang theo lòng trĩu nặng
Viếng Bác với bao nỗi cảm thương
Gió cũng thôi chạy nhảy trên đường
Chim bay lặng tiếng tìm về tổ …
 
Bao năm dân ta đời cực khổ
Có Bác – Tổ quốc được Tự do
Cùng cuộc sống khấm khá ấm no
Chiến đấu cho nước nhà thống nhất.
 
Vậy mà những ngày khi Bác mất
Đất nước chưa được hưởng Hoà bình
Nhưng rồi như ánh sáng bình minh
Non sông toàn vẹn ngày Chiến thắng .
 
Lời Bác dặn chúng con cố gắng
Để VIỆT NAM vững mạnh đi lên
Cuộc sống người dân thật vững bền
Xứng đáng lớp cháu con của Bác .
( 01/9/2017 )
 
# # #
 
 
Tác phẩm QUÊ HƯƠNG TÌNH MẸ
Thơ nhiều tác giả
Của Hội liên lạc Việt kiều Hải Phòng
( NXB Hải Phòng – Quý IV / 2017 )
 
( Bài thơ QUÊ TÔI  được  in trong  tác phẩm thơ : " Quê hương - Tình mẹ "  và
được giới thiệu sáng 12/10/2107 tại buổi trao giải thi thơ QUÊ HƯƠNG - TÌNH MẸ do
Hội liên lạc Việt kiều TP HP tổ chức đầu 2017  )
 
 
QUÊ TÔI
 
Quê tôi đất nghèo yên bình lắm
Sau luỹ tre xanh khói lam chiều
Tình làng nghĩa xóm những thương yêu
Cuồn cuộn dâng trào trong trí nhớ .
 
Dòng sông quê bên bồi bên lở
Đò ngang rộn rã tiếng nói cười
Người đi làm, đi học, đi chơi
Nắng vàng chảy xuôi dòng êm ả .
 
Tiếng lách cách thuyền nhỏ đánh cá
Xa xa chấp chới những cánh cò
Đâu đó ru con tiếng ầu ơ
Lô nhô những nếp nhà gianh nhỏ .
 
Ven đê đàn trâu đang gặm cỏ
Đường làng quanh co những lối mòn
Thấp thoáng lấp ló bóng trẻ con
Những trò chơi xưa thời thơ ấu …
 
Hương thơm ngày xưa cơm Mẹ nấu
Theo suốt cùng con bước quân hành
Qua rồi những năm tháng tuổi xanh
Vẫn sâu đậm bóng hình quê cũ .
#
( Chủ nhật 13/8 - Kỷ niệm 07/2017 Đinh Dậu )
# # #
 
Tác phẩm HỒN QUÊ THI QUÁN – Tập 2
Thơ nhiều tác giả
( NXB Hải Phòng – Quý I/2019 )
#
 
THĂM QUÊ
Về Nam Định – Ta trở về đất Mẹ
Thăm lại quê sau bao tháng năm dài
Mảnh đất thương nhớ ấp ủ tương lai
Ân tình cũ ấm lòng người xa xứ .

Biển quê ta vẫn trong xanh lắm chứ !
Sóng dâng trào phủ cát dấu chân ai
Gió phi lao vi vút giữa làng chài
Lặng lẽ chờ những cánh buồm nâu cũ .

Chợ Rồng*  đây vẫn náo nhiệt đông đủ
Cầu Tân Đệ*  đậm nỗi nhớ trong ta
Bến Đò Quan*  thủ thỉ chuyện quê nhà
Lễ - Hội Đền Trần*  lưu danh di sản .
 
Sông Ninh Cơ *  tàu hàng đầy ắp mạn
Hướng biển lớn giao thương khắp muôn nơi
Thơ Tú Xương day dứt những chuyện đời
Hương sắc Chợ Viềng*  giúp ta thanh thản.

Về Nam Định đường xa ta chẳng quản
Nơi lưu giữ dấu tích chốn quê nhà
Quê Cha đất Mẹ lưu luyến trong ta
Không quên được … Chẳng  bao giờ quên được.
#
CHỈNH LẠI : Về Nam Định đường xa ta chẳng quản
Nơi lưu giữ dấu tích chốn quê ta
Lòng luôn nhớ đất Mẹ quê Cha
Không quên được … Chẳng  bao giờ quên được.
#
*Là những địa danh của Nam Định .
GỘI ĐẦU
Nắng vàng vờn gió heo may
Em vừa thả tóc khiến ngày dài ra
Hương chanh, hương bưởi quanh nhà
Để anh lấn bấn vào ra ngóng chờ
 
Làn tóc óng mượt suối tơ
Eo thon lưng ướt … thẫn thờ lòng ai !
Biết rằng vẫn có ngày mai
Mà sao chỉ ước cho dài hôm nay
 
Sợ rằng mưa gió đổi thay
Nên anh chỉ muốn nắng ngày đậm thêm
Để em giãi tóc bên thềm
Hương thơm bồ kết dịu êm quanh nhà
 
Em ơi …  giữa cảnh sắc hoa
Anh vẫn  say  ngắm  người ta gội đầu
#
 
 
 
THĂM CHÙA LÀNG
Mới đó Hè về nắng tỏa hương
Men theo cỏ rậm kín ven đường
Trên trời gió cuộn vờn mây trắng
Dưới đất vươn cành lá đọng sương
Mốc trắng nền chùa viên gạch vỡ
Rêu xanh mái ngói phủ chân tường
Đâu đây cảnh cũ mờ sương gió
Để mỗi khi về … lại vấn vương .
#
 
 
 
 
 
THƠ CHÀO MỪNG LỄ HỘI HOA PHƯỢNG ĐỎ
( Ngày giải phóng HP 13/5/1955 – 13/5/2018 )
 
THƠ vui như chim Sáo* líu lo
CHÀO mào* gọi Bách Khướu* chuyện trò
MỪNG anh Bìm Bịp* không bịp bợp
LỄ phép Vàng Anh* chào rõ to
HỘI hè không muốn có mặt Quạ*
HOA cười chú Diệc* chuyên lặn mò
PHƯỢNG hồng đậm sắc màu Hồng Hạc*
ĐỎ nắng tô điểm những cánh Cò* .
 
*Tên một số loài chim
#
 
 
TÌNH ĐẦU
( Tặng Hảo, Thu 1978 – Hải Hậu, Nam Định )
Nắng Thu trải vàng dải lụa
Đồng xanh sóng lúa  mượt mà
Thời gian quê ấy nơi xa
Hoa cúc đậm màu nỗi nhớ .
 
Gió mát nhẹ nhàng hơi thở
Len lỏi tóc em thoảng hương
Lặng lẽ câu chuyện đời thường
Háo hức những đêm trăng sáng .
 
Đêm lạnh sao trời thấp thoáng
Trao nhau lời hẹn đầu đời
Mây phủ trăng, gió lả lơi
Đất trời tràn đầy mơ ước .
 
Hạnh phúc mong chờ phía trước
Nắm tay cùng bước bên nhau
Dù cho cuộc sống dãi dầu
Tình yêu chúng mình mãi mãi …
#
 
 
 
NGÀY ĐẦU
Kỷ niệm ngày xưa tuổi học đường
Trường mới dựng nên nơi phố nhỏ
Thày trò mừng vui … Vậy là có
Trường Cấp III Công Nghiệp Nam – Hà
 
Con em lao động Thành phố ta
Đang thời chiến tranh còn thiếu thốn
Thời gian trong ngày luôn bận rộn
Lao động làm thêm cũng khá nhiều .

Ngôi trường xây dựng mới đáng yêu
Thày đó trò đó tình chân thật
Dấu ấn kỷ niệm đáng nhớ nhất
Là năm khai giảng khoá đầu tiên*.

Ngày ấy nhịp sống kéo liên miên
Xây dựng phong trào chăm rèn luyện
Hậu phương thi đua với tiền tuyến 
Góp nhiều thành tích cho quê hương .

Kỷ niệm ngày xưa tuổi học đường
Nhớ những gương mặt ngày tụ hội
Bồi hồi gặp lại nơi trường mới**
Tuổi xưa xao xuyến lạ mà quen …
#
*Khóa học 1971 – 1974
**Nay là Trường THPT Ngô Quyền – Nam Định.
# # #
 
 
Tác phẩm TÁC PHẨM MỚI SỐ 16 + 17
Chuyên đề Văn học Nghệ thuật
Xuân Đinh Dậu 2017
( NXB Dân Trí – Tháng 12/2016 )
 
 
GỬI ANH LÍNH ĐẢO
( Bài này đã in trong BIỂN ĐẢO QUÊ HƯƠNG )

Mênh mông trời nước … mênh mông
Ánh dương rực rỡ sắc hồng chói chang
Lịch sử đất nước vẻ vang
Dân tộc quật khởi sử vàng lưu danh
Xuân về mây trắng trong xanh
Biên giới hải đảo các Anh giữ gìn
Hình ảnh người lính khắc in
Thắm đượm trí nhớ, lòng tin mọi người
Đinh Dậu - Năm mới đẹp tươi
Đất nước ổn định ngời ngời tương lai
Nắng trời bừng sáng sớm mai
Quà Xuân trao gửi một vài vần thơ
Kiên trung lính đảo dưới cờ
Người thương chung thuỷ vẫn chờ đợi Anh
Giữ gìn non nước trời xanh
Chủ quyền biển đảo trường thành bền lâu .
 
#
 
QUÊ CŨ
Hàng tre ven sông ngả bóng
Xào xạc cò bay trắng trời
Bến nước, con đò xưa ấy
Bâng khuâng nín lặng trong tôi.
#
BẠN GIÀ
Đào khoe sắc mới
Rượu ấm cay nồng
Ý thơ chợt tới
Sáo vọng thinh không .
#
 
Họa thơ TRẦN NHÂN TÔNG :
 
 
ĐÀO TẾT
Mới độ rét Đông, nụ ken dày
Lộc Đào xanh mướt thế Rồng bay
Muôn loài ấp ủ thời khắc đến
Giao hòa Trời – Đất – Gió – Mưa – Mây.
 
SAY
Đầu Xuân lắc rắc bụi mưa bay
Lóng lánh sương mai lấp lấp đầy
Áo chéo eo lưng dài mỏng mảnh
Hương thầm gió thoảng … đất trời say .
#
373 bài viết
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách