MÙA ĐÔNG (viết ngắn)

Các điều hành viên: Lý Thu Thảo, Lý Thu Thảo, Lý Thu Thảo, Lý Thu Thảo

80 bài viết
59 -  BÁNH TÉT HƯƠNG VỊ NGÀY XUÂN

Hình ảnh
       Ngày Tết , nhà tôi thêm một chút nhộn nhịp vì có gói bánh tét. Ngoài Bắc , ngày Tết gói bánh chưng, còn miền Nam chúng tôi thì gói bánh tét.
      Cách làm và chất liệu hai loại bánh có nhiều chỗ giống nhau, nhưng bánh tét thì được gói dài và tròn, cột dây lát từng đoạn, nếu cột đều thì đòn bánh trông rất đẹp. Hai đứa con tôi đi làm xa, đến gần Tết là chúng điện thoại về , thằng lớn dặn: 
     -  Hai mươi tám con mới được nghỉ, mẹ chờ con về cột bánh nhe !
     Tuy là con trai, nhưng nó rất khéo tay, cột đòn bánh tròn vo, quấn dây lát đều đặn thật đẹp, bà nội nó có lần khen và nói đùa :
   - Thằng Phan có răng cửa chắc , đều...mới cắn dây lát dính, chứ răng sún làm sao cột bánh tét được ?

    Khi ăn, nếu để nguyên đòn bánh dùng dao cắt không đẹp bằng mở hết lá ra, rồi dùng một sợi chỉ cắn một đầu, còn đầu kia quấn đòn bánh , tét ra từng miếng mỏng trông thật ngon , có lẽ vì thế nó mới có tên gọi là bánh tét.
     
    Bánh tét muốn gói ngon cần phải chọn nếp thật dẻo. Không nên ngâm nếp lâu khi gói, mà chỉ nên dút nếp cho sạch, ướp muối, bột ngọt rồi gói. Nhưn bánh là đậu xanh đãi vỏ, thêm mỡ hoặc thịt ba rọi chen giữa đậu  thì đòn bánh mới ngon và đậm đà. À, Đậu và thịt cũng phải ướp trước đường , muối, bột ngọt nữa đấy !
      Có thể có người chế biến thêm, nhưng thường muốn bánh để được lâu thì chỉ gói đơn giản như thế , cần nhất là phải cột dây chặt, nếp không nên ngâm...Là bánh sẽ không bị mau thiu.

     Ngày xưa, vào những ngày cuối năm, mọi công việc đã chuẩn bị sẳn sàng để đón năm mới , ngoài tiếng heo, gà, vịt kêu, tiếng dao chặt thịt...thì nhà nào cũng đều gói bánh tét , làm cho nhà cửa sinh động thêm lên.
    Bây giờ bánh trái bán đầy ngoài chợ, có cả bánh tét , bánh chưng, nên rất ít nhà còn gói bánh tét ăn tết.  Riêng ở nhà tôi, gần như cái lệ gói bánh tét không thể bỏ được. Dù ăn không bao nhiêu, nhưng nếu không có nó thì có phần nhạt nhẽo. Vào nhà, chỉ nhìn lên góc nhà có đùm bánh tét treo mấy chục đòn thì thấy ấm cúng hơn.
    Có năm tôi định không gói, nhưng đám nhỏ năn nỉ :
   -  Gói bánh cho vui mẹ à ! Tụi con canh lửa cho !
 Ba chúng cũng đồng tình :
   -  Kệ , xung quanh vườn củi đuốc thiếu gì , em ráng gói để biếu bà con chòm xóm ăn lấy thảo cho vui !
     Khi người lớn gói bánh, thì trẻ con háo hức ngồi bên cạnh đợi chờ, niềm vui của chúng là chỉ chờ mình nghỉ tay một chút là chúng nhào vô gói những đòn bánh tét nhỏ xíu để khi luộc chín là mang đi khoe bạn bè :
   -  Chính ta gói đấy !
    Nếu có ngày ba mươi tết, đêm hai mươi chín là nồi bánh tét đã sôi sùng sục ngoài vườn. Bọn trẻ xúm quanh nồi bánh canh lửa và tán gẫu , cười hô hố giữa đêm khuya thật là không niềm vui nào giống niềm vui nào cả !
     Không như ngày xưa , bà nội , bà ngoại ngày nay không thích kể chuyện đời xửa đời xưa nữa rồi, cho nên chúng xúm lại, lớn thì nhậu lai rai, tâm sự chuyện đời...Nhỏ thì ca hát , kể chuyện trong trường trong lớp để thức canh nồi bánh tét.
      Khi bánh chín , cách tốt nhất là để cho bánh dẽ, giữ được lâu là tưới nước lạnh cho nước bốc hơi, rồi treo chúng lên cao để rỏ nước cho hết.
      Đến chiều ba mươi cúng ông bà, thì những đòn bánh tét nào cột đẹp nhất sẽ được xếp lên bàn thờ để chưng với trà rượu , hoa quả ...
      
      Khi nhìn vào đĩa bánh tét của mình, tôi cảm thấy nó còn rất ý nghĩa, nó nhắc nhở mình vẫn còn là con cháu vua Hùng. Dù cuộc sống có tiến bộ thế nào ta cũng không thể bỏ quên cây lúa, thửa ruộng của tổ tiên để lại.
     Với không khí ấm áp tình làng nghĩa xóm, bảy tám ngày sau, khi mà những náo nức nhộn nhịp đã qua, đồ ăn , thức uống vơi dần, bánh tét sẽ được tét ra đem chiên giòn thết đãi bạn bè , thì không ai chê đâu được. Hương vị ngày Tết vẫn đọng lại lâu dài trong từng khoanh bánh tét.

Hải Âu, 19.01.2019
 
60 -  ĐẦU XUÂN NHỚ NGOẠI    (Bút Ký)

     Khi những ngày giá lạnh đã qua, và cây cối bắt đầu xanh lá...Khi những cánh chim én bay lượn khắp trời và những đóa mai vàng đua nhau nở rộ...Tôi lại thích ngồi một mình với một nỗi nhớ quay quắt thiết tha về ông ngoại của tôi.
     Ông ngoại tôi là một người dân tộc Hoa hiền hậu và vui tính. Không có chuyện gì có thể làm ông rầu rĩ lâu được.
    Thuở ấy, vào những  ngày Tết Nguyên Đán, chúng tôi đều được về quê thăm ngoại, vì đó cũng là cái lệ quen thuộc từ nhỏ của gia đình tôi. Trong số những đứa cháu nội, ngoại đông đúc, tôi là đứa cháu gái được ông ngoại cưng chìu nhất, nên mỗi lần về ăn Tết bên ngoại, tôi luôn thấy thật vui vẻ, và thoải mái trong lòng.
      Những đêm trăng gió mát của ngày xuân, chúng tôi thường ngồi lại để nghe ngoại kể chuyện, những chuyện ông kể,toàn là những chuyện thần thoại cổ xưa , mà tôi là một khán thính giả thích chí nhất.
      Buổi trưa , ông cùng tôi  ra nằm trên võng , mắc vào những gốc cây ngoài vườn mát rượi. Ngoại thường dạy tôi đọc những câu tục ngữ , ca dao nói về quê hương, về đồng loại, về đạo đức con người. Ngoại bảo ở đời, cần nhất là phải có nhân cách tốt, làm việc gì cũng phải tự tin ở mình và đừng bao giờ nản chí.
     Sáng đầu năm, là ngoại lo đốt nhang khấn nguyện để cầu cho đất nước hòa bình, yên ổn, con cái khỏe mạnh , nhà nhà sum họp ,hết cảnh chiến tranh... quê hương đẹp giàu...Ngoại hay bảo tôi :
       -  Con hãy tập cho mình  có một cuộc sống vui vẻ,lạc quan...Làm người, nếu biết có trách nhiệm , có trái tim , thì còn mang biết bao là hoài bão.
      Bà ngoại tôi dù khó tính đến đâu, cũng không bao giờ buồn bực khi ở cạnh ông tôi.

      Có một chuyện làm tôi cứ nhớ mãi về ông, lúc ấy, tôi lên mười tuổi. Hôm đó cũng vào mùa xuân, khí hậu thật tươi mát,, hoa mai nở rộ trên cành và mọi người đều tất bật lo chuẫn bị ngày Tết sắp đến.

      Tôi được ba mẹ  cho đi theo ông ngoại chở con heo thịt ra tỉnh bán để có tiền tiêu Tết.
      Hai ông cháu khó khăn lắm , mới bán xong con heo, một tay ngoại dắt tôi, một tay ngoại xách giỏ tiền. Khi vô chợ, tôi nhìn kẻ qua người lại  mua sắm thật nhộn nhịp vui mắt. Chợ tết đông hơn ngày thường , ông ngoại  kéo tôi đến sạp  bán dép để mua cho tôi một đôi dép mới. Tôi thích thú  ngắm nghía và lựa chọn  những đôi dép đủ màu thật xinh xắn.
      Bỗng dưng tôi nghe tiếng ngoại la lên :
     -  Thôi rồi, Kim ơi ! Tiêu đời một con heo cả trăm ký !
     Tôi còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì...Ông tôi liền run run đôi tay đưa cao cái giỏ lên xem, Dưới đáy giỏ bị ai rọc một đường khá dài tự bao giờ...Gói tiền trong giỏ của ngoại biến mất theo luôn.
      Hai ông cháu tôi thật là dở khóc dở cười, đứng tần ngần giữa chợ. Có vài ba người tính tò mò lại hỏi ngoại , nghe qua , họ lắc đầu chép miệng :
     -  Thiệt là tội nghiệp ông già !
     -  Ừ ! Ông già bị rạch giỏ lấy hết tiền rồi, xui quá !
      Không mua được đôi dép , tôi không tiếc nữa, mà chỉ tiếc  cho số tiền của ngoại đã mất.

      Ngoại tôi thẫn thờ, buồn bã, dắt tôi lội bộ cả cây số để xuống bến đò về nhà. Lúc đó tôi cảm thấy đói và khát. Có lẽ, ngoại còn mệt hơn tôi nữa. Tôi biết ngoại không còn đồng bạc nào cả . Ông cúi xuống bồng tôi lên tay và đưa bàn tay nhăn nheo vuốt mớ tóc dính đầy mồ hôi của tôi, khẽ nói :
    -  Tội nghiệp cho cháu cưng của ông quá ! 
    Ông loay quay để cái giỏ trên tay rơi xuống đất, ông cúi xuống nhặt cái giỏ lên. Bỗng ông reo lên mừng rỡ :
    -  Đúng là Ở hiền gặp lành mà Kim !
    Thì ra , trong giỏ của ngoại  chẳng biết sao còn sót lại một tờ giấy bạc mười ngàn đồng ( hồi đó tiền còn lớn lắm, tôi đi học chỉ được một ngàn hà ).
     Bỗng dưng tôi có ý so sánh  vẻ mặt đau khổ lúc nãy của ngoại, và niềm vui rạng rỡ của ngoại bây giờ, thật khác hẳn rõ rệt, tôi thấy thương ngoại vô kể.
  
    Nhờ số tiền ít ỏi đó. Ông cháu tôi ăn uống qua loa và về tới nhà bình yên.

    Suốt mấy ngày , hình như tôi thấy ngoại không than thở tiếc số tiền bị mất, mà chỉ nghe ông luôn miêng nhắc tờ giấy bạc còn sót lại trong giỏ, Ông nói với bạn bè :
   -  Bởi vậy, có đức không sức mà ăn ! Nếu không có số tiền đó, giữa đường giữa sá ông cháu tôi không biết ra sao nữa.

     Hai năm sau, sức khỏe của ngoại bỗng dưng kém hẳn. Một hôm ông bỗng đau bụng dữ dội. Ba mẹ tôi và các cậu dì lo sợ cuống cuồng chở ông vô bệnh viện, không ngờ vừa nhập viện là ông được đưa vào phòng phẩu thuật liền.
     Sau mấy ngày nằm mê man, ngoại tỉnh lại dần...Vừa trong thấy chúng tôi, lớp con , lớp cháu bu quanh ông đông đảo lo lắng, hỏi han...Ông tôi bỗng bật cười và nói giọng khôi hài :
     -  Chỉ có cắt bỏ một nửa bao tử thôi, Có chuyện gì lớn lao đâu mà ầm ỉ vậy tụi bây ? Ở hiền thì gặp lành hà, đừng lo !
      
      Ngày tôi được thi đậu, được vô trường trung học lớn nhất của tỉnh. Tôi về khoe ông. Ông mừng rỡ khen ngợi  tôi hết lời, bao nhiêu tiền dành dụm ông lén cho tôi hết. Ông nói với tôi :
   -  Con nhớ cố gắng học cho thiệt giỏi nghe hôn ? Để lớn lên làm nhà thơ cho ngoại, rồi ngoại sẽ ngâm thơ  của chính tay cháu ngoại mình sáng tác... Lúc đó, Chà ! Ngoại hãnh diện lắm  nghe !
     Tôi gật đầu, bá cổ ngoại , hôn má ông và hỏi :
   -  Viết văn được hôn ngoại ? Con thích viết văn hà ?
   -  Được, được, Viết văn hay làm thơ gì  ông cũng khoái hết !  Đó là ước mơ từ nhỏ của ông , mà ông không thực hiện được cháu ạ !
      Ngày đưa tôi xuống tàu ra tỉnh , ông gom biết bao là trái cây ngoài vườn gửi theo tôi, vì ông biết tôi vốn thích ăn trái cây thay cơm mà ! Ông xoa đầu tôi căn dặn :
   -  Chừng  nào nghỉ tết về với ngoại liền nha con ! Rán học cho giỏi nghen, mà có học thì phải có hạnh đó, nếu con ở hiền thì sẽ gặp lành và...
   Tôi mỉm cười tiếp lời ông :
   -  Và có đức thì không sức mà ăn nè ! Phải hôn ngoại ?
    Ngoại gật gật đầu, và gỏ nhẹ đầu tôi, cười hể hả :
   _ Tổ cha mầy, Nhạo ông đó hả ?
    Tàu đã chạy thiệt xa , mà tôi vẫn còn thấy ông đứng ngóng theo mãi...


     Để bây giờ, Thời gian qua mau, không bao giờ ngừng lại...Tất cả cũng đổi thay !
     Mùa xuân lại đến, Đất nước thanh bình, quê hương ngày càng đổi mới , tiến bộ , đẹp giàu...Nhưng ngoại tôi thì còn đâu nữa ?
     Tôi cũng không là nhà thơ  và cũng không là nhà văn như ngoại từng mơ ước...Nhưng tôi biết, ông ở bên kia thế giới... chắc cũng tạm hài lòng về tôi, vì tôi cũng viết được, ít ra cũng một bài văn ngắn kể về ông với  một nỗi niềm thương nhớ sâu đậm và kính phục nhất về Ông ngoại yêu dấu của tôi .

Hải Âu, 22/01/2019
61 - CON GÀ MÁI NGÀY XUÂN     (Truyện Ngắn)

     Minh nhìn qua song cửa sổ...Cơn gió se se lạnh của buổi chiều mùa xuân sao mà dịu dàng và mát mẻ đến thế ? Cả những hàng dừa trước ngõ, những bụi tre, bụi trâm bầu...Cũng đều mang vẻ vui tươi đậm màu xanh biếc. Cảnh vật xung quanh hài hòa trong sắc thái  mùa xuân.
    Con gà mái tơ lông vàng óng ả , đang cắm cúi bới móc tìm mồi trông thật vô tư và thong thả...Nhưng lòng Minh thì khác hẳn cảnh vật bên ngoài, lòng nàng đầy lo âu và rối bời bời...
    Bên hàng xóm, vang vang tiếng réo gọi nhau hối hả, kẻ gói bánh, người chặt thịt, chuẫn bị cho ngày Tết. Họ náo nức rủ nhau đi chợ đêm.
    Riêng nhà Minh, nàng chẳng biết tìm đâu ra tiền để xoay sở ba ngày Tết ? Từ ngày mẹ lâm trọng bệnh, tất cả mọi thứ trong nhà bán sạch cả. Tiền hết nhẳn mà bệnh mẹ vẫn không thuyên giảm. Nhìn mẹ nằm phờ phạc trên giường lòng Minh  đau như ai xé ruột...Những tiếng rên đau đớn của mẹ khiến nàng ứa nước mắt. Nàng nghĩ ...Ước chi mẹ được mạnh khỏe để đổi lại,  nàng mang bệnh thế cho mẹ, có lẽ nàng đỡ đau khổ hơn ...
     Những tiếng đùa giỡn của đám trẻ con bên ngoài làm  Minh  nhớ tới Quang, em trai của nàng mới 12 tuổi, nhà nghèo mà rất ngoan và ham học.
    Tết năm nay mẹ bệnh  nên Minh không may được cho em  bộ đồ mới nào cả ! Chẳng bù vào những đứa ở xóm bằng tuổi Quang, có đứa được ba mẹ sắm cho cả chục bộ mới.
    Nàng thở dài chua xót nghĩ ...Ở đời sao lắm bất công,  người giàu thì giàu nứt vách. Họ nhậu với nhau một giờ tốn  bạc triệu, lên xe , xuống ngựa...đủ chuyện xa xỉ hết . Còn mình lại nghèo xác nghèo xơ...mong sao đủ ăn đủ mặc còn không được mơ chi quần là áo lụa ...
    Từ khi mẹ ngã bệnh, nàng cũng không rảnh ngồi yên để may đồ cho khách hàng được. Nhà đã túng, càng túng bấn thêm. Khổ thay,  chiều mai lại là ngày cuối năm. Nhà nào cũng không nhiều thì ít,  phải có một mâm cúng ông bà tổ tiên cho đúng ý nghĩa của ba ngày Tết. Đó là phong tục truyền thống của nước ta,  không thể nào thiếu được. Khổ nổi nàng chẳng còn gì để bán ra tiền để mua đồ  chút đỉnh cúng ba nàng.
    Nàng đã giấu mẹ, không muốn cho mẹ lo trong lúc bệnh hoạn , nên mẹ  không hề hay  rằng nhà không còn tiền để đi chợ tết.
    Tiếng mẹ trở mình gọi :
   -  Minh à, Chừng nào cúng hở con ?
   -  Dạ, dạ...Chiều mai, mẹ ạ ! Mẹ cứ nghĩ đi, con đã lo xong đâu đó hết rồi mẹ à !
    Nàng nhìn lên bàn thờ ba, ông bà nội, mà lòng chết lặng trong khổ sở...Nàng không biết người chết có hiểu nỗi lòng của nàng bây giờ thế nào không ?
      Chợt tiếng con gà mái chạy ùa vào nhà cục tác inh ỏi vì bị con chó hàng xóm đuổi bắt. Nàng nhanh chân ra đuổi con chó.
     Minh chợt nhìn kỹ con gà  mái tơ , lông vàng mịn, thịt chắc nịch của Quang,  Con gà thuộc loại lớn con có lẽ nó nặng gần ba ký...Một ý nghĩ lóe lên trong đầu nàng làm Minh suy tính : Hay là mình mang con gà của Quang đem bán, may ra  có được một số tiền để trang trải đỡ ba ngày Tết. Chắc chỉ còn cách đó thôi .
      Nhưng nhìn con gà mái  đang nhởn nhơ ngoài ngõ, Minh nghĩ đến em : Giờ này có lẽ Quang đang ở ngoài đồng chơ vơ, hiu quạnh để mót từng nắm lúa người ta gặt còn sót lại để đem về cho gà ăn. Nhà không có lúa, nên cứ mỗi sáng đi học về, dù bận thế nào nó cũng ráng chạy ra ruộng mót lúa về để dành cho gà ăn. 
     Con gà mái tơ này là niềm hy vọng lớn nhất của Quang, hôm kia Minh còn nghe Quang ngồi tính :
   -  Còn hơn tuần nữa là con gà đã đẻ !
   Quang mơ màng ví con gà mình giống như chuyện cổ tích bà kể ngày xưa " Con gà ấp trứng vàng ". Còn Quang, em chỉ mong con gà mái của mình đẻ chừng 10 trứng là đủ , Quang sẽ cho nó ấp ra con...Chẳng bao lâu, trước mắt Quang sẽ có một bầy gà con nõn nà chạy tíu tít trên sân cỏ, em sẽ thấy sung sướng biết bao. Rồi thời gian sau nữa, những con gà con lớn lên thì chúng cũng sẽ đẻ trứng , rồi nở ra con ...Như thế , Quang sẽ là một ông chủ trong trang trại gà  có hạng...Lúc ấy Quang sẽ tha hồ mà mua sách học.
      Chỉ còn vài giờ nữa thôi, nếu Minh không bắt con gà đem bán thì sẽ không còn ai mua gà nữa. Minh khổ sở nghĩ bụng : Thôi , đằng nào cũng phải  bán con gà , mình sẽ cố thuyết phục Quang , qua tết mình sẽ kiếm con khác tốt hơn trả lại cho nó.

    ...Trời nhá nhem tối, Quang mới quảy bao lúa mót chừng  năm, sáu ký về. Trông mặt em thật hí hửng, nhưng mình mẩy thì bê bết bùn và có vẻ mệt nhọc, vừa tới nhà Quang đã gọi :
    -  Chị Hai ơi ! Bữa nay em mót được nhiều lắm nè, vì chỗ này sâu tụi nó không dám lội...
   Minh nảy giờ theo dõi bước chân em mà lòng thắc thỏm . Nhìn nét mặt vô tư hớn hở của em, Minh nghe tim  nhói đau. Nàng thấy thương em hơn bao giờ hết. Nói gì với em bây giờ ? Nàng thật sự bối rối và khổ sở...
     Đến khi nghe em gọi, nàng mới thẫn thờ chạy ra đỡ bao lúa mót trên vai em xuống... Xong nàng lặng lẽ vào bếp  mang ra cho Quang một chiếc bánh bông lan to, món ăn mà Quang thích ăn nhất , Minh trao cho em. Sẳn đói, Quang ngốn một cái rõ to và hỏi chị :
    -  Bánh đâu ngon quá  vậy chị hai ? Chị mới đi chợ à ?
    -  Ừ ! Chị mới đi chợ .
   Vừa ăn,  Quang vừa đưa mắt đảo quanh ngoài sân tìm kiếm , miệng gọi : Chút chút.... chút chút... Không nỡ để em gọi mãi. Minh khẽ nói :
   -  Nhà hết tiền đi chợ tết rồi Quang à ! mà ngày mai là cúng ông bà rồi, chị mượn đỡ con gà của em, qua tết chị sẽ mua con khác trả lại cho em ...Đừng buồn Quang nhé !
    Quang vừa nghe chị nói, tai em ù đi,  miếng bánh bông lan trong miệng Quang bây giờ không còn ngon ngọt nữa...Nó trở nên đắng chát, một nỗi nghẹn ngào dâng lên tận cổ...
    Giọng chị Minh vẫn tiếp tục năn nỉ :
   -  Chị hứa qua tết sẽ mua  trả em con gà mái khác tốt hơn. Chị hứa chắc với em như thế, Quang ạ !
   Như sợ Quang không chịu, Minh vôi bước nhanh vào buồng, hình như nàng đang khóc...

   Quang nhìn theo chị mình trân trối, lòng bồi hồi thương cảm. Nhưng dù sao , Quang cũng vẫn là một đứa bé...Nước mắt em lăn dài xuống má...Không biết những giọt nước mắt ấy, Quang khóc vì thương chị mình hay tiếc thương con gà mái ???

Hải Âu, 28/01/2019
Hình ảnh
62 - CHUYỆN ĐỜI    

      Tháng ba âm lịch...tiết trời mát mẻ... Cây cỏ lá hoa hình như vẫn còn hơi hướm mùa xuân. Bướm bay phấp phới chập chờn...Mây vơ vẩn bay...Bầu trời bao la một màu xanh ngát.

      Vĩnh nằm gối tay trên bãi  cỏ giữa  nghĩa trang mơ mộng, anh đã dọn sạch cỏ , quét vôi phần mộ của cha anh vừa xong, trời đã về chiều, nghĩa trang thêm phần đìu hiu quạnh quẽ.

    Bỗng Vĩnh cao hứng ngâm nho nhỏ đoạn thơ  anh đã làm tặng cha từ lâu lắm...


    Quanh mộ cha  cỏ xanh vây phủ kín

    Rêu bám đầy loang lỡ dấu tàn phai
    Còn chi đâu ôi bao tháng năm dài
    Cha  nằm đó nghĩ gì khi an giấc ?

    Mấy năm rồi kể từ khi cha mất

    Đêm giao thừa bên mẹ thấy nhớ cha...

Giờ đây, dù không phải đêm giao thừa, Vĩnh cũng cảm thấy nhớ cha thật nhiều. Anh thầm nghĩ , nếu như không có ngày tết Thanh Minh, không có anh  cùng những người ra  sửa sang mộ phần mỗi năm thì chắn chắn nơi đây sẽ càng hoang tàn lạnh lẽo biết bao nhiêu.


    Vĩnh nhìn quanh... Những ngôi mộ xây đã được quét vôi mới lại khá nhiều. Vì cứ vào dịp này,  ai cũng nhớ người thân của mình  đang yên giấc nơi đây, dù xa xôi cách mấy, nếu họ còn có lòng nhớ người quá cố , họ đều đến trông nom sửa sang, sơn phết lại ngôi mộ. Coi như theo tục lệ cũng có,  mà để tưởng nhớ người thân mình cũng có.


   Mộ bằng đất thì được họ bồi thêm đất cho ngôi mộ cao thêm. Vĩnh nghe  người ta nói mộ ông bà , cha mẹ càng ngày càng lớn, thì con cháu ngày càng làm ăn phát đạt. Nhưng mỗi năm phải đắp đất mới có lớn thêm được, cho nên Vĩnh thấy có những người đi kiếm đất đắp mộ cũng rất vất vả...


    Mộ của cha Vĩnh  xây mộ đá, nên Vĩnh chỉ cần mỗi năm lau  chùi lăn bê lại, dọn sạch cỏ , trồng thêm vài nhánh bông  thì được rồi. 

    Vĩnh bỗng thấy tội nghiệp  cho những ngôi mộ không có thân nhân đến dọn dẹp , nhang khói...Nằm chơ vơ cỏ mọc phủ đầy theo năm tháng...

    Cách phần mộ của cha Vĩnh hơn một tầm đất, có hai ngôi mộ mới vừa quét vôi màu xanh cẩm thạch trông thật mát mắt. Hai ngôi mộ được thiết kế mẫu mả rất giống nhau, có lẽ mộ của hai vợ chồng. Vĩnh chợt thắc mắc , thầm nghĩ không biết hai người đó khi sinh tiền họ có vui vẻ, cận kề  với nhau đầm thắm không , mà khi chết  rồi lại được chôn cất gần sát bên nhau cho đúng câu : Sống đồng tịch đồng sàng, chết đồng quan đồng quách đến như vậy ?


     Gần tới ngày cúng Thanh Minh, nghĩa trang càng có thêm người đến sửa sang phần mộ. Vĩnh nhìn con cháu của hai ngôi mộ màu cẩm thạch đến khá đông, lớp lau chùi, sơn phết, lớp trồng hoa, lớp dọn sạch cỏ xung quanh...Họ cười nói với nhau thật là vui vẻ. Nhất là hai cô con gái trạc tuổi Vĩnh, trông họ thật hồn nhiên nhí nhảnh trong cảnh trời cao đất rộng...

   
     Vĩnh chợt nhớ tới thơ Nguyễn Du trong truyện Kiều :
         Thanh minh trong tiết tháng ba
       Lễ là tảo mộ hội là Đạp thanh
         Gần xa nô nức yến oanh
      Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân
        Dập dìu tài tử giai nhân...

    Vĩnh nhận thấy thi hào Nguyễn Du đúng là một thi nhân đa tình và lãng mạn, có lẽ ông ta đã từng trải qua cảnh tảo mộ tết Thanh minh. Từng chiêm ngưỡng cảnh đẹp giữa trời thanh  gió mát...trong đó có những cô cậu thanh niên ngây thơ dễ thương đã lọt vào đôi mắt nghệ sĩ của ông trước cảnh thiên nhiên hữu tình ấy, cho nên thi nhân mới có những ý tưởng dồi dào tràn đầy ý thơ như thế.


     Bỗng có tiếng gọi , phá tan những mơ mộng đâu đâu của Vĩnh :


   -  Ê ! Xong chưa mậy Vĩnh ?

 Thì ra  là anh hai ,  Vĩnh ngồi bật vậy , trả lời anh :
   -  Xong cả rồi anh hai !
 Ông anh đứng trước mộ cha mình mà ngắm nghía ra vẻ hài lòng. Trên mộ của cha, có lồng khuôn ảnh Cha đang mỉm cười vui vẻ  thật  sống động.

     Chia tay với anh hai, Vĩnh lững thững xách thùng vôi về nhà. Trời cũng  chạng vạng...anh ghé tạt vào quán mua cho mẹ một bịch cà phê sữa đá.

     Thấy thằng Út về, bà mẹ vui vẻ hỏi :
   -  Mộ cha con quét xong rồi hả Vĩnh ?
Vĩnh đến xoa bóp vai mẹ dịu dàng trả lời :
   - Dạ ! Xong hết rồi mẹ ! Con còn trồng lại mấy bụi bông vạn thọ nữa .
Vĩnh lấy ly mở bọc cà phê sữa đá, đổ ra trao cho mẹ, mẹ anh cảm động bảo :
   - Vô ăn cơm đi con ! Cả buổi trời ở ngoài nắng, không lo kiếm gì ăn, mua cà phê cho mẹ làm gì ? Năm nào cũng chỉ mỗi mình con lo sửa sang mồ mả. Hai thằng anh mày giỏi có cái là sai mày thôi !
      Vĩnh mỉm cười trấn an mẹ :
   -  Kệ ! Không ai làm thì con làm mẹ ạ ! Cũng là mộ của cha chứ của ai ?

     Vĩnh biết , không phải mẹ cố ý ghét bỏ gì anh hai và anh ba, nhưng vì mẹ thấy hai anh thích khoe khoang hơn là hiếu thảo, mẹ buồn vì vợ chồng hai anh của Vĩnh ỷ có tiền, hay ăn hiếp Vĩnh. Cha mất, hai anh của Vĩnh ra trường , có việc làm xong, là đòi cưới vợ...từ từ họ kiếm cớ ra riêng. Người ngoài nhìn vào gia đình của  Vĩnh, ai ai cũng khen mẹ của Vĩnh có bầy con ngoan, hiếu thảo , ăn nên làm ra...Sự thật , chỉ có mẹ và Vĩnh biết thôi. Hai anh càng ngày càng thêm chức tước, thêm lương cao, lại thêm nhiều bạn bè, nên quên mất cả mẹ và Vĩnh.

     Mẹ già, hay nay ốm mai đau, huyết áp cao , lại thấp khớp, một mình Vĩnh đi dạy, vừa nuôi dưỡng, săn sóc mẹ.  Họa hoằn lắm , hai anh mới ghé tạt qua nhà dúi cho mẹ vài trăm ngàn là họ coi như đủ rồi.
     Nhà có gì cần làm như sửa lại máng xối, thông đường nước,  thay bóng đèn... thì vợ chồng hai anh gọi Vĩnh, nhưng nếu có mở tiệc tùng, chiêu đãi bạn bè với nhiều món ngon vật lạ, thì họ ít nhớ đến mẹ và Vĩnh.
     Đôi lúc Vĩnh càng nghĩ  càng thấy thương cho mẹ và xót xa cho mình...
     Hôm nay là ngày chánh của tết Thanh minh. Sáng sớm , anh hai của Vĩnh lái xe qua gọi :
   -  Ê Vĩnh ơi ! Một hồi mày qua vác con heo quay đi ra mộ cha nhe ! Nhớ vác đàng hoàng nghe mậy ! Bữa nay có mấy thằng bạn thân của tao ra cúng cha nữa đó, đừng bầy hầy để người ta cười đó.
     Một lát sau, anh ba cũng tìm Vĩnh :
   -  Vĩnh ơi ! Lát nữa chú gánh tiếp anh thúng bún và mấy con gà luộc ra cúng Cha nghen ! Thêm mấy thùng bia nha em !
    Thế là Vĩnh bận rộn , lăng xăng cả  một ngày...
    Mộ của cha Vĩnh nằm cách nhà Vĩnh đến mười mấy cây số, cho nên mỗi năm cúng Thanh minh là một dịp đi dã ngoại rôm rã....
    Năm nào cũng vậy, không anh hai thì anh ba, ai cũng có bạn bè đi theo cúng mộ cha. Cúng xong rồi cùng rủ nhau chén tại chỗ, họ nhậu nhẹt, chụp ảnh, tán gẫu , chiều mát mới chở nhau về.

    Quanh mộ cha có những thảm cỏ xanh mượt, thêm những tàng cây còng , cây điệp lớn che bóng mát rượi.

    Nhất là vào ngày chánh thì đông người đi cúng hơn. Lúc Vĩnh đi cúng , anh đã vô buồng nói với mẹ :
   - Mẹ à, con đi ra mộ cha nghen , cúng xong là con về liền !
     Vĩnh buồn hiu vì thấy mẹ ngồi đăm chiêu với vẻ muộn phiền. Đã hai năm rồi, mẹ không thể đi cúng Thanh minh với con cháu được.

     Khi tới mộ của cha, Vĩnh đã thấy mọi người đến đông đủ, vì Vĩnh không thích ngồi chung xe với họ, khi Vĩnh vác heo quay, bánh trái, bia, nước đá xong là  anh tự lái xe của mình đi ra nghĩa trang, nên họ đã đến trước anh khá lâu rồi. Ai nấy đều vui vẻ và ăn mặc khá lịch sự. Hai chị dâu của Vĩnh tíu tít, lo sắp xếp dọn đồ ăn , thức uống , bánh trái ra mâm, tất cả đều được bày biện trước mộ bia của cha anh, nói cười vui vẻ...

    Vĩnh thấy rượu thịt ê chề, bánh trái đầy cả tấm thảm lớn. Vĩnh chợt nhớ tới mẹ đang ở nhà thui thủi một mình, mà bỗng thấy buồn  ngao ngán...
    Anh không hiểu tại sao có những người khi cha mẹ , ông bà còn sống thì bỏ họ cù bơ cù bất, tới khi họ mất rồi thì lo làm ma chay linh đình, làm tuần thật lớn, cúng giỗ , cúng Thanh minh thật to. Để làm gì vậy ? Nếu không muốn nói là phô trương , xa xỉ...thì có lẽ họ muốn có tiếng thơm để đời...Chứ người đã khuất , đâu có ăn uống  gì được nữa đâu ? Ca dao có câu :
            Sống thì con chẳng cho ăn
            Chết thì xôi thịt làm văn tế ruồi

    Vĩnh thấy hai câu ấy chua chát thật !

    Vĩnh ngồi một mình riêng rẽ  suy tưởng mông lung... Chợt  anh nhớ đến bài thơ "KHI RA ĐI" của anh, mà khi buồn buồn , anh hay đọc cho mẹ  nghe :

     Khi ra đi có nghĩa là ngừng thở

     Xuôi hai tay và cũng thẳng hai chân
    Nhắm đôi mắt miệng môi đều im ắng
    Mũi nín hơi và tai chẳng còn nghe...

    Khi ra đi dù có già hay trẻ

    Xác không hồn sẽ vô giác vô tri
    Hết vui buồn cũng chẳng ghét thương chi
    Hết đau khổ  hết than dài thở ngắn...

  Mỗi lần nghe anh đọc, mẹ hay mắng yêu anh :

  -  Cái thằng này, chưa chết bao giờ mà tả hay thiệt !

   Anh bỗng mỉm cười một mình cho cái tính hay nghĩ lung tung của mình. Tự nhiên anh thấy nhớ mẹ  yêu mẹ rất nhiều, anh thầm hứa với lòng sẽ cố gắng lo lắng , chăm sóc mẹ thật chu đáo, có món ngon vật lạ gì, Vĩnh cũng sẽ tìm mua cho mẹ ăn. Để lỡ mai kia mốt nọ mẹ có mất đi, thì dù anh có nghèo , làm đám giỗ mẹ có   đơn sơ đạm bạc, thì chắn chắn cha mẹ anh cũng không trách  cứ,  anh cũng không ân hận điều gì cả !


      Tiếng cười nói ồn ào kéo Vĩnh về thực tại. Cũng sắp sửa cúng rồi, vì  cũng đâu còn chờ ai ? Mạnh ai nấy tự đốt nhang , quỳ lại , Khói hương nghi ngút trước mộ cha...Rồi lớp lo dán giấy , lớp chọn cảnh chụp ảnh, lớp khui bia...Vĩnh có cảm tưởng  họ đến đây để hưởng thụ và du ngoạn....Mạnh ai ngồi lại bàn chuyện với nhau về công việc , tiền bạc hùn hạp....


    Cũng không ai hơi đâu lo để ý đến Vĩnh ! Khi  giấy vàng mả được đốt xong , là thức ăn được dời đến nơi rộng rãi , mát mẽ nhất , để cùng  nhập tiệc.

    Khi con heo quay được anh hai cho khiêng lại , để xẻ thịt ra , thì bỗng chị ba la lên :
  -   Trời ! Con heo sao còn có ba giò vậy ?
   Mọi người giờ  mới đều  xúm  lại nhìn con heo vàng rực , mà tự nãy giờ ai cũng lo trò chuyện, chụp hình...không để ý thấy mất một cái đùi trước.
     Đám con nít vừa vỗ tay, vừa reo cười nghiêng ngửa :
  -  Con heo ba giò ! Con heo ba giò ! Ngộ quá !
    Anh hai của Vĩnh quát to lên :
 -  Vĩnh ! Vĩnh đâu rồi ? Sao kỳ vậy mậy ?
 Chị hai cũng không vui , cũng hỏi :
 -  Ai  làm ăn gì kỳ cục vậy ? Chú Vĩnh ? Mà nhè cái giò trước đi chặt nữa  chứ !
  Vĩnh tự nãy giờ không nói chuyện với ai. Bây giờ , anh mới nghiêm nghị nói với mọi người :
 -  Vừa cúng xong, Tôi chặt cái giò  heo quay cho mẹ đó ! Khi nãy tôi có xin cha rồi !
  Một câu nói khá ý nhị và khôi hài , khi người sống phải xin thịt người đã khuất . Nhưng không có ai  nói gì, một  phút giây im lặng khác  thường giữa  không gian thoáng đãng ... Vợ chồng anh hai hơi sượng sùng với đám bạn , nhìn anh ba để chửa thẹn :
 -  Lát nữa ...Chú ba nó tạt qua thăm mẹ một chút nhé ! Anh bận hội họp suốt cả chiều đấy !

   Anh ba chưa kịp đáp, đã có chị ba lên tiếng :

 -  Tụi tui còn đi cúng hai ba chỗ tới chiều tối luôn đấy !

  Chợt Thúy Hồng , con gái của anh hai lên tiếng :

 -  Thôi, để con đi thăm bà nội cho ! Lâu quá con không có qua thăm nội rồi, hồi nãy chú út nói nội bệnh đó !
  Tiến Dũng, con của anh ba cũng đứng dậy nói :
 -  Dũng cũng theo chú Út về thăm nội nữa ! Nghen mẹ ?
Chị ba hỏi giọng bực bội :
 - Rồi ai rảnh qua rước mầy ? Thật là lộn xộn hà ?
Vĩnh không thèm nhìn chị dâu, nói trống không :
-  Một chút , tôi sẽ đưa chúng về !
Hai vợ chồng anh hai, anh ba biết Vĩnh có ý giận, nên họ cùng mời mọi người vào mâm ăn uống  không nói gì với Vĩnh cả !

    Ăn uống xong, mọi người đều  cùng  ra về trên hai chiếc xe hơi đời mới. Vĩnh cũng chở hai đứa cháu về nhà mình  trên chiếc Hon Da cũ.


     Khi nghe tiếng xe quen thuộc của Vĩnh về chở theo hai đứa cháu nội, mẹ của Vĩnh rất mừng và thật cảm động .

     Hai đứa cháu ào đến ôm bà nội , Thúy Hồng líu lo :
   -  Nội ơi ! Con nhớ nội ghê đi ! 
Tiến Dũng cũng nói theo :
   -  Dũng cũng rất nhớ nội ! 

Ba bà cháu trò chuyện thật vui vẻ...Bà lò dò ra sau bếp một hồi, bà bưng lên một dĩa thịt . Đó là  cái giò heo quay . Bà nói :

   -  Kêu chú Út chặt ra cho tụi cháu ăn đi ! Chú út nói của ba mẹ tụi bây gửi cho nội , tội nghiệp chú út con, nắng nôi vầy mà xách chiếc xe chạy qua chạy lại hai , ba lần hà ! 
     Những đôi mắt trẻ thơ ngại ngùng, lẫn cảm kích , len lén nhìn về phía Vĩnh.
     Vĩnh nhìn hai đứa cháu , nheo mắt cười không nói . Một lát , anh đi ra sau vườn, xách vào hai quài dừa đầy trái , nói :
   -  Chú chở về cho mỗi đứa một quài , toàn cây nhà lá vườn...mai mốt , tụi bây kêu ba mẹ  bây về chặt thêm  mà uống...chớ nước ngọt trong lon có gaz uống nhiều không tốt đâu !
    Xong Vĩnh dọn cơm ra, Vĩnh cùng hai cháu ăn với mẹ, kể chuyện râm ran...Bà cụ vui vẻ ra mặt, ăn uống thì ít, mà hỏi đứa này đứa nọ thì nhiều.
    Thúy Hồng , Tiến Dũng cũng rất vui  khi ăn và nói chuyện với bà và Vĩnh . Hồng chợt hỏi Vĩnh :
  -  Chú út có bài thơ nào mới làm hôn ? Đọc cho nội và tụi con nghe đi  ?
    Vĩnh mỉm cười trả lời cháu :
  -  Có , để chú đọc cho hai cháu nghe bài này . Nếu hay thì phải vỗ tay  thật lớn đó !
  -  Dạ ! Dạ ! Dĩ nhiên rồi !
 Vĩnh tằng hắng cất giọng ngâm :
   
       Công cha như núi thái sơn
    Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
       Công ông trời biển bao la
    Nghĩa bà như suối tuông ra biển hồ .

Tiến Dũng liền vỗ tay la lớn :

   - A ! Hay quá ! Hay quá chú Út ơi !
Thúy Hồng nói :
   -  Hay thiệt đấy ! hai câu trên con thuộc lòng lâu rồi, còn hai câu sau con mới được nghe đó nha ! Phải chú đặt ra thêm đó không chú ?
   Vĩnh nhẹ gật đầu , nói :
   -  Các cháu phải yêu quý ông bà giống như các cháu từng yêu quý ba mẹ vậy , biết chưa ?

Bé Hồng và Dũng gật đầu lia lịa. Đôi mắt chúng to tròn, nhìn Vĩnh thương yêu !



Hai năm sau...

    Một căn bệnh tai biến mạch máu não, đã cướp đi người mẹ yêu quý của Vĩnh . Anh quá đau khổ , ôm lấy xác mẹ,  mà cứ gọi mẹ mãi...Hình như anh không còn tâm trí để nghĩ chuyện nào khác, ngoài việc ngồi kề bên mẹ mà khóc rấm ra rấm rứt như một đứa trẻ .

     Hai anh của Vĩnh khi  nghe tin báo mẹ đã qua đời. Vội vàng về đến sắp xếp mọi chuyện. Họ tranh luận sôi nổi, và đi đến cãi vả với nhau , giành đứng ra làm đám tang cho mẹ.


     Cuối cùng, sự hợp lý nhất, là anh hai có bổn phận và trách nhiệm đứng ra tổ chức đám tang cho mẹ .

     Quan tài của mẹ là loại gỗ đắt tiền nhất. Anh hai đem mẹ về nhà anh. Mẹ nằm đó, bình yên trong căn nhà lộng lẫy, sang trọng, quý phái...mà lúc còn sống , mẹ ít có dịp ghé qua...

     Vĩnh ngồi đó, kế bên quan tài mẹ...suốt mấy ngày không ăn, không uống, không ngủ, không nói với ai câu nào...chờ khách đến phúng điếu, là anh hì hục lạy trả lễ, theo tiếng chiêng , trống đánh liên hồi ...Người người thay phiên đến phúng điếu chia buồn...Cấp trên, cấp dưới , bạn bè của anh hai, anh ba mang vòng hoa đến viếng bà cụ nườm nượp...


      Bốn ngày , bốn đêm ...Xe cộ  ra vào cúng đám tang chật ních cả xóm. Hai anh của Vĩnh và hai chị dâu, lúc nào cũng lăng xăng , niềm nở bắt tay chia buồn với những câu khách sáo và lịch sự.

      Ai nấy đi ngang, đều trầm trồ khen ngợi :
  -  Đám tang lớn quá ! Cụ bà có phước thật !
     Riêng Vĩnh , nước mắt vẫn nhỏ xuống giọt ngắn giọt dài khóc mẹ...Vẫn hì hục lạy mãi...lạy mãi...

Hải Âu
Nguyễn Kim Nguyên, 03.04.2019


     

    
   

      

 

 
63 - NHỮNG CƠN MƯA MÙA HẠ

    Khi mùa hạ về...Thì những cơn mưa lại bắt đầu kéo đến...  Làm sao tôi có  thể quên ? Là bởi vì thường xuyên tôi vẫn nhớ và mải mê trông ngóng đợi chờ...
    Ôi ! Đẹp biết bao khi những làn mưa bụi mơn man trong gió lộng , trong mây bay...Cho tôi bỗng dưng thấy nhớ ai...khi những chiều ngắm mưa phùn lất phất...
   Tôi chợt nhận ra...những hạt mưa đẹp nhất là lúc nó ngại ngần đọng lại lung linh trên ngọn cỏ, trên lá hoa...
    Tôi cảm thấy bầu trời lồng lộng bao la lúc ngắm màn mưa nhạt nhòa qua cửa sổ...
    Những cơn mưa dài không ngớt đổ. Có biết bao là bong bóng phập phồng trong vũng nước...trên con sông...
    Mưa đến cho nước chảy mênh mông, cho cây cối ngát xanh, vui mừng ngả nghiêng hớn hở...
    Và khi cơn mưa lớn đổ sẽ làm tràn ngập lối đi và làm cản bước ai về...Nhưng mưa có não nề , cũng đem đến biết bao nhiêu là niềm vui cho nhân thế...
    Mưa rửa sạch những bụi bậm của phố phường và làm mát mẻ những con đường hàng ngày nóng bỏng vết xe....
   Mưa bất chợt kéo đến . sẽ vuốt ve những đôi má ngọc ngà mới lớn...
   
    Ôi ! Thơ mộng biết bao ! Những cơn mưa kéo dài không ngớt...Đã làm bâng khuâng xao xuyến hồn tôi...Tiếng mưa thầm thì như hằng nhắc nhở tôi : Hãy nhớ hoài NHỮNG CƠN MƯA MÙA HẠ !

Hải Âu,  09.05.2019
Sóc Trăng một chiều mưa...
HẠ VỀ

    
      Hạ về...Có tiếng mưa rơi nghe buồn man mác. Hạ về có hoa phượng đầy trổ lác đác ngoài sân  .                                                                      
     Hạ về...Có những bước chân ngần ngại bâng khuâng và tiếng ve gọi hè cho sân trường im ắng...
  
     Hạ về...Cây cỏ xinh tươi sưởi mình trong nắng...Trên cánh đồng văng vẳng tiếng gọi nhau...
    
    Để hứa hẹn một ngày mùa thu hoạch lớn lao...Cho em bé, cụ già cùng mọi người mừng vui hớn hở...
    
    Hạ về...Có những cuộc vui mùa hè cởi mở...Xa thầy cô , xa sách vở thường ngày...

    Nhưng các em ơi ! Đừng quá vui say ! Nhớ chuẫn bị ngày khai trường lại đến !
    

    Hải Âu, 27.05.2019

    
   
   
 XOÀI CHÍN     (Bút Ký)

       Năm nay mùa xoài không trúng lắm ! Nhưng tôi cũng vẫn thích mua mỗi ngày xoài chín về cho ông xã . Nhưng xoài chín là phải thật ngọt mới được . Vì anh rất sợ  xoài chua. Đó là một thích thú riêng của tôi khi được ngắm ông xã có sở thích từ nhỏ là cạp hạt xoài chín .
      Mỗi lần tôi gọt võ xoài xong, cắt ra từng miếng dài  để ăn tráng miệng, thì tôi để riêng ra hạt xoài cho anh, tôi cố tình để thịt xoài còn nhiều cho anh.
      Bỗng tôi như nhớ thật rõ chuyện ngày xưa, thuở chúng tôi mới vừa cưới nhau . Năm  ấy , vừa cưới xong là anh liền dẫn tôi theo về đơn vị...Anh không bỏ tôi ở lại nhà hai bên ngày nào...
      Điều đó làm tôi rất vui, vì trước khi cưới anh có nói rõ với tôi rồi.

      Gia đình bên chồng tôi rất phức tạp, Cha chồng tôi rất hiền, nhưng ông có tới ba bà vợ, vì lẽ đó mà bên dòng họ nhà tôi xầm xì mãi.... Nhưng cha mẹ tôi rất  thương ông xã tôi nên đồng ý gả tôi cho anh, dù tôi biết họ cũng hơi lo trong lòng...
    
     Đám cưới xong ba ngày là vù theo anh về đơn vị, đó cũng là tuần trăng mật của chúng tôi...Chúng tôi sống thật vui vẻ hạnh phúc với nhau giữa những tiếng bom đạn gầm rú mỗi ngày...Mới  được bốn tháng là tiếp thu lên.
     Những kế hoạch chúng tôi đã vạch ra là chúng tôi sẽ  phiêu du rày đây mai đó, đã tan thành mây khói...
     Cũng như bao người lính...Chúng tôi  đều phải về  quê nhà của mình để trình diện...Và anh bị đi học tập cải tạo, còn tôi phải chịu chen chúc sống bên chồng với những bà mẹ chồng gấu mẹ... tôi không thể bỏ anh đang học tập mà về  nhà mình, như anh  đã từng kêu tôi ...
     Ba chồng tôi  dù có ba bà vợ nhưng ông chỉ có một mình chồng tôi là con trai duy nhất , còn con gái thì  nhiều. Ông xã tôi là con bà mẹ thứ hai . Nhưng mẹ chồng ruột tôi đã không chịu cảnh chồng chung , nên đã ly thân với ông xuống tận Cà Mau sinh sống.

     Mỗi ngày , tôi theo bà mẹ chồng lớn, trông vẻ mặt bà  hiền từ hơn bà  mẹ chồng nhỏ của ba...nên tôi thích qua lại hơn.
     Những lúc rảnh rỗi , má lớn  thường kể cho tôi nghe chuyện  thời thơ ấu của anh...Nhờ vậy mà tôi mới được biết rõ ràng về anh ...
     Má lớn kể :
    -  Tội nghiệp chồng con lắm , hồi nhỏ nó rất là ngoan, nhưng thật háo ăn...má nó vì buồn bực ba nó có vợ bé, nên hay trút giận lên đầu nó...Nhất là những lúc má chồng con đi chợ về trễ, vừa để giỏ đồ xuống là nó lại lục kiếm bánh ăn, liền bị má nó đập khóc om sòm...
     Tôi thật sự xúc động  hỏi :
    -  Lúc đó anh nhiêu tuổi vậy má ?
    - Ba, bốn tuổi con à !
   Trời, mới chừng đó tuổi mà cũng bị đánh, chắc sau này mình không bao giờ gửi con mình cho người mẹ này cả ! Rồi tôi hối thúc má lớn kể tiếp chuyện của anh...
    - Má ơi, ảnh khóc rồi chừng nào mới nín vậy má ?
    Má lớn cười hì hì :
    -  Nó đang khóc, mà thấy má nó kéo ra bọc xoài chín đưa cho nó một trái là nó nín khe liền hà ! Con biết không ? Thằng nhỏ này  rất khoái ăn xoài chín ngọt , nhất là xoài cát hòa lộc đó... Con nhà giàu mà , xoài chua chua cũng chê, nó thích cạp hột lắm ! 
    
     Từ ấy đến nay...Đã 44 năm trôi qua, sống an lành bên anh, tôi cứ mãi nhớ  hoài những câu chuyện của má lớn kể về thời thơ ấu của anh...Từ nhỏ tới lớn, ba mẹ anh chỉ biết gặp anh là móc tiền cho, chứ ít có dịp chuyện trò, riêng tư  với anh, Đi học thì  đã có thầy cô dạy, nhưng khi về nhà, ra ngoài xã hội anh thường tự giao du với ai thì chỉ có trời biết...

    Mãi tới bây giờ, tôi vẫn còn  nhớ  hoài  những câu chuyện kể của má lớn về ông xã của tôi...Dù anh đã lớn tuổi nhưng anh vẫn thích cạp hột xoài chín do tôi gọt cho anh ăn, tôi tưởng tượng  khuôn mặt  ngây thơ ngày xưa của anh  và tôi  thường hay bật cười khi nhớ lại...

    Dù tuổi thơ anh có những lụy phiền...Nhưng ở bên tôi , anh là một bầu trời trong xanh bát ngát của tôi, giống như quê hương tôi luôn có những trái xoài khi chín nó vàng hực  và bóng loáng, thơm nồng và ngọt ngào hấp dẫn...
     Dù bây giờ có nhiều giống xoài nhập qua ...Xoài Thái cũng rất ngọt, nhưng khi chín nó cũng không đậm đà , thơm dịu như xoài cát Hòa Lộc quê nhà ....

Hải Âu, 04.06.2019
     
       



      
MƯA BỤI

     Hôm qua , quê tôi có  cơn mưa bụi đẹp mê hồn, tôi không sợ ướt , vì  mưa có lớn đâu ? Chỉ lất phất qua đầu... thanh thoát nhè nhẹ theo gió thoảng... như ru hồn khách đa sầu đa cảm .
     Không dám lái xe máy một mình đã lâu, vì  đám nhỏ và ông xã phê phán quyết liệt : Ổng thì  nhằn :
   -  Mẹ tụi bây, đi đâu là  thích ngó trời ngó đất,  bây giờ đâu phải như hồi xưa , xe đông như mắc cỡi ...mà toàn là dân quậy quạng lạng lách nhiều, nó không nhường ai đâu , cho nên cấm mẹ bây chạy xe  một mình, xe đạp cũng treo lên !
   Thằng con lớn :
  - Đúng. mẹ đi đâu , ba sẽ đưa mẹ đi. Ba không rảnh thì  gọi tụi con , nhà toàn tài xế xịn , bằng lái A, B, D có đủ , mẹ  lái xe chi cho mệt vậy ?
   Con gái út lại tiếp :
  -  Đúng đó mẹ à ! Tính mẹ hay mơ mộng , lại lớn tuổi lái xe lọng cọng không tốt đâu !

    Thế là  từ hồi nào tôi đã không còn long nhong lái xe một mình hứng gió nữa...
     Không như ngày xưa ...mới 17 tuổi tôi đã dám đua xe  với mấy  đứa con nít choai choai ở SaiGon Chợ Lớn . Chúng cứ  kè theo tôi chọc ghẹo, hỏi han tôi đủ thứ, tôi không trả lời mà cứ phóng xe vùn vụt lên tới 70, 80 ....cây số/giờ.

    Bây giờ...Phố xá đông người hơn xưa thật, tôi rủ anh :
   -  Anh à ! Lâu lâu mới thấy mưa bụi ...Anh chở em ra Sóc Trăng mua trái cây xíu đi !
Tôi lấy cớ mua đồ vậy thôi, chứ tôi muốn ra đường , muốn được ngắm làn mưa bụi mát dịu, êm êm tạt vô mặt , vô má , mà thấy lòng vui vui... nhẹ nhàng khoan khoái....
     
      Anh cự nự :
  -  Lỡ dọc đường mưa lớn thì sao ? Ốm nhom mà khoái quậy không hà !
  -  Anh cá không ? Bữa nay mưa lớn là em thua anh ...Cá 5 bắt 10 ?
       Hai đứa tôi  có khi chỉ hai đứa ở nhà một mình  hay cá độ với nhau lắm . Có những trận bóng anh toàn thua ...
   -  Ai 5 ? ai 10 ?
   -  Em đi mà gặp mưa lớn thì em chung anh 100 , còn mưa nho nhỏ như vậy thì anh thua , em ăn anh 50 hà ...OK ?

     Thế là tụi tôi đi Sóc Trăng , anh bắt tôi mặc áo gió kín mít mới chịu chở  tôi đi. Thật là một ngày rất khoan khoái dễ chịu, Hai bên đường mát rượi , trời ui ui không chút nắng, gió mơn man , lành lạnh pha  vào những hạt mưa bụi lất phất bay bay...

     Hai đứa ghé vô quán Thành Nguyên kêu hai dĩa bánh ướt , hai ly sinh tố mãng cầu ....Vô chợ mua 1 kí vải , và 1 kí măng cục...Vải đầu mùa chua chua ngọt ngọt , măng cục  cũng thế ...không ngọt thanh như  những ngày nắng nóng.

     Đúng là , ăn anh cũng là ăn hên, vừa về tới nhà ...thì trời cũng bắt đầu giông gió...Mưa không còn bụi nữa, nhưng  chúng tôi cá  với nhau  là ai không bị ướt là coi như ăn rồi ! hiiii

      Hôm nay, trời cũng không nắng , gió nhè nhẹ, mưa rơi lang thang từng đợt thật mát mẻ dịu dàng...

Nhưng tôi không buồn đi chơi, mà thích ở nhà chạy ra chợ mua đồ về để bắt đầu ra tay làm một bếp  trưởng cho hai đứa, Anh thích canh chua khóm, giá  nấu chung với tép đất ,ăn với cá rô kho tộ....Ăn xong, là vi vu trên mạng cũng vui ra trò thôi ạ !

Hải Âu, 13.06.2019
TÌNH NHỎ MAU QUÊN   (Truyện Ngắn)

     Năm tôi 11 tuổi, mới học lớp 5 , là tôi đã có cả khối bạn  học chung lớp theo về nhà, hồi đó nhà tôi ở gần trường  học khoảng chừng 200 mét...
     Giờ ra chơi, tôi thích chạy về nhà để xin thêm tiền mẹ mua bánh, hoặc kiếm nước uống ...thế là các bạn đòi theo tôi về nhà cho biết, tôi thấy cũng không có gì bất lợi nên đồng ý. Khi thì là Minh, Liêm, Đạt...Lúc thì là Bảo, Dũng , Trí....
     Quen dần tụi bạn lúc đi học lại chơi thì không nói , đằng này ngày nghỉ cũng kéo đến ở chơi nhà tôi cả ngày...Ba mẹ tôi có lần thắc mắc hỏi :
   -  Ngộ ghê nha ! Bạn của con sao mẹ thấy toàn là con trai không vậy ? Bộ  lớp con học không có con gái sao ?
   Tôi cười ngặt nghẽo :
 -  Trời ! Cả trai gái đều nhiều bằng nhau mà mẹ, lớp nào cũng  vậy !
 -  Sao mẹ không thấy bạn gái của con đứa nào theo con về nhà chơi cả vậy ?
 - Con cũng không biết, tụi nó không theo con về nhà chơi thì thôi chứ con đâu có rủ ai  đâu....Như mấy tên này cũng vậy mà... hì hì...
     Nhà tôi trước kia ở cạnh bệnh viện Đa Khoa Sóc Trăng, Ngôi nhà nằm chen trong  những hàng dừa sim  lúc nào cũng  đầy trái, thêm vào những cây ổi , cây mận, Lê Ki ma ...Các bạn tôi đến là tha hồ hái mận vì  nhà tôi có  một cây mận trắng trái sai hoằng, sáng ra rụng cả rổ , thêm cây mận xanh trái thật ngọt. 

    Năm tôi lên lớp 6, bạn bè cùng nhau đi thi để được ra trường Công Lập của nhà nước học cho cha mẹ đỡ lo việc đóng học phí. Nếu ai rớt , thì  về trường gần nhà là thuộc Trường của Cha dòng, bà Phước mở tư nên phải đóng tiền học mỗi tháng .

    Tôi hên , nên thi đậu , bạn bè tôi không hiểu sao rớt thật nhiều , có lẽ Trường Trung Học Công Lập Hoàng Diệu của tôi vừa thi đậu vào là  phần nhiều dành cho con quân nhân và công chức , Ba tôi là một công chức cấp cao thời đó .

     Các bạn trai nhỏ thời tiểu học mạnh ai nấy tìm  trường khác để học , nên dần dần không còn theo tôi đến nhà chơi nữa.
     Theo đúng niên học , Trường  mới của tôi  15 tháng 9 mới nhập học. Còn trường tư thì mở sớm. Mới tháng 7 là nhập học, nên chúng tôi , ai muốn học giỏi để khỏi bỡ ngỡ khi vào trường mới học nên phải chịu khó  đăng kí vào các trường tư để học thêm ba tháng.

     Tôi  nhớ lúc đó trường tôi ghi danh học thêm 3 tháng là Trường Tư Thục Lam Sơn, dạy hay có tiếng. Nếu tôi không đậu vô Hoàng Diệu , có lẽ tôi sẽ xin ba mẹ học trường Lam Sơn luôn.
     Lớp đệ thất ( Lớp 6) là có lượng học sinh đông nhất, vì ai có tiền đóng học phí là được vô học, dù  trường biết chỉ là học thêm cũng  cho học.
    
     Lớp học của tôi tới 60 học sinh, một bàn ngồi tới 5 đứa. Đỡ cái là hai dãy chia ra nam nữ riêng nên cũng dễ chịu. 
     Học mới 2 ngày là tôi có 2, 3 bạn nam sinh theo làm quen, hỏi tên, hỏi nhà...Trong đó có  Dũng, và Vĩnh , thật sốt sắng với tôi, như  khi tôi vô trường là  bạn ấy liền chờ sẵn dắt tiếp xe cho tôi, khóa xe lại giùm, mời tôi nước... 
       Những cuốn sách tôi mua chưa kịp bao lại là Dũng kiếm cớ mượn từ cuốn, khi trả lại là cuốn ấy đã được bao tươm tất xinh xắn.(còn nữa )
MỘT NGÀN VUI VẺ  (Viết ngắn)

      Nhà tôi ở bên nay cầu, phía chợ đông vui...Nhưng mỗi  khi muốn qua Ngân Hàng, hay bưu điện đều phải qua sông với con đò ngang là cách nhanh nhất , vì chạy xe vòng vèo lâu hơn nhiều.
     Mỗi lần qua sông là tốn hai ngàn.
      Đã bao nhiêu năm , tôi không được ngồi trên chiếc ghe lắc lư về thăm ngoại như xưa, cũng không có dịp nào để được ngồi xuồng, ghe đi đâu, nên tôi rất thích đi đò ngang qua sông.
      Khi thì nhận tiền, do mấy đứa con gửi, lúc thì gửi thư hoặc rút tiền ...đều phải  qua sông...
      Riết rồi...thành quen với cô lái đò...Tôi qua sông , có khi không có tiền lẻ, cô lái đò liền cười nói :
     -  Thôi , chừng về trả luôn cô ạ !
     Tội nghiệp ghê, dù cho có một người đi, cô ấy vẫn cứ chèo đưa khách qua sông để lấy số tiền ít ỏi đó...
      Con sông Nhu Gia  quê tôi rộng bằng nửa con sông Ngã Bảy, nhưng khi gặp nước  ngược, gió ngược cũng chèo vất vả...Đôi khi phải cần máy Kô le diện trợ.
      Lâu dần thành quen, khi tôi qua sông rồi trở về mới trả tiền cho cô gái. Tôi cố ý trả cô năm ngàn , khi cô thối tiền cho tôi thì tôi nói :
   -  Khỏi cần thối em ơi ! 
    Cô gái  rối rít cảm ơn , đôi mắt rạng ngời vui vẻ...
    Lúc ấy tôi rất xốn xang trong lòng, chỉ có bo thêm em có một ngàn mà em vui đến vậy sao ?

      Tôi cảm thấy, thế gian này ...Còn bao điều trăn trở ? Những cuộc vui thâu đêm suốt sáng với những món tiền vun vải của những kẻ lắm tiền nhiều bạc để mua vui hằng đêm đó...biết có bằng niềm vui nhỏ bé, hồn nhiên  như cô gái chèo đò trên sông không nhỉ ?...Em mộc mạc, vô tư , hiền hòa , dễ thương ...còn bao nhiều lời nữa để được tả về em ! Em gái quê dễ mến ạ !

Hải Âu, 27.06.2019
      
     
80 bài viết
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách