SƯƠNG MÂY CHIỀU NHỚ MẸ

Các điều hành viên: Hoài Thương, Hoài Thương, Hoài Thương, Hoài Thương, Hoài Thương

SƯƠNG MÂY CHIỀU NHỚ MẸ
(Thân tặng anh Phan Văn Nhớ và diễn đàn
http://vnthidan.eazy.vn)
Tháng bảy âm lịch hàng năm chưa về, sao chiều nay sương lại phủ một màu mây xám? Mưa bụi bay mờ làm nhòa mắt người đi trên nẻo đường chân bước.
Mẹ bệnh rồi! Bữa ăn mẹ ngày thường cũng đều lắm sao mấy hôm rày lúc được lúc không. Mắt mẹ hình như nhòa đi nhiều, nhòa đến nỗi mẹ không còn nhận ra nắng chiều chếch qua hiên và trời sắp tối. Mỗi bữa ăn tay mẹ run run đỡ chén cơm con vừa lấy và cầm muỗng xúc đưa lên miệng mà gần như không nổi. Bón cháo cho mẹ ăn cũng chỉ được vài muỗng rồi mẹ lặng im dõi mắt mờ đục nhìn ra phía xa xa. Hình như mẹ thấy trong mây khói lam chiều có bóng ai thấp thoáng nữa như xa như gần như chờ như đợi. Không lẽ Ba về với mẹ với cả nhà chiều nay. Không.. Không phải thế đâu! Ba mất lâu rồi. Ba phải đi xa lâu rồi, bấy lâu nay trong nhà một tay mẹ vui đắp dưỡng nuôi các con khôn lớn, các cháu thêm niềm vui. Không lẽ mẹ sắp xa con xa cháu thật rồi ư? Quy luật của một đời người là có sinh có tử, đến và có đi. Người đến từ tuổi sơ sinh, người đi từ lúc mái đầu treo giấc sương mai. "Nhân sinh thất thập cổ lai hy" Điều mà người xưa nói "Cổ lai hy" ấy mẹ đã bước qua dễ cả chục năm rồi. Nay tuổi mẹ quá sang bát thập niên thu, các con các cháu, anh em họ hàng vẫn lấy gương mẹ mà làm thước đo cho giá trị cuộc sống đời thường. Nay mẹ bệnh thật rồi.. Điều mà các con và cả những người thân xa gần đều không muốn. Cái không muốn ấy lại như quy luật của tạo hóa sinh ra mà hình như mỗi ngày một đến gần, đến gần bao nhiêu các con, các cháu và những người thân đau và buồn xót bấy nhiêu.
Rồi một chiều nghiêng giấc hè qua khi ngọn nắng chưa tà, mẹ đã lặng thầm im trong cõi nhớ mà không nói thêm điều gì nữa.Đôi mắt nhòa của mẹ không thèm nhìn ra cõi xa xa nơi ấy có sương có mây có hoa có cỏ, có cả những buồn vui kỷ niệm một đời mẹ gắn chặt mang vương. Mẹ đi rồi.. Trời ơi.. Mẹ của con đã đi rồi.. Đi về nơi xa lắm, nơi ấy có tổ tiên ông bà, cha và những người thân lớp trước trong dòng tộc họ hàng. Con biết làm sao đây! Cây cầu Ái Tử ngay phía trước mặt hiện lên còn in bóng thấp thoáng của mẹ già chân bước cao, bước thấp ngoái đầu nhìn lũ con bơ vơ xa mẹ mà lòng đau như xa như xót.
Mẹ ơi... Mẹ ơi... Tiễn mẹ đi mà lòng con không tưởng, chỉ biết rằng con yêu mẹ nhiều lắm. Những giọt mưa sa cứ hằn in trong khóe mắt mà nấc nghẹn thành lời: Mẹ ơi! Con nhớ Mẹ.. Nhớ đến nao lòng. Mẹ đi an lạc.. Nơi ấy miền hư vô không còn đắng cay tủi hờn và cả đau thương nhung nhớ. Con người ta cuối cùng rồi ai cũng phải về nơi ấy. Nơi mà sau này các con của mẹ của cha cũng về khi đã hưởng được hồng ân và lộc phước cao dày cha mẹ tổ tiên ông bà để lại. Bởi vậy mẹ đi rồi con nguyện một lòng nhớ lời mẹ dặn: "Trần gian lắm nẻo, nên chọn nẻo nhân từ mà đến để tạo ân phước mai sau".Miền cực lạc ráng chiều váng đỏ, bóng mẹ hiền đâu đó nơi xa, gió mây trăng nước la đà, xuôi về nơi cõi ta bà hằng mong! Kính mẹ bình yên trên nẻo đường thiên lý sương chiều!
-----
Sài Gòn chiều 13/7/2015- Kỷ niệm khắc ghi ngày về tiễn bước thân mẫu của anh Phan Văn nhớ xa cõi hồng trần)
Nguyễn Quang Vinh
----------------------
Một số hình ảnh Quang Vinh ghi được trong ngày về tiễn thân mẫu anh Phan Văn Nhớ về miền cực lạc vãng sanh
Hình ảnh
Hình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnh

Thay mặt Admin Phan Văn Nhớ - SĨ ĐOAN trân trọng cám ơn quý anh chị em dành nhiều thời gian quý báu đến gia đình chia sẻ nỗi mất mát bi thương quá lớn khi Mẹ anh vĩnh biệt nghìn thu.

Xin khóc Mẹ thay anh Phan Văn Nhớ có lồng nick name ( danh sách đi phúng điếu: Hữu Nghĩa, Trọng Tình, Diệu Nguyên,Toàn Vũ, Quang Vinh, SĨ ĐOAN, Bảo Minh Trang, Hoài Thương, Nguyễn Thúy Hằng, Lê Công Chánh, NTĐ- Hoa viên, Bông Hồng Đen, Quảng Ngãi Quê Tôi, Ái Nhi, Cao Nghiêm, Văn Tập và Bon Bon).



LÒNG THÀNH KÍNH



Dòng sông NGHĨA muôn đời về biển cả
Chiếc thuyền nan hối hả chở ân TÌNH
Đóa hoa hồng đượm sắc nét NGUYÊN trinh
Hòa phong VŨ hữu VINH cùng non nước!

Trời đất thảm ĐOAN TRANG dồi mộng ước
Dậy niềm THƯƠNG trên mỗi bước đăng trình
Khắc HẰNG đêm ôi tưởng NHỚ dáng hình
Dầm suối lệ tâm linh ngời CHÁNH đạo.

Dù lốc xoáy cợt ĐÙA không chao đảo
Áng mây ĐEN bổng hóa ánh hào quang
Càng TÔI luyện hài NHI thêm dũng khí
Giữ tôn NGHIÊM TẬP ấp rạng muôn đời.

Mẹ ơi Mẹ bao lời khôn diễn tả
Lệ sụt sùi sóng phả ngập đời trai!
Mẹ yên nghỉ nghìn thu an giấc
Cảnh BON chen khuất tất dưới liên đài
13/07/2015
SĨ ĐOAN

KÍNH TIỄN VONG LINH NGƯỜI QUÁ CỐ

THƯƠNG TIẾC VĨNH BIỆT
Kính viếng hương hồn Cụ bà Nguyễn Thi Lê,
Thân mẫu anh Phan Văn Nhớ

Cánh hạc đã bay về Cõi Phật
Để bao thương nhớ lại cho đời
Thọ tang, gia quyến lòng đau đớn
Vĩnh biệt, thân nhân dạ ngậm ngùi
Cuộc sống khắc ghi tình cảm Mẹ
Thời gian lưu dấu nghĩa ân Người
Thành tâm cầu nguyện hương hồn Cụ
Tịnh độ siêu sinh với đất trời!
13.7.2015
Phan Hoàng

KHÓC MẸ...
(Kính dâng lên Hương hồn Mẹ!)

Nỗi đau
đau đến rụng rời…
Nỗi đau
đau thấu đất trời biển xanh…
Hỡi ôi!
Lá đã lìa cành
Trên đầu con cháu trắng vành khăn tang…

Mẹ ơi!
Sao nỡ vội vàng
Theo chân Cha
đến Thiên đàng xa xăm
ra đi lặng lẽ, âm thầm
Những lời trăn trối vẫn cầm
chưa trao…

Cháu con nước mắt tuôn trào
Ngoài trời mưa bão thét gào...
tiếc thương
Sao đành khép lại
Một Chương
Một Vòng đi dạo
đoạn trường…
Mẹ ơi!

“Bài thơ riêng tặng…”
chơi vơi
"Nụ hôn" thăm viếng…
mồ côi…
giữa dòng
Hỏi han…
tắt nghẹn trong lòng
Ngày về thăm Mẹ còn không…
Dáng Người!!!

Đường không chọn
vẫn đến nơi
Dầu đã cạn
vĩnh biệt đời
Mẹ đi!
Trái ngang tử biệt sanh ly
Nỗi đau mất Mẹ còn gì sánh hơn!!!

23h30 ngày 29 tháng 5 năm Ất Mùi
Đêm trước ngày khai mộ Mẹ
Phan Văn Nhớ


R-PNV

Dạt dào xúc cảm, tấm lòng hiếu tử lan tỏa cao xanh...Rất tuyệt!

Re:

"Phan Văn Nhớ"
KHÓC MẸ...
(Kính dâng lên Hương hồn Mẹ!)

Nỗi đau
đau đến rụng rời…
Nỗi đau
đau thấu đất trời biển xanh…
Hỡi ôi!
Lá đã lìa cành
Trên đầu con cháu trắng vành khăn tang…

Mẹ ơi!
Sao nỡ vội vàng
Theo chân Cha
đến Thiên đàng xa xăm
ra đi lặng lẽ, âm thầm
Những lời trăn trối vẫn cầm
chưa trao…

Cháu con nước mắt tuôn trào
Ngoài trời mưa bão thét gào...
tiếc thương
Sao đành khép lại
Một Chương
Một Vòng đi dạo
đoạn trường…
Mẹ ơi!

“Bài thơ riêng tặng…”
chơi vơi
"Nụ hôn" thăm viếng…
mồ côi…
giữa dòng
Hỏi han…
tắt nghẹn trong lòng
Ngày về thăm Mẹ còn không…
Dáng Người!!!

Đường không chọn
vẫn đến nơi
Dầu đã cạn
vĩnh biệt đời
Mẹ đi!
Trái ngang tử biệt sanh ly
Nỗi đau mất Mẹ còn gì sánh hơn!!!

23h30 ngày 29 tháng 5 năm Ất Mùi
Đêm trước ngày khai mộ Mẹ
Phan Văn Nhớ


R-PNV


Hình ảnh


Xin cảm họa cùng anh Phan Văn Nhớ với tấm lòng tri ân người Mẹ đã về nơi chín suối:

MẸ ƠI!!!

Mẹ về chín suối
Mẹ ơi!
Nỗi đau
Đau đến rụng rời tâm can

Tiễn đưa mẹ
Trắng khăn tang
Án thờ trầm lặng
Hương nhang thói tràm

Mẹ đi
Đi rất nghẹ nhàng
Trở vai
Nghe gió
Gió ngàn năm canh

Cháu con
Bên mẹ vây quanh
Từng như bên mẹ
Lời oanh
Tiếng vàng...!!!

Câu thơ con viết chưa tròn
Rồi đây vắng mẹ
Biết còn
Dòng khơi

Tìm trong
Hương quế
Hương hồi
Vẫn không thơm...
Lúc vắng lời mẹ ru

Mẹ đi
Tắt nắng nhạt thu
Mẹ đi
Khuất lối
Con như mất đường

Tạc lòng
Khấn chắp dâng hương
Vong ân chín suối
Mười phương vẹn mười!

Cho con ân tạ nụ cười
Cho con ân tạ lẽ đời cuộc đi
Mai ngày
Một cõi thiên di
Vẫn nguyên hình dáng
Mẹ đi
Mẹ về

Mẹ ơi
Con tạc hồn thi
Mẹ là tất cả những gì...
Ngày mai!

15/7/2015

Phạm Ngọc Vĩnh
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách