.
Lớp học của những phận đời mỏng manh


Mang trong người căn bệnh hiểm nghèo, khoảng cách giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh nhưng điều đó không làm mất đi ở các em nét hồn nhiên, trong sáng cùng những ước mơ tươi đẹp của tuổi thơ. Đó là điều mà bất kỳ ai cũng có thể cảm nhận được khi ghé thăm lớp học đặc biệt dành cho các bệnh nhi đang điều trị tại Bệnh viện Ung bướu TPHCM...

Đến lớp với bình truyền dịch

Lầu 3, khoa nội nhi, buổi xế trưa chật kín người. Hầu hết trong số này là các cháu nhỏ bị ung thư đang điều trị nội trú. Len lỏi theo lối đi chật hẹp giữa hành lang, chúng tôi đến căn phòng có tên “phòng sinh hoạt”. Qua lớp cửa kính, căn phòng chỉ rộng hơn 15m² nhưng sách vở, bàn ghế bày trí rất ngăn nắp, gọn gàng. Thấy bóng người, một phụ nữ đứng tuổi bước ra, cô giới thiệu tên Đinh Thị Kim Phấn, phụ trách lớp. Cô Phấn cho hay đang cùng hai cô giáo và các tình nguyện viên là sinh viên các trường đại học soạn tập sách chuẩn bị cho buổi học. Xong đâu đó, cô chủ nhiệm lại bắt đầu công việc quen thuộc là đi đến từng phòng bệnh gọi các em đến học. Gần 10 phút sau, lần lượt từng cô cậu học trò nhỏ, vẻ mặt tươi tắn, hớn hở theo chân nhau ùa vào. Không khí trong phòng trở nên rộn ràng bởi tiếng bước chân, tiếng nói cười tíu tít của các học sinh “nhí”.

Hình ảnh

Niềm vui được đến lớp giúp các bệnh nhi vơi đi nỗi đau bệnh tật. Ảnh: Kỳ Vọng


Có em tự đến, có em được phụ huynh đưa sang. Mọi người không khỏi xúc động khi chứng kiến anh Nguyễn Thành Lộc, quê Tịnh Biên (An Giang) dẫn cậu con trai Nguyễn Thành Phú (9 tuổi) bước vào. Tay trái cháu Phú lủng lẳng dây truyền dịch. Người cha một tay cầm chai nước hóa chất, một tay ân cần dìu con. Đỡ cháu Phú ngồi xuống, treo chai dịch truyền lên giá đỡ, anh Lộc tâm sự: “Cháu đang nằm vô hóa chất nhưng nghe tiếng cô và các bạn nên cứ nằng nặc đòi qua lớp. Nó ham học lắm, hồi còn ở nhà học rất giỏi.

Suốt thời gian điều trị ở đây cũng nhờ có lớp học này mà cháu đỡ nhớ trường, nhớ bạn. Chưa biết thế nào nhưng thấy cháu vui vợ chồng tui cũng cố nuốt nước mắt vào lòng”. Nghe anh Lộc nói đến đây, mắt cô Phấn bỗng dưng đỏ hoe, cô lật cuốn sổ tay cá nhân ghi chép danh sách học sinh ra. Chỉ tay vào những cái tên Trọng Toàn (7 tuổi), Hồng Nhung (8 tuổi) có nét gạch ngang, cô trĩu giọng cho biết, đây là 2 cháu vừa mất cách đây vài tuần.

“Nghe tin báo, tôi sững sờ. Bé Nhung viết chữ đẹp, hát hay. Cháu nói với tôi mai mốt lớn lên sẽ làm ca sĩ. Còn cháu Toàn ước mơ thành bác sĩ. Giọng nói nhõng nhẽo, nụ cười dễ thương vẫn còn văng vẳng đâu đây mà giờ các cháu không còn nữa. Suốt mấy năm qua, năm nào tôi cũng phải cố kìm nén cảm xúc nhói lòng khi nhận tin các học sinh bé nhỏ, đáng thương ra đi mãi mãi” - cô Phấn buồn bã nói.

Thắp lên niềm tin và hy vọng

Lớp học đặc biệt này chính thức thành lập vào đầu tháng 9-2009 theo nguyện vọng của đông đảo phụ huynh và các bệnh nhi ung thư. Cô Đinh Thị Kim Phấn là giáo viên kiêm chủ nhiệm gắn bó với lớp từ lúc ra đời đến nay. Điểm đặc biệt của lớp học là không có tên gọi, không học phí, không thi cử cũng không có kỳ nghỉ. Thêm vào đó “lễ tổng kết” và “khai giảng” diễn ra trong cùng 1 ngày. Toàn bộ sách vở, bàn ghế, dụng cụ học tập đều do các nhà hảo tâm tự nguyện đóng góp.

Ban đầu chỉ nhận dạy lớp 1. Nhưng cứ đến giờ học, rất nhiều bệnh nhi tập trung bên ngoài lớp nhìn vào bằng ánh mắt và vẻ mặt quá khát khao với con chữ. Do vậy, vài tháng sau đó, cô Phấn cùng các tình nguyện viên quyết định nhận dạy cho học sinh từ lớp 5 trở xuống. Hiện tại lớp chia thành các nhóm lớp 1, lớp 2 - 3 và lớp 4 - 5. Mỗi tuần lớp mở cửa 3 ngày vào buổi chiều thứ sáu, thứ bảy và sáng chủ nhật. Từ chỗ chỉ có cô Phấn đến nay đã có nhiều giáo viên, sinh viên các trường đại học tình nguyện tham gia thắp sáng niềm tin và hy vọng cho các bệnh nhi này.

Gần 3 năm qua, lớp đã đón gần 300 lượt học sinh. Tất cả đều là bệnh nhi con gia đình nghèo ở khắp các tỉnh thành điều trị nội trú tại đây. Một điều khác cũng khá thú vị là tại mỗi buổi học, các giáo viên, tình nguyện viên kèm không chỉ 1 mà từ 2 đến 3 học sinh.

Bạn Ngô Thị Thanh Trúc, sinh viên Trường Đại học Mở TPHCM, tình nguyện viên tích cực của lớp tỏ ra rất vui khi nói về việc làm ý nghĩa mà mình cùng các bạn trong trường đã tham gia: “Không may vướng vào nghịch cảnh nhưng các em rất ham học và có những ước mơ rất đẹp, rất hồn nhiên. Em tự hào vì được góp chút công sức vào việc làm nhân đạo đầy ý nghĩa này”. Tôi đến ngồi bên cạnh cậu bé Phú, chiếc bình đựng hóa chất vẫn nhỏ đều đặn từng giọt vào sợi dây truyền dẫn trên tay em. Đôi mắt cậu học trò nhỏ như dán chặt vào quyển sách Tiếng Việt lớp 3.

Xoa đầu Phú, tôi hỏi nhỏ: “Con ước điều gì nói chú nghe”. Cậu bé ngước đầu lên, tròn xoe mắt nhìn. Chựng lại vài giây em nhoẻn miệng nở nụ cười, ngọng nghịu nói: “Con ước hết bệnh để về nhà tiếp tục đi học, được vui chơi với các bạn con”. Đây có lẽ không chỉ là điều ước giản dị, mộc mạc của riêng em Phú mà đó là ước mơ chung của rất nhiều bệnh nhi khác. Vẫn biết căn bệnh ung thư là vật cản chắn ngang tương lai nhưng chúng tôi vẫn mong một điều kỳ diệu sẽ đến với các em từ những lớp học đầy ắp tình người như vậy!

MAI NGUYỄN
(Nguồn: SGGPO)