LÀM SAO THẾ... HẢ EM?



Nhảy dây, đố lá ven hồ

Đá cầu, chiền chắt, chơi ô suốt ngày

Ngã chồng bổ chíu cứ say

Tranh nhau phần thắng: “Chúng bay thua rồi!”

Lấm lem cũng toét miệng cười

Vào trường cứ sán lại ngồi với nhau...

Học bài tranh cãi đẩu đâu

Dỗi nay mai lại chụm đầu tỉ tê!

Chia quà mẹ, bảo “Ăn đi...”


Túi chung sách vở chẳng hề biệt phân.

Đọc ghi đâu có ngại ngần
Phải chăng cái tuổi chỉ cần có vui?



Thời gian ve vuốt nên người

Ra eo ra dáng nét trồi nét cong!...

Liếc ngang nhìn dọc thẹn thùng

Biết che biết dấu biết không lơ là...



Cũng thôi đùa bỡn la cà

Ít cười ít nói... cứ xa xa dần!...

Mỗi khi có dịp đến gần

Giữ gìn ý tứ có phần nhiều thêm...



Làm sao lại thế hỡi em

Nhỏ như một “thể”, lớn lên lại rời?

Cái gì khiến phải xa xôi?

Ước chi ta mãi như thời còn thơ...