ĐAU LÒNG ANH LẮM…
Gửi em… yêu

Biết em từ thuở trăng tròn

Ngày đêm tỏa sáng nước non nhiễu điều

Thương vì chút phận cô liêu

Gửi trao trọn vẹn thương yêu như là…



Mỗi ngày thêm một thiết tha,

Hồn thơ lắng đọng mặn mà biết bao!

Thời gian qua lại đổi trao

Nghĩ càng sâu nặng những điều tri ân.



Vì chưng chúng ở xa gần

Mải mê trong cõi hồng trần bấy nay!

Sân si theo thói đặt bày

Trò xuân vội vã cơn say giấc nồng!



Quên đi nguồn ngọn chung dòng

Cỗi cằn nắm đất còn không mà gìn!

A cùng bội bạc, cả tin,

Để thân mòn mỏi đứng nhìn mai sau.



Chân thành giải tỏ đôi câu

Suy sâu, nào vội có cau mặt mày.

“Xin chào!” Dạ đổi lòng thay

Đất bằng nổi sóng bỗng quay xa vời!



Em ơi nay ở đâu rồi?

Cái tâm nông cạn đã hồi lại chưa?

Hay còn đắm đuối đón đưa

Để tình chân thật gió mưa dập vùi?...



Đau lòng anh lắm em ơi

“Chẳng là chi cả”… nhưng… đời còn đây…

Tương lai ai lấp cho đầy

Nghĩa tình ân ái tháng ngày như xưa?...