13.ĐÔ SƠN
                   1. Nguyên văn:
                                                               
              安領黄村歷紀秋
              民雖改聚跡仍留
              多空地棄遊禽獸
              願闢田耕播麥侔
              爽塏摟臺依儼雅
              虛空竹寺別蒼幽
              閒觀神佛斯風景
              難對鐘寒大勝洲
                   2.Phiên âm:
                                                ĐÔ SƠN
                             An lĩnh hoàng thôn lịch kỷ thu
                             Dân tuy cải tụ tích nhưng lưu
                             Đa không địa khí du cầm thú
                             Nguyện tịch điền canh bá mạch mâu
                             Sảng khải lâu đài y nghiễm nhã
                             Hư không trúc tự biệt thương u
                             Nhàn quan Thần Phật tư phong cảnh
                             Nam đối chung hàn đại thắng châu
                   3.Dịch nghĩa:
                                             NÚI BÁI BÒ
          Trải biết bao nhiêu thời gian mà ngọn núi Bái Bò vẫn nằm yên giữa làng quê.
          Dù con người ở lại hay ra đi nhưng vẫn còn dấu vết để lại
          Nhiều chỗ đất trống, chim muông tha hồ sinh sống
          Mong muốn mở mang đồng ruộng cấy lúa khắp nơi
          Vui vì đất cao nếu làm nhà mà ở thì rất nhàn hạ
          Bỏ hoang thì lũy tre mất màu xanh tươi mà u uất
          Nhàn rồi đi xem phong cảnh của Thần Phật
          Hiểm nguy hợp với lạnh lẽo không thắng nổi cả khu đất lớn.
                    4. Dịch thơ:
                                             NÚI BÁI BÒ
                             1. Bái Bò nay vẫn yên lành
                             Dấu xưa còn đó dân tình đổi thay
                             Bỏ không muông thú vui vầy
                             Chỉ mong đồng ruộng cấy cày khắp nơi.
                             Đất cao nhà rộng thảnh thơi
                             Mình tre xa cách xanh tươi cũng buồn.
                             Nhàn xem phong cảnh nước non
                             Gian nan cơ cực hãy còn dài lâu.
 
                             2. Núi giữa làng quê trải mấy đông
                             Ở đi thay đổi dấu rêu phong
                             Đừng sao nhãng mãi đầy muông thú
                             Mong mở mang thêm rộng cánh đồng
                             Cao ráo cửa nhà ta rảo bước
                             Hoang tàn tre trúc nó chờ trông
                             Nhàn xem phong cảnh trời cho đó
                             Đất sợ gì nguy với khốn cùng
                                                            HỒ CHẤT
                                          Phiên âm, dịch nghĩa và dịch thơ