NĂM GIÁP THÂN
 
               Năm Giáp Thân thiên tai phong vũ
          Cũng có nơi nước lũ chan hòa
          Người lưu lạc cửa nhà tan nát
          Gió với mưa ào ạt mấy hôm
          Nơi thành thị tiếng bom tiếng súng
          Chốn dân quê lúng túng lao đao
          Hiềm một nỗi thóc cao gạo đắt
          Muối ba đồng một chén mắt trâu
          Khắp Đông Dương già trẻ hỏi nhau
          Từ ngày trước đến nay đâu có thế!
          Nước đã loạn, trời mưa tầm tã
          Đắm tàu thuyền xiết kể nhường bao
          Khi giặc giã binh đao tử trận
          Chốn dân quê gặp vận gian nan
          Lúa mới chín mưa tràn nước lụt
          Chờ đến khi nước rút chẳng còn gì
          Ngô khoai lang sắn xanh rì
          Bị nước lụt vậy thì cũng mất.
          Hiềm một nỗi mưa rét chết trâu
          Mạ chẩm chẳng còn đâu mà cấy.
          Kẻ bán buôn trông thấy buồn rầu
          Đường lộ khách, ô tô, tàu lại cấm.
Khách bộ hành cơm nắm muối rang
Bên vô sản bên con bên bị
Kẻ thợ thuyền cũng nghỉ đình công.
Cái đời này khắp cả tây đông
Cậy rau má nhai không với muối.
Người quân tư lầm than gặp hội
Tay bồng con đầu đội nón mê
Mảnh bao gai làm áo che thân
Quần trăm tấm rách như tua sứa.
Lại thương thay ông già bà cố
Lại thương về những đứa tiểu nhi
Cha mẹ bỏ chẳng nhìn chi đến nó
Lại thương thay cho cả già lẫn trẻ
Cha bỏ con, tôi tớ bỏ thầy
Đi kiếm ăn nằm chết vệ đường
          Ai trông thấy cũng thương lòng cực
          Còn như trẻ trai đương thì có sức
          Túng làm càn cướp giật miếng ăn
          Có câu tục ngữ bảo rằng “Hổ chi mà thẹn”
          Cũng có nghĩa tích thiện cứu nhân dân
          May áo xay gạo muối phát chẩn bần
          Công đức ấy dần dần trường cửu
          Cũng có kẻ hào gia phú hữu
          Bớt chẩn đi, xay cửu phát tam
          Người như thế tiền tham hậu khổ
          Tích lúa tiền giữ của bo bo
          Bán thì không mua, cố thì không lấy
          Trách con người ấy thậm đại thậm ngu
Nhà nước tạm thu, phải đem đến nộp
Khấu đầu bái yết, việc nước không chơi
Đài tải đến nơi, không thì chính pháp
Gông tù mọt xác.
Hai nước giao du, binh lương vô số
Nước Tây bảo hộ, Anh Nhật cướp quyền
Nam Việt chưa yên, cờ Anh phấp phới
Nước Mỹ sang theo.
Bom đạn vì vèo,  ai ai cũng sợ...
Đương đông buổi chợ, bỏ chạy lấy người
Tiền mất của rơi, nhiều anh khốn khổ
Anh khôn xuống lỗ, anh dại chạy quanh
Cầu cống tan tành, cộ xe tan nát
Đường tàu tan tác, dây thép đứt nhừ
Xe lửa cũng hư, ô tô cũng hỏng
Nhà ga lổng chổng, kép xếp chạy quanh
Nhà máy tan tành, công nhân thất bại...
Nước Nam còn dại, của đổ xuống sông
Đứng dậy mà trông, bao giờ độc lập?
Đông bào hội tập, ta giữ lấy nhau
Kẻ có người giàu, cùng ăn cùng mặc
Chớ nên đạo tặc, áp bức lẫn nhau
Quân tử nhất tri. Mấy năm loạn lạc
Gia đình tan tác, kẻ chết người đi
Nam Việt đồng tri, tận tâm tận lực
Đang cơn nóng nực, ra đợt lửa hồng
Cờ tía thong dong, sao vàng choi chói
Bao giờ đến hội, thiên hạ thái bình
Nam quốc hiển vinh, an cư lạc nghiệp
(Ghi theo lời của các cụ: Mai Thị Hào (thôn Đồng Ô), Mai Bá Huy, Tống Văn Giởi, Bùi Thị Đụn (thôn Động Bồng) xã Hà Tiến)

                                                HỒ CHẤT  sưu tầm