Une allée du Lucxembourg

Elle a passé, la jeune fille
Vive et preste commme un oiseau
À la main une fleur qui brille,
À la bouche un refrain nouveau.

C’est puet-être la seule au monde
Dont le ceour au mein répondrait,
Qui venant dans ma nuit profonde
D’un seul regard l’éclaircirait!

Mais non, - ma jeunesse est finie…
Adieu, doux rayon qui m’as lui, -
Parfum, jeune fille, harmonie…
Le bonheur passait, - il a fui!

Gérard de Nerval
(1808-1855)


Lối đi trong vườn Lục-Xâm-Bảo

Nàng đã đi rồi, cô gái trẻ!
Tươi vui như một cánh chim non
Trên tay, rực rỡ cành hoa nhỏ
Miệng hát reo vang điệu nhạc hồng.

Trên đời có lẽ chỉ em thôi
Hồn em hòa nhịp với hồn tôi
Em về, nhìn lại trong xa thẳm
Tỏa sáng hồn đêm nét mộng ngời.

Không! Tôi đã mất thời trai trẻ
Hoa niên ngày thắm mãi chia xa
Sắc hương hòa quyện hồn thiếu nữ
Hạnh phúc qua rồi – xa mãi xa!


An Chi
(dịch)