Tác giả Lê Tuấn

Các điều hành viên: Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên

Số bài tham gia: 12
Số trang tham gia: 15
Chi phí in sách: 1.950.000 đồng

Sẽ bổ sung hình ảnh và thông tin về tác giả.
Trang đầu trong loạt tác phẩm của tác giả đã được ấn định.
Vị trí những trang sau còn được sắp xếp lại cho phù hợp.

(Ảnh)

Lê Tuấn là bút danh tác giả sử dụng trên Việt Nam Thi đàn, Lê Tuấn là giảng viên giảng dạy kĩ thuật tại một trường đại học. Vì công việc rất bận rộn nên thời gian giành cho thơ cũng eo hẹp vô cùng, tuy vậy thơ lại là không gian cho tâm hồn các nhà kĩ thuật trú ngụ và dạo chơi... với Lê Tuấn đó cũng là say mê. Xin trân trọng giới thiệu với bạn bè và độc giả một chùm thơ nho nhỏ của Lê Tuấn.


MÙA XUÂN ẤM ÁP
NHỚ CHA

Hai ngàn ngày lẻ mịt mờ,
Cha đi xa mãi bến bờ nơi nao?
Hồn thiêng tâm phúc ngọt ngào,
Phía mênh mông ấy gửi bao nỗi niềm.
Thẳm sâu trong cõi linh thiêng,
Cha ơi ấm áp cha nghiêng phúc về,
Nhớ cha mỗi bước xuân quê.

Lê Tuấn




























CHÙM THƠ NGẮN

MÙA XUÂN
GOM GÓP NHỚ NHUNG

Cánh đào đã hé chào xuân,
Nụ biêng biếc nhú ấm dần cành xoan.
Đã nghiêng bơn bớt lo toan,
Đã gom nỗi nhớ khô khan thành tình.


MÁ EM
MƯA BỤI LÀM DUYÊN

Phố mưa bui nhẹ trắng loang,
Em không nón, mũ khăn choàng là mưa.
Nhẹ xuân nhịp bước say sưa,
Má nghiêng mưa bụi như vừa làm duyên


GIÓ BÂNG KHUÂNG LƯỚT
CƠ HỒ LÃNG QUÊN

Trời còn mơ giấc xuân xanh,
Để quên chiếc lá trên cành héo khô.
Chợt trong kẽ nhỏ mầm nhô,
Mới bâng khuâng gió cơ hồ lướt qua

Lê Tuấn











NÀO EM CÓ HIỂU

Thì phố vẫn đông dù em đã đi xa,
Lá vẫn đổ cơn gió chiều xào xạc
Tiếng ríu ran của lũ chim sâu vẫn không hề thấy khác,
Nhịp đời vẫn vậy chảy trôi.

Có lẽ mùa thu cũng đã vội đi rồi.
Ở lại đó, cành cây thành xơ xác
Ở lại đó một chút mây bay lạc,
Trong cả một khung trời xanh rộng trong veo.

Bài ca anh hát cho em vẫn có tiếng lửa reo,
Bên góc phố đêm đỏ hồng, mùi ngô nướng sém.
Mấy đứa trẻ, vẫn cùng nhau vun vén
Cuộc sống lang thang tự bươn chải nuôi mình.

Đời sống nhân gian vẫn đậm một chữ tình,
Đơn giản lắm như câu đổi trao ngoài chợ,
Ông cụ vẫn chiều chiều đi lang thang cùng vợ
Trên chiếc xe tật nguyền thể duc cuối hoàng hôn.

Phố phường đây nào người dại người khôn,
Cứ bỗ bã nói cười trên đời người khốn khó.
Một thoáng thôi, ấm nước sôi trên bếp than lửa nhỏ,
Vỉa hè chè chén râm ran.

Chẳng có nhiều đâu, chẳng ước lệ chứa chan
Không gấm hoa, mang xống áo nghèo nàn
Mà vẫn thấy gian nan chẳng có
Thế mà em lại sợ anh nghèo, khốn khó bỏ ra đi.

Lê Tuấn







TA VỀ
HOANG VẮNG PHỐ MƯA

Thuở em yêu ta đắm say,
Lời tình như mật ngọt.
Em rót,
Chén tình ngất ngây,
Con đường đang yêu hoa giăng mắc kín dày.
Mây,
Muốn làm mưa cũng say sưa ngơ ngác,
Lũ bướm ong việc mật hoa cũng lạc,
Say tình, say những giấc mơ

*
**

Rồi em giũ tình làm ngơ,
Quăng vào lửa bạc!
Em hoàn toàn đổi khác,
Rêu rao, lũ bướm hững hờ.
Con đường sau yêu gian dối giăng tơ,
Mùa xuân đã héo tàn theo lời em bội bạc,
Chỉ còn lại gió, mây ngơ ngác
Ta về hoang vắng phố mưa.

Lê Tuấn














MÚA CỘT PHÒNG TRÀ
SẤP NGỬA ĐAM MÊ

Em cong mình trần tục,
Ngực che hờ hững lẳng lơ,
Miệng cười giả mê đắm đuối,
Mắt người đời,
Trăm tâm trạng dõi theo.
*
* *
Em đói nghèo?
Khốn khổ!
Em sung sướng?
Nào hay!
Em đam mê?
Chẳng biết!
Em kiếm tiền?
Liệu chăng!
*
* *
Thiên hạ chiều nhau nhiều cách đãi đằng,
Thế gian tham lam lắm người vơ của.
Còn em, sấp ngửa
Đèn sáng, nhạc kêu
Lõa lồ tự dệt thêu,
Nghệ thuật.
Đời người được mất.
Quan niệm vô bờ,
Tôi buồn vu vơ.
Em cười giễu cợt.

Lê Tuấn








EM CÓ TRÔI THEO TA
VỀ BIỂN

Em ở đầu nguồn trong veo,
Nhẹ nhàng uốn theo ghềnh đá,
Mang hơi thở thẳm sâu lần đầu ta nghe lạ,
Em mơ màng rừng hoang.
Em mỏng mảnh như mây, quyện vào sương mai huyền ảo.
Em lung linh giọt nắng, nhẹ êm cơn gió xạc xào.
Ánh nhìn em xôn xao
Em ngọt ngào nhành lan mới nở.
Nét em rạng rỡ,
Ngập chìm tin yêu.

*
* *
























Ta lãng du cuộc đời,
Bụi bám mờ vai bạc,
Mắt quầng đen ghềnh thác,
Bàn chân vón cục vết chai.
Ta đã phôi phai,
Bến đời sỏi đá,
Chỗ quen, nơi lạ
Ta hoang vu.
Ngay trong nghĩ suy, ta âm u
Chưa một lần màng giấc mơ hạnh phúc.
Nói chi trong đục,
Dòng nào rồi nước cũng trôi.

*
* *

Tiền định nào lại có chút tinh khôi,
Cho ta gặp em bất chợt.
Ta nắng nôi nóng sốt,
Em đậm đà nét xuân.
Còn chút nào phân vân,
Con suối hiền trong trẻo,
Đừng lững lờ làm ta úa héo,
Cùng ta trôi về biển đi em.

Lê Tuấn














CHUYỆN CHỊ TÔI

Cơn nắng cứ nhạt dần rồi tắt,
Cái lạnh xôn xao ùa về.
Tàu lá chuối khô lay lắt,
Mẹ kéo khăn choàng chấm mắt chia ly.
Chị đi,
Cuộc chia ly không hề định trước,
Cuộc sống xô ngang chị ngã tơi bời.
Chị nói rằng chị ở vậy thôi,
Tuổi ba mươi lăm người đàn bà an phận.
Đời chị lận đận,
Mối tình đầu vội vã trôi đi.
Người nhà quê, gái đã lỡ thì
Như nắm rơm mục trong xó bếp,
Không ngăn, không xếp
Tênh hênh, hèn hạ, mốc meo.
Gia cảnh gió lùa mùa hạ trôi veo
Thu đông hốc hác.





















Chị chỉ yêu một lần và không thể khác,
Mối tình đầu mãi vẫn vẹn nguyên
Người lính ấy ra đi trong chiến dịch vùng biên,
Chị thành hoang hóa.
Nhiều lần sau, mẹ già khuyên can quá
Chị ậm ừ cho qua!
Những người tìm đến với chị hiểu ra
Rằng ở chị trái tim cằn khô cứng
Chị đã sống như cây xanh chết đứng,
Giữa đời vi vút gió khan.
...
Lần này mối lái cho chị làm dâu ở tận bên Hàn
Chẳng biết ngô, khoai thứ nào ngon hơn được.
Thương mình, vì mẹ nên chị đành cất bước,
Lá khô phiêu bạt xứ người.
Đám cưới linh đình đầy những hoa tươi
Lòng chị héo khô, héo quắt.
Trời nghiêng,
Nước mắt
Chị khóc cho mình, phận bạc lênh đênh.

Lê Tuấn


















GIẤC MƠ CHO MẸ

Tuổi già con cái làm xa,
Mẹ đành dứt áo cùng ra phố phường.
Cả đời gắn với quê hương,
Bãi ngô, ruộng lúa, con đường cỏ xanh.
Bữa cơm tôm, tép, bát canh
Mùa nào thức ấy ngon lành sớm trưa.
Đã quen với việc cày bừa,
Gánh phân, nhổ mạ, gieo thưa, cấy dày.
Đồng chua ăn vẹt móng tay,
Chiến tranh giặc đánh đổi ngày làm đêm.
Tàu bay Mỹ bắn đồng trên,
Mẹ xuống xóm trại mở thêm đất trồng.
Chẳng bao giờ để tay không,
Dưa chen đỗ, lạc... đầy đồng rau tươi.
*
* *
Bây giờ ngót nghét chín mươi,
Mẹ ra phố ở lạ người, nhớ quê.
Lúc nào mẹ cũng hướng về,
Quê hương làng xóm, con đê, cánh đồng.
Nơi đây phố chật, người đông
Mẹ luôn mơ giữa cánh đồng mẹ yêu
*
* *
Cháu con thương mẹ thật nhiều
Cuối đời chập choạng bóng xiêu phố phường.
À ơi... mơ ước ruộng nương
Ở ngay giữa phố con đường...cỏ xanh

Lê Tuấn








CÓ NHỮNG CHIỀU THU

Có một chiều thu anh đưa em đi,
Về với biển sóng rì rào nhè nhẹ.
Chiều nghiêng nắng em thầm thì hát khẽ,
Anh thấy yêu đời, yêu vị mặn nồng say.

Có một chiều thu tay đan trong tay,
Em cười nói biển cũng cồn cào sóng.
Cánh buồm nhỏ, chân trời xa mây đọng.
Cơn mưa chiều mang hơi lạnh bỗng dưng.

Có một chiều thu lời giã biệt rưng rưng,
Em lỗi hẹn đi với anh về biển.
Sóng giận dữ xô mạn tàu đưa tiễn,
Gió bùng lên nghiêng ngả suốt hành trình.

Rồi một chiều thu ngơ ngẩn cuộc tình,
Người đi biển không còn người đưa tiễn.
Còi tàu khẽ chào đất liền rời bến,
Biển vẫn rì rào, vị mặn vẫn nồng say.

Người thủy thủ yêu... có đắng, có cay
Biển êm ả, biển thét gào, biển sóng...
Nào ai biết những chiều thu lắng đọng,
Vô số giọt buồn gửi lại bến lúc xa khơi.

Lê Tuấn












CHỢ QUÊ

Quán lều lúp xúp chợ phiên
Ngọn rau tươi rói hồn nhiên em mời
Lá trầu tươi quệt vôi tôi
Khéo têm cánh phượng ghép đôi nhân tình
Muối đồng được nắng trắng tinh
Nước chè xanh đậm trong bình ủ rơm
Củ khoai nướng nức mùi thơm
Bắp ngô sem sém, nếp thơm xôi vò.
Qua bao sông, bến, bao đò
Về quê gặp chợ đói no ân tình
Chợ phiên họp trước bình minh
Chợ nông thôn đậm chân tình, đậm quê
Người đi xa mỗi khi về
Thấy hương vị của chợ quê dân cày
Món quà quê gửi trên tay
Bán, mua không tính lời hay lãi nhiều
Chợ quê tồn giữ bao điều
Dương gian lề thói, phiêu diêu âm phần
Chợ quê xa đến thành gần
Làng trên xóm dưới ân cần đổi trao
Chợ quê mộc mạc thanh tao
Bình minh tỉnh giấc xôn xao nhớ về
Chợ quê chuyên chở hồn quê
Đi xa tiềm thức bộn bề chợ phiên.

Lê Tuấn












GIEO VÀO ĐÊM VẮNG
NỖI BUỒN NHẸ TÊNH


Ta cứ mong rằng đó là dải mây,
Để ta nhẹ nhàng thả vào đêm vắng.
Ta cứ mong rằng đó là vệt nắng,
Để chiều giữ ấm tay êm.
Ta cứ mong rằng đó là hương đêm
Thuở nào cùng em dạo bước,
Đêm thu hẹn ước,
Mênh mông hương tóc ngọt ngào.
Giấc mơ yêu tuổi trẻ đầy sao,
Ngôi xa, ngôi gần lấp lánh .
Lời yêu đơn sơ lại thành có cánh,
Say say biến hóa diệu kì.
























Ta tự tưởng ra lời hẹn thề nào dễ bay đi,
Ta tự cho rằng tình yêu là vĩnh viễn,
Ta đã một hai rằng hạnh phúc ta - em là bất biến,
Nên ta say, hoang mơ cháy tâm hồn.
Tuổi trẻ ngây ngô, dại tưởng mình khôn
Ta nhìn nghiêng em tưởng ra ánh nhìn lấp lánh,
Lời em nói ngang ngang vì yêu vẫn thấy hồn sóng sánh,
Tình yêu vần vũ mù lòa.
Chỉ đến khi em giũ bỏ tình ta,
Nhìn lại mới thấy bao khờ dại.
Tháng năm đã trôi đi không bao giờ trở lại,
Đêm về rượu đắng môi khan.
Giọt buồn nào chứa chan,
Ta ngâm mềm nụ hôn thuở ấy,
Và ta muốn tự mình đứng dậy
Gieo vào đêm vắng nỗi buồn nhẹ tênh

Lê Tuấn






















SÔNG TRONG TA
TRỌN NHỮNG GÌ DẤU YÊU

Chiều nay về lại sông quê,
Bước chân lạ lẫm sườn đê thuở nào.
Cụm mua hoa tím cồn cào,
Mùi thơm ngai ngái ngọt ngào cỏ khô.
Sông chiều dìu dặt sóng xô
Nước phù sa chảy đôi bờ đợi mong.
Vẫn con thuyền chạy ngược dòng,
Buồm nâu vẫn mải miết căng gió đầy.
Bến đò xưa cũ vẫn đây,
Cây đa, quán nhỏ tháng ngày đã phai.
Chợt về kí ức dáng ai
Gột bùn, bới đất tận ngoài mép sông.
Người mình xưa có về không
Sông quê vẫn giữ đất trồng phù sa.
Nỗi niềm người cũng như ta,
Lớn lên khó nhọc, vắng xa ít về.
Giấc mơ gặp lại sông quê,
Vẫn luôn đắm đuối gọi về tuổi thơ.
Sông quê ôm ấp đôi bờ,
Vẫn luôn giữ hộ giấc mơ thủa nào
Vẫn còn kỉ niệm xôn xao
Vẫn mong đợi những ngọt ngào người đi.
Những đêm ru khúc thầm thì
Sông trong ta trọn những gì dấu yêu.

Lê Tuấn
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách