Tác giả Vũ Xuân Sắc

Các điều hành viên: Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên, Biên tập viên

Số bài tham gia: 06
Số trang tham gia: 06
Chi phí in sách: 780.000 đồng

Trang đầu trong loạt tác phẩm của tác giả đã được ấn định.
Vị trí những trang sau còn được sắp xếp lại cho phù hợp.

(Ảnh)

Tác giả: VŨ XUÂN SẮC
Nghề nghiệp: Kỹ sư cơ khí
Sách đã in: Tập thơ “Bóng thời gian” (NXB Văn hóa thông tin 2013)


ĐI GIỮA MÙA TRĂNG

Xuân về vùng biên thay áo
Chạnh lòng lại nhớ quê xa
Trăng non trốn chiều mưa đổ
Bên trời ngơ ngác đợi ta.

Biên cương xuân mang niềm nhớ
Quê xa e ấp trăng chờ
Đồng đội cùng anh vào núi
Giữa mùa trăng đẹp như mơ.

3/2014
Vũ Xuân Sắc



















TRƯỜNG SƠN YÊU DẤU

Đêm Trường Sơn mưa rơi đều hạt
Võng chông chênh mắc tạm lưng ngàn
Lùa heo hút gió mùa Đông – Bắc
Nghe suối nguồn kể chuyện hồng hoang.

Xa chẳng nỡ…biết còn gặp lại?
Chiến trường đi biền biệt muôn nơi
Giọt lửa hồng vừa nhen…giấu vội!
Tiếng bom xa lạc lõng chân trời.

Em mặc gió lau khô dòng lệ
Để bàn tay sưởi ấm tim hồng
Đến mai này…nhớ về thăm mẹ
Đêm tiễn người vượt suối em trông!

3/2013
Vũ Xuân Sắc





















NHỚ MẸ

Thay ngàn lời nhớ Mẹ yêu
Tâm nhang con sưởi ấm chiều về thăm
Rưng rưng khói tỏa hương trầm
Nhớ hình bóng Mẹ tảo tần ngày xưa.

Một đời chân lội đồng chua
Một đời nâu vá gội mưa, thấm bùn
Đường trơn gánh nặng đông phùn
Chợ xa - Xôi ấm Mẹ đùm sợ rơi

Quà quê còn thấm hơi Người
Lớn khôn, Mẹ vịn tay cười tiễn con
Đường trưa gió chải lưng còm
Với người - Con vẫn mãi còn ngây thơ

Con mong mắt Mẹ chậm mờ
Ngày về...Người vẫn cố chờ đợi con
Trường Sơn tin Mẹ "héo mòn"
Rừng già mưa đổ, lệ còn lặng rơi

Thôi đành…cứ chảy sông ơi!
Mát ru hồn Mẹ, con vơi đỡ lòng.
Bãi sông xưa vẫn cáy còng
Như còn bóng Mẹ uốn cong nắng chiều...

Vũ Xuân Sắc












ĐỢI XUÂN

Bâng khuâng bóng chiều phai nắng
Phượng gieo cánh mỏng đưa người
Heo may thổi miền thu lặng
Cúc buồn vợi nắng không tươi

Tháng năm nhuộm vàng nỗi nhớ
Tuyết sương gội trắng mái đầu
Đông sang ướp hồn băng lạnh
Xuân về cởi nỗi thương đau

Muốn níu cành Xuân ở lại
Cho hương sắc mãi tươi màu
Ta đan sợi tình Xuân thắm
Mang về gói lại hồn nhau

Vũ Xuân Sắc






















GIẤC MƠ HOA

Hội xuân vui níu ta vào
Trời vương hương mật sắc Đào lung linh
Chân ai vướng nhẹ chân mình
Mắt ai liếc vẹt mái đình cong cong

Trưa hè nắng trải mênh mông
Tiếng chàng cóc nhỏ - Những mong dọa trời
Bỗng dưng gió chuyển, mây dời
Sen mừng ngấp nghển đứng ngồi trông mưa

Bàng gầy lá đỏ còn thưa
Bóng chiều cánh Vạc nhẹ đưa cuối ngàn
Nắng hoe tưới dải Cúc vàng
Trời xanh sao đã vội mang thu về

Mưa dầm, đông lạnh tái tê
Ấm lòng bếp lửa đi về có nhau
Đón em ta trải thảm màu
Cánh Hồng mới hé cơi trầu vừa xanh

Trôi trong vũ trụ an lành
Mấy mùa hoa thắm cũng thành ước mơ
Sông Ngân một dải mong chờ
“Giọt Xanh” ơi! Đến bao giờ thật xanh.

Vũ Xuân Sắc












NHỮNG CHÂN TRỜI

Sợi ấm ban mai thức gọi
long lanh mắt lá nheo cười
chim trời xôn xao khoe giọng
sáng bừng khát vọng mang theo
Nắng nâng vòm xanh thêm cao
Gió quyện chân đồi xao xác
Guồng quay thời gian nuối tiếc
Mơ ước phủ dày mồ hôi
Nhịp sống băng băng
nghiệt ngã
luân hồi
Trời dội nắng gắt
mệt lả tiếng thở dài bon chen
không gian chật căng oi nồng
dừng tay, trông ráng chiều ước đoán
mong có được những mùa gió mới
sao chỉ thấy những màu mây xưa
Thảo thơm mặn ngọt với đời
em mải mê
lận đận những chân trời
giữa hai nửa tinh cầu cách trở
Anh lặng nhìn hoàng hôn tím bầm buông lửa
biết phương ấy đang hồng bình minh cho em

Vũ Xuân Sắc
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách